Đừng hối tiếc vì đã yêu
Bình chọn: 228
Bình chọn: 228
Có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời này, em chợt nghĩ thật đáng tiếc biết bao khi đã yêu anh thiết tha đến thế.
***
Em yêu anh hơn cả chính bản thân mình để rồi tim đau đến mức không thốt ra lời, đành cứ câm lặng bước đi trong nỗi cô đơn trên đường hoang vắng.
Em đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành để rồi nhận ra mình đã bị phản bội. Anh bước đi về phía một người mới. Em đứng đó nhìn theo, lòng quặn thắt. Nỗi nhớ quẩn quanh, gần đấy mà cũng xa thật đấy.
Em đã yêu anh bằng cả trái tim mình, để rồi chìm đắm trong những giấc mơ đêm không khi nào trọn vẹn. Nỗi đau còn đó, hồi ức còn đó, nhưng anh thì đã rời xa.
Em đã hơn một lần, nghĩ về tình yêu của chúng ta, với nhiều thật nhiều những nuối tiếc và oán hận như thế.
Nhưng khi đã dần quen với sự trống vắng, với lan can lộng gió không có anh đứng cạnh, với vất vả hằng ngày chẳng có anh sẻ chia, em hiểu rằng có thể đoạn đường ta đi với nhau chỉ dài chừng ấy. Không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ lòng.
Em nhìn lại những gì ta đã có, kỉ niệm ngọt ngào, nồng ấm xa xôi, chợt thấy nhớ và biết mình cần phải trân trọng nó. Ngay cả khi đã rời xa.
Cần phải trân trọng một người đã dạy em biết yêu. Người đã khiến trái tim em biết rung động, người khiến em khóc nhưng cũng là người mang đến cho em thật nhiều niềm vui. Thời gian ở bên anh, luôn đọng lại trong em như những giọt sương mai lấp lánh.
Em chợt muốn nói cảm ơn anh biết mấy. Cảm ơn vì đã để em hiểu ra rằng trái tim dẫu có bị tổn thương cỡ nào cũng có thể hồi phục. Thời gian chắc chắn sẽ là liều thuốc chữa lành tất cả. Có thể không thể nào quay về như cũ. Nhưng đảm bảo sẽ nhẹ nhõm hơn.
Và trong một sáng mùa thu nào đó, từ căn gác bé xinh của mình, em phát hiện mình đã đủ bình tĩnh và thương yêu, để gửi đến anh lời chúc hạnh phúc chân thành nhất. Vì một khi đã yêu, đừng khi nào nên nói hai từ hối tiếc...

Ba đi làm về rất muộn, mãi tới hơn 10h tối tiếng xe của ba mới dừng lại ở cổng. Người ra đón ba không phải là đám con chân dài vai rộng của chúng tôi, mà là mẹ tôi. Tôi nghe mẹ trách yêu: […]
Truyện Blog

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu
Khi còn yêu nhau, anh có đưa tôi về gặp chị đôi lần, anh cũng kể tôi nghe nhiều về chị nhưng đó chỉ là những phác thảo mà tôi cố gắng lắm vẫn chỉ hình dung được chị là một người phụ nữ tần […]
Truyện Blog

Hãy mặc váy mini khi còn có thể
Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầ[…]
Truyện Blog

Chật vật lắm. Chật vật trong tâm hồn và con người. Như mưa long lanh lóng lánh từng giọt nhỏ nhưng có chỗ nào của khoảng sân không ướt nước. Thôi rồi cái thời kêu gào khản giọng, đã đến giai[…]
Truyện Blog

Mong em hãy xem anh như người xa lạ
Anh không muốn em một lần nữa phải rơi nước mắt và hơn nữa lại rơi vì anh. Và để có được một cuộc sống thật hạnh phúc, xin em hãy xóa tên anh trong ký ức và cuộc sống của mình. Đừng gọi tên […]
Truyện Blog
Từ bé, mẹ là người rất ít khi khen con, dù con có làm được việc tốt đến mấy. Đôi khi con cũng chẳng nhận ra việc khen chê ấy có tác dụng như thế nào. Thế rồi một ngày đi học, con chợt nhận r[…]
Tâm Sự

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn

"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống. Sáng nay tôi vẫn phải la cà quán xá dù ở miền quê xa xôi, bà ngoại tôi lụm cụm xách vài con tôm sú ra chợ xã bá[…]
Truyện ngắn