Độc thân là một đặc ân
Bình chọn: 215
Bình chọn: 215
Thời đại của cô đơn... Ai cũng thấy mình thừa ra như một số lẻ – nếu không là số 1 quạnh quẽ một mình thì cũng là số 3 làm người đến muộn. Rốt cục sống đơn chiếc riết thành quen, chẳng ai còn thiết tha mong tìm một nửa vừa vặn để kết đôi trọn vẹn. Hoặc giả có mỏi mắt trông tìm thì cũng kiếm hoài chẳng ra, Sài Gòn giấu nhau kỹ quá, nên trò chơi trốn tìm mãi chẳng gặp mặt...
***
Thành ra, thành phố lúc nào cũng tấp nập đông dân, nhưng mỗi người lại cứ loay hoay trong chiếc lồng đan bằng nỗi cô đơn, biệt lập giam mình với chính niềm bi thương tự tạo chẳng cho ai chạm gần...
Nhưng này hỡi những người lớn cô đơn, có bao giờ bạn nghĩ rằng độc thân cũng là một đặc ân mà bạn cần trân trọng?
Độc thân, nghĩa là sẽ không phải ràng buộc đời mình với bất kỳ hứa hẹn gắn kết nào. Bạn toàn quyền với chính cuộc đời mình mà không cần nhượng quyền sở hữu để bất cứ ai xen vào xáo động. Bạn sẽ không tự nhói lòng vô nghĩa khi ai đó thất hứa quên hẹn hoặc rời tay buông bỏ – nhẹ hẫng như chưa từng thiết tha. Bạn thảnh thơi đi đến mọi nơi, gặp gỡ nhiều người, nói cười vui tươi, thậm chí, buông lời lả lơi, mà không sợ bị phán xét là cợt nhã. Bởi, "độc thân" là một từ đặc quyền luôn gắn liền với 2 chữ "quyến rũ". Vì sao? Vì chỉ có một mình nên bạn toàn tâm toàn ý, thậm chí ích kỷ, dành tất cả sự chuyên tâm lo lắng cho bản thân, để yêu chiều chính mình, để mỗi lúc nhìn vào gương sẽ chỉ có thể mỉm cười cao ngạo: "Con nhà ai mà khéo đẻ thế?!"
Độc thân, còn là một đặc ân để bạn bảo vệ chính thân tâm mình khỏi phiền não và tự tìm an nhiên. Sẽ không còn những giờ phút thấy rằng hình như bên ngực trái mình đã đánh rơi mất một thứ gì, và ai đó đang lấy nó làm nắm đấm cửa, vì thỉnh thoảng cứ nhói vô chừng như thể có người cầm tim mình thít chặt và vặn vẹo vậy. Bạn thấy đó, ngay cả quả táo bó rau muốn tươi xanh thì cũng phải bỏ và tủ lạnh để bảo quản cho lâu. Thế nên trái tim của chúng ta muốn đừng héo mòn vì những cơn nắng dễ say bên ngoài thì cũng nên cất tim vào đông đá. Thử để ý đi, cứ mỗi lần tim được rã đông để nó nóng ấm đập loạn nhịp vì một ai đó, thì cuối cùng, chỉ rước đau về lòng. Cuộc sống ngoài kia dễ khô dễ tàn, để cho bảo toàn tim còn son trẻ, cứ ướp lạnh thực thể ngoan cố ấy và chọn sống đời độc thân cho tươi xanh yên lành...
Tin tôi đi, thử nhìn xung quanh, bạn sẽ thấy còn biết bao lựa chọn để thản nhiên lẫn chậm rãi kiếm tìm một chốn dừng chân xứng đáng nhất. Đừng tự mua dây buộc mình sớm quá – khi mà chưa chắc là dây tơ hồng cho cam – hay chỉ là thứ dây dưa níu kéo làm phí mòn tuổi trẻ. Hãy cứ nhớ rằng ĐỘC THÂN là một ĐẶC ÂN cho nên phải tận hưởng thật lâu nhất có thể, bạn nhé!

Em không nói làm sao anh biết được!
Đàn ông có một ngàn không trăm lẻ một cách để biện hộ cho sự vô tâm, kém lãng mạn của mình. Một trong những cái cớ mà đàn ông thường lấy ra sử dụng nhất là: "Em không nói làm sao anh biết […]
Truyện Blog

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn... Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, ...từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, ...từng làm việc quên ngày quên thá[…]
Truyện Blog

Anh sẽ rời xa em từng chút một
Khi chúng ta chia tay nhau rồi, anh vẫn muốn dõi theo cuộc sống của em, không phải bằng cách âm thầm, lặng lẽ... Chúng ta, rồi một ngày cũng sẽ trở thành xa lạ phải không em? Nhưng hãy để[…]
Truyện Blog

Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng, đôi khi, không chỉ làm người ta khó chịu vô cùng mà trên hết, những đánh giá không tốt về một ai đó hoặc về một mối quan hệ nào đó, bắt đầu từ đây. Khi t[…]
Truyện Blog

Lần này tôi khóc thật khóc từ trong đáy tim mình khóc cho tình yêu của mình bị anh chà đạp.Khóc cho những nuối tiếc ray rứt bấy lâu nay chỉ là thừa thãi.Khóc cho chính mình khi cứ luôn bị xe[…]
Tâm Sự
Audio Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất. […]
Truyện ngắn

Tôi giấu trong lòng những giọt nước mắt, sau những nụ cười hiền tôi dành cho Em Em gái bé bỏng của tôi. Em sinh ra vốn khác người bình thường... Em chậm chạp hơn, hiểu lâu hơn, không thể t[…]
Truyện ngắn