Đó là ngày anh bảo em quên
Bình chọn: 178
Bình chọn: 178
Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thuộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồi đối diện nhau...
Đó là ngày anh bảo em quên...
***
Anh bảo em quên rằng những ngày qua chỉ là cách chúng ta tự cưỡng cầu với thứ hạnh phúc không thuộc về hai đứa. Em vốn dĩ còn quá bận lòng với những người không phải anh, dẫu chỉ là những nỗi nhớ thảng hoặc đủ khiến em yên lòng mỗi khi anh không hiện diện bên cạnh. Còn anh, tình yêu có lẽ quá chông chênh bởi "nhớ – quên" ngày cũ như tro tàn bay đầy trên phố giữa tháng Bảy mùa mưa, dẫu chỉ là khoảng khắc rồi cũng theo mưa rơi hẫng mình trở về đất, nhưng đủ làm lòng xốn xang...
Anh bào em quên đi những lời hứa dở dang chưa kịp thành hình vì chúng ta lỗi hẹn với chính mình. Cuộc đời là những lần gặp gỡ giữa ngã ba, và chúng ta có chờ nhau để rẽ cùng một hướng hay mỗi người sẽ đăng trình ở những ngã đường khác xa? Anh không thể trả lời, nên đành giữ lại những lời thương chưa kịp nói – bởi chỉ thêm bận lòng em những ngày về sau thôi. Em cũng không thể trả lời, nên đành yêu anh bằng một thứ tình cảm ngập tràn hoài nghi – luôn dành sẵn những lời để nói lúc chia tay, luôn dành sẵn những vỗ về mỗi đêm "ngủ đi, nước mắt", luôn dành sẵn những quãng đường lạc bước quay ngoắt chẳng nhận ra nhau...
Anh bảo em quên bởi vì tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một chuyện trần gian, chẳng thể đủ nhiều viễn vông và huyền hoặc cho một kết cục không chóng tàn. Tình yêu bắt đầu bằng những cảm xúc và được duy trì bằng thói quen, tiếc thay cảm xúc thì chóng vánh còn thói quen thường nhanh tẻ nhạt. Cuối cùng chẳng còn lại gì trong tay dù anh đã cố nắm thật chặt không buông rời – anh cuối cùng lạc mất tay em, cuối cùng rơi mất kỉ niệm và cuối cùng đánh mất thương yêu. Anh cuối cùng không là người cuối cùng của em...
Ngày anh bảo em quên, Sài Gòn mùa mưa bỗng hanh hao đầy nắng. Anh thổi nỗi buồn vào gió cuốn đi yêu thương không trọn vẹn của những ngày còn em, và em thả mưa trở ngược về trời để lòng cạn khô đừng thêm nhiều vướng bận. Hai đứa an nhiên với niềm quên, nỗi nhớ do chính mình tự đeo mang, dù đâu đó những yêu thương "ngày cũ-bây giờ","xa-gần","quên-nhớ" vẫn cứ lập lờ và đan miết vào nhau kể từ ngày anh bảo em quên...
Ngày anh bảo em quên, hay cũng chính là ngày hai đứa không bao giờ thôi nhớ...

Anh ấy có ôm em sau khi làm tình?
Thành phố đang trầm mình trong cái nóng khô hạn làm mệt lả những dòng người phải tất tả mưu sinh ngoài đường dưới cái nắng như thiêu như đốt , chợt nhiên ngập chìm trong một cơn mưa bất chợt[…]
Truyện Blog

"Má đừng nói nữa. Thời má phải chịu, chớ thời này đừng hòng. Con mà phát hiện ra ổng có bồ là ly hôn liền, không đôi co gì hết. Không cần ai cũng tự nuôi thân con được..." Đàn bà trẻ ít khi[…]
Truyện Blog

Là đàn ông, khi bạn 21, bạn nên hiểu những điều này. Gia Đình Bạn không có quyền được chọn cách mình sinh ra, nhưng bạn được chọn cách mình lớn lên. Vậy đừng bao giờ oán trách hay đổ lỗi c[…]
Truyện Blog

Làm sao đây, khi chúng ta xa nhau quá chừng? Một ngày, ánh mắt của em có màu hoài nghi và nỗi buồn vương mùi sợ hãi. Đâu đó trong những góc ngày, nỗi bất an khẽ lay mình cựa quậy trên những[…]
Truyện Blog

Anh đừng quên em cũng là con gái
Em không biết chúng mình sẽ ở bên nhau bao lâu, có thể là mãi mãi, cũng có thể sẽ chỉ là một khoảng thời gian. Nhưng em chỉ xin anh, những ngày chúng mình yêu nhau, anh hãy để em cảm nhận đư[…]
Truyện Blog

Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu […]
Truyện ngắn

Lúc đó, bà Betty nói: "Cô có thể ôm, hôn tôi được không?". Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer's – một dạng của bệnh đãng […]
Truyện ngắn
Mọi thứ trong cuộc sống như những cuộn len nhiều màu sắc mà ngày qua ngày tôi vẫn loay hoay ngồi quấn từng vòng, để rồi có đôi lúc vụng về làm len rối tung, đan cài vào nhau thật chặt, ở một[…]
Truyện ngắn