Đó là ngày anh bảo em quên
Bình chọn: 206
Bình chọn: 206
Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thuộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồi đối diện nhau...
Đó là ngày anh bảo em quên...
***
Anh bảo em quên rằng những ngày qua chỉ là cách chúng ta tự cưỡng cầu với thứ hạnh phúc không thuộc về hai đứa. Em vốn dĩ còn quá bận lòng với những người không phải anh, dẫu chỉ là những nỗi nhớ thảng hoặc đủ khiến em yên lòng mỗi khi anh không hiện diện bên cạnh. Còn anh, tình yêu có lẽ quá chông chênh bởi "nhớ – quên" ngày cũ như tro tàn bay đầy trên phố giữa tháng Bảy mùa mưa, dẫu chỉ là khoảng khắc rồi cũng theo mưa rơi hẫng mình trở về đất, nhưng đủ làm lòng xốn xang...
Anh bào em quên đi những lời hứa dở dang chưa kịp thành hình vì chúng ta lỗi hẹn với chính mình. Cuộc đời là những lần gặp gỡ giữa ngã ba, và chúng ta có chờ nhau để rẽ cùng một hướng hay mỗi người sẽ đăng trình ở những ngã đường khác xa? Anh không thể trả lời, nên đành giữ lại những lời thương chưa kịp nói – bởi chỉ thêm bận lòng em những ngày về sau thôi. Em cũng không thể trả lời, nên đành yêu anh bằng một thứ tình cảm ngập tràn hoài nghi – luôn dành sẵn những lời để nói lúc chia tay, luôn dành sẵn những vỗ về mỗi đêm "ngủ đi, nước mắt", luôn dành sẵn những quãng đường lạc bước quay ngoắt chẳng nhận ra nhau...
Anh bảo em quên bởi vì tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một chuyện trần gian, chẳng thể đủ nhiều viễn vông và huyền hoặc cho một kết cục không chóng tàn. Tình yêu bắt đầu bằng những cảm xúc và được duy trì bằng thói quen, tiếc thay cảm xúc thì chóng vánh còn thói quen thường nhanh tẻ nhạt. Cuối cùng chẳng còn lại gì trong tay dù anh đã cố nắm thật chặt không buông rời – anh cuối cùng lạc mất tay em, cuối cùng rơi mất kỉ niệm và cuối cùng đánh mất thương yêu. Anh cuối cùng không là người cuối cùng của em...
Ngày anh bảo em quên, Sài Gòn mùa mưa bỗng hanh hao đầy nắng. Anh thổi nỗi buồn vào gió cuốn đi yêu thương không trọn vẹn của những ngày còn em, và em thả mưa trở ngược về trời để lòng cạn khô đừng thêm nhiều vướng bận. Hai đứa an nhiên với niềm quên, nỗi nhớ do chính mình tự đeo mang, dù đâu đó những yêu thương "ngày cũ-bây giờ","xa-gần","quên-nhớ" vẫn cứ lập lờ và đan miết vào nhau kể từ ngày anh bảo em quên...
Ngày anh bảo em quên, hay cũng chính là ngày hai đứa không bao giờ thôi nhớ...

"Tao cứ tưởng được ăn kẹo của hai đứa mày từ lâu rồi cơ. Thế mà... Lại thế này đây!"... Nàng đã ngồi hàng giờ trước gương, tô chát cho gương mặt mình thêm lộng lẫy, mong sao son phấn đắt ti[…]
Truyện Blog

Tình yêu cách hạnh phúc bao xa?
Tôi còn nhớ đã đọc ở đâu đó một câu như thế này: Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho ch[…]
Truyện Blog

Bạn có khi nào nghĩ rằng sẽ tha thứ cho ai đó không? Một cô gái nói rằng đã bốn năm rồi thế mà cô vẫn không thể tha thứ cho người yêu của mình. Thời gian tám năm bên nhau, cô rất yêu anh, n[…]
Truyện Blog

Bài phát biểu của Adrian Tan tại lễ tốt nghiệp của Trường Nanyang Technological University . Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình Thật là một vinh dự lớn lao khi đư[…]
Truyện Blog
Nằm bên anh nhưng không còn cảm giác yêu thương của ngày nào. Tôi cố gắng sống vì con gái còn quá nhỏ, cũng không thể nói những suy nghĩ của mình với anh vì công việc anh khá nhiều, tôi khôn[…]
Tâm Sự

Thế là mọi sự bắt đầu từ chuyện con heo mà vợ tôi mua cách đây sáu tháng. Những ngày đầu, chuyện con heo đối với vợ chồng tôi thật là hạnh phúc. Góp nhặt, bòn chắt, cả hai đứa tôi đều mơ ướ[…]
Truyện ngắn

Audio Người đó đến nhà và mang bàn tay xòe ngửa trước mặt bà. Nghe nói cô Năm Nguyệt giỏi coi tay, vậy đọc giùm thằng đàn em tôi vận số này. […]
Truyện ngắn