Đừng hối tiếc vì đã yêu
Bình chọn: 207
Bình chọn: 207
Có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời này, em chợt nghĩ thật đáng tiếc biết bao khi đã yêu anh thiết tha đến thế.
***
Em yêu anh hơn cả chính bản thân mình để rồi tim đau đến mức không thốt ra lời, đành cứ câm lặng bước đi trong nỗi cô đơn trên đường hoang vắng.
Em đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành để rồi nhận ra mình đã bị phản bội. Anh bước đi về phía một người mới. Em đứng đó nhìn theo, lòng quặn thắt. Nỗi nhớ quẩn quanh, gần đấy mà cũng xa thật đấy.
Em đã yêu anh bằng cả trái tim mình, để rồi chìm đắm trong những giấc mơ đêm không khi nào trọn vẹn. Nỗi đau còn đó, hồi ức còn đó, nhưng anh thì đã rời xa.
Em đã hơn một lần, nghĩ về tình yêu của chúng ta, với nhiều thật nhiều những nuối tiếc và oán hận như thế.
Nhưng khi đã dần quen với sự trống vắng, với lan can lộng gió không có anh đứng cạnh, với vất vả hằng ngày chẳng có anh sẻ chia, em hiểu rằng có thể đoạn đường ta đi với nhau chỉ dài chừng ấy. Không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ lòng.
Em nhìn lại những gì ta đã có, kỉ niệm ngọt ngào, nồng ấm xa xôi, chợt thấy nhớ và biết mình cần phải trân trọng nó. Ngay cả khi đã rời xa.
Cần phải trân trọng một người đã dạy em biết yêu. Người đã khiến trái tim em biết rung động, người khiến em khóc nhưng cũng là người mang đến cho em thật nhiều niềm vui. Thời gian ở bên anh, luôn đọng lại trong em như những giọt sương mai lấp lánh.
Em chợt muốn nói cảm ơn anh biết mấy. Cảm ơn vì đã để em hiểu ra rằng trái tim dẫu có bị tổn thương cỡ nào cũng có thể hồi phục. Thời gian chắc chắn sẽ là liều thuốc chữa lành tất cả. Có thể không thể nào quay về như cũ. Nhưng đảm bảo sẽ nhẹ nhõm hơn.
Và trong một sáng mùa thu nào đó, từ căn gác bé xinh của mình, em phát hiện mình đã đủ bình tĩnh và thương yêu, để gửi đến anh lời chúc hạnh phúc chân thành nhất. Vì một khi đã yêu, đừng khi nào nên nói hai từ hối tiếc...

Tài sản bà luôn giữ bên mình là những tấm ảnh đen trắng với nhiều mảng ố. Trong ấy, bà thật trẻ, miệng chưa móm mém, tóc còn đen nhánh. Nhưng bà giữ nó không phải vì hình ảnh của bà. Bà giữ […]
Truyện Blog

Có nhiều lúc chúng ta nhìn nhau chán ngán. Những hân hoan của sự bắt đầu đã qua, bỏ lại hai kẻ trơ trọi với sự ngám ngẩm bắt đầu dâng lên tận cổ. Cách đây vài tháng anh ấy kể chuyện cười sa[…]
Truyện Blog

Chợt nghĩ, trên lưng cha, là cả một khoảng trời rộng lớn và vô cùng êm ái. Chỉ cần được cha cõng, sẽ cảm thấy hạnh phúc và yên bình vô biên. Hôm nay, trong quán ăn nhanh, gần chỗ ngồi củ[…]
Truyện Blog

Anh à, Anh hỏi tại sao em yêu anh ấy em không có câu trả lời. Tình yêu mà, ai mà biết được lý do. Anh hỏi anh ấy có gì hơn anh, em cũng chẳng thể đem anh ấy ra so sánh với anh để thấy sự hơ[…]
Truyện Blog
Tôi xoay hắn lại gằn từng tiếng vào tai hắn: Này Nôbita hãy đợi đấy tập ba! Nói xong tôi chạy vội vào nhà. Hắn vẫn kịp hét lên: Xuka, tôi sẵn sàng đợi! Vẫn như thói quen ở thành phố, sáng[…]
Truyện ngắn
Năm 18 tuổi, tôi đã thực hiện một chuyến đi chỉ với 50 đôla. Tôi đi xe từ Los Angeles đến Berkeley. Niềm mơ ước được ngồi trong giảng đường của Berkeley đã trở thành hiện thực. Tôi đã trả ti[…]
Truyện ngắn

Có những khác biệt rất lớn giữa Tình yêu và Sự cuồng si. Nhiều người không hề biết về khác biệt này, và họ cho rằng mình đang yêu – dù đôi lúc đó chỉ là cuồng si nhất thời. Tình yêu thường […]
Truyện Blog

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng[…]
Truyện Blog