Đời thiếu gì những lần chờ đợi
Bình chọn: 222
Bình chọn: 222
Đời này có những chuyện đau đớn đến có lúc tưởng mình không thể nào chống cự được. Nghỉ việc. Phải xa rời một tình yêu. Thôi trọng một người bạn... Nếu tất cả những mất mát gãy đổ đó sờ thấy được kiểu như một cái chân bàn gãy, một cái cặp mất khóa, có lẽ đời chúng ta đã đơn giản hơn nhiều.
Nhưng không hề như thế.
***
Nghỉ việc là một việc nhìn thấy được, nhưng cơ sự ẩn tàng bên trong là chuyện chỉ có mình mới hiểu. Mình không thể nào tường tận giải thích rằng mình yêu cái công việc ấy dường nào, yêu từ cái chỗ ngồi cạnh cửa sổ yêu đi, ngay cả khách hàng khó tính làm mình bực bội, nhiều tuần không họp cũng thấy nhớ. Mình yêu những lần làm việc về khuya, chạy xe dưới hàng cây chói đèn đường, đầu vẫn còn mang mang suy nghĩ về dự án đang làm dở.
Và khi nghỉ việc, chuyện ngày đồng nghĩa với việc mình phải từ bỏ một phần đời quen thuộc của mình. Như cây mình đột nhiên gãy đi một nhánh cành tươi tốt.
Phải xa rời một tình yêu thì còn nói làm gì. Dù là mình bỏ bên kia hay bên kia bỏ mình thì đều đau đớn cả. Dù đã hết yêu rồi hay chưa, dù đã tính đến trăm năm hay chỉ định vui vài giờ, thì mình cũng không thể nào tiên liệu được chuyện chia cách này sẽ làm mình sụp đổ đến đâu, sụp đổ cục bộ hay toàn phần. Đi đâu nhìn cái gì cũng thấy dính dáng đến người đó, dẫu không còn muốn nhớ. Như ngay cả thấy một thứ không liên quan kiểu như cái áo màu xanh neon, cũng sẽ ráng nghĩ cho bằng được một chuyện rất trớt quớt không ăn nhập, kiểu như "hình như người kia chưa có cái áo nào màu này cả".
Vậy đó, một cuộc tình đi qua cũng như là một cái cây bị bật gốc mùa bão, rễ mẹ rễ con còn nằm yên trong đất, đâu phải chở cái xác cây đi là thôi, là xong, là đất kia không còn giữ lại gì.
Chuyện bạn bè đổ vỡ lại càng khó khăn hơn. Thôi trọng một người bạn có khi còn đau hơn là chia tay một cuộc tình, cũng như tự nhiên mình phát hiện ra cái cành to lớn nhất, mạnh mẽ nhất của mình bị sâu đục ruỗng cả. Gió một phát là mình chơi vơi ngay tắp lự. Và mình phải làm sao đây, cái cành to ấy mình chặt đi thì không nỡ, nhưng rồi để đó thì sâu sẽ ăn ruỗng cả cây mình mất.
Tất nhiên mình chẳng thể làm gì hơn, vì mình là một cái cây. Sâu mọt, hay bão bùng giật trốc gốc, hay có thằng khùng nào tự nhiên vác dao chặt đi bớt một cành to ... là những chuyện mình không thể kháng cự được. Có những chuyện để đó thì đau đớn, mà muốn kháng cự cũng chẳng biết cách gì. Nếu người ta luôn biết cách chống chọi những bất trắc trong đời này, thì đã chẳng có chuyện gì cần phải nói.
Và như một cái cây, ta chỉ còn biết chờ đợi. Chờ đợi có lẽ là một trong những cách kháng cự với nỗi đau hiệu quả nhất. Nó thụ động nhất – vì khi đau đớn chả ai muốn làm gì cả, nhưng chủ động nhất, vì chờ đợi là điều mình hoàn toàn có thể chủ động, và quen thuộc nhất, vì đời này thiếu gì lần mình phải chờ đợi. Chờ rút tiền ở bốt ATM, chờ bạn qua đón đi ăn, chờ người ta đáp trả tình yêu, chờ cho hạt mình gieo nảy mầm... Thì cũng bằng cách đó, chúng ta sẽ chờ đợi được cho đến khi những chuyện buồn qua đi.
Suốt bài, tôi đã cứ so sánh chúng ta với một cái cây, bạn có để ý không? Là vì cái cây rất biết chờ đợi. Chờ đợi cho mình lên cành nhánh mới, chờ đợi cho mình tái sinh từ một đống củi oằn, chờ đợi cho hoa lá mùa sau bung lên...

Bước ra khỏi cuộc đời một người khác
Chứ đừng cố ở bên một người đã không còn thấy vui dù cho có hay không có chúng ta trong cuộc đời. Chỉ đơn giản là khi người đó đã không còn thấy vui khi chúng ta ở bên cạnh. Là khi chúng ta[…]
Truyện Blog

Xin lỗi các anh đàn ông thành phố, hồi trước văn phòng tôi có ba cô chưa chồng thì cả ba cô đều vớ phải các anh hèn vì tiền. Loại đàn ông nào đòi phụ nữ "góp gạo"? Một cô đi ăn đi uống với […]
Truyện Blog

Tôi đã đọc ở đâu đó nói rằng khứu giác của con người có thể nhận biết được tối đa 500 mùi hương . Nhưng tôi tin tôi có thể nhận biết nhiều hơn 500 mùi hương, và có thể gọi tên những mùi hươ[…]
Truyện Blog

Đàn ông hỏi làm thế nào để vợ đồng ý. Anh ta bảo mất hai năm thuyết phục, phải liên tục nói về cái TV, một ngày đẹp trời kia tự nhiên vợ bảo đi mua T.V. Nghe vợ nói thế phải lập tức đi mua n[…]
Truyện Blog
Có phải tôi không thể được yêu dài lâu?
Ai cũng có một chuyện tình để nhớ, còn tôi có đến vài mối tình. Có điều tôi không nhớ chi tiết tất cả. Tôi chỉ nhớ những điều làm tôi buồn đau. Có lẽ tôi ngốc thật! Tôi yêu 3 người. Có thể […]
Tâm Sự

Có lẽ nó cũng cần trở về tổ ấm thực sự của mình, cái tổ ấm mà ở tuổi mười tám nó vẫn khao khát bay đi. Nửa tháng trước Tết dương lịch, trời vẫn rất lạnh. Cái lạnh của những cơn gió mùa miề[…]
Truyện ngắn
Đâu phải ai cũng được bình yên
Hoàng nhìn màn hình điện thoại vài giây. Chết sững... Và rồi, mặc cho lời thách đấu của tụi thằng Long, Hoàng bỏ về một mạch khiến cho tụi bạn nhìn theo ngỡ ngàng. Lớp trường Mark34 nay b[…]
Truyện ngắn
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự