Cứ là người tình, anh nhé!
Bình chọn: 318
Bình chọn: 318
Suốt những lúc nằm viện, anh cứ kề bên, tự tay nấu những món tôi yêu cầu dù rất dở tệ, dở đến mức nhắm mắt ăn cho anh vui. Mỗi ngày lại mang đến một nhành hoa hướng dương tôi thích cắm vào chiếc lọ thủy tinh rồi thay những cành hoa cũ đi. Anh cứ yên lặng những ngày chăm sóc hết mực, " Người tình" của tôi tuyệt vời đến thế đó.
" Ở cái thế giới này, nhỏ lắm anh à, nhỏ đến nỗi chớp mắt giọt nước mắt em lại rơi vì những muộn phiền, nhỏ đến nỗi những cơn đau của cuộc tình cũ cứ làm cho em sợ phải yêu ai đó thật lòng, nhưng nó cũng thật nhỏ, để cho em gặp anh, người làm cho thế giới này rộng thênh thang trước mắt em, người lau khô những giọt nước mắt, đánh thức em khỏi cơn mộng mị cứ ám lấy em từng phút giây, người tình ..."
Anh dự định rất nhiều những ngày cuối cùng trước khi tôi xuất viện. Anh bảo với tôi, anh sẽ đưa tôi đi du lịch, đưa tôi đi ăn những món tôi thèm, đưa tôi đi thăm một vài người bạn cũ. Tôi cũng lén thở dài, gia đình bắt anh lấy vợ từ mấy năm nay, từ cái lúc quen tôi, chẳng bao giờ tôi chịu về nhà anh, chẳng bao giờ nói " em sẽ làm cô dâu của anh" như mong ước của vài cô gái khác. Anh cũng vì tôi vượt qua định kiến gia đình, cứ ở lỳ bên một cô gái không biết trước tương lai, chúng tôi yêu nhau một cách "tạm thời". Đối với tôi, chỉ trong lúc này tôi còn thương anh, anh còn yêu tôi thì cả hai cứ bên nhau, cho đến khi một trong hai đứa bắt đầu chán nản thì tìm một vòng tay khác. Đó không phải là chúng tôi chẳng lãng mạn, mà là cách tốt nhất thay vì cứ dùng mồm để xây hạnh phúc rồi chẳng bao giờ đi đến được cái hạnh phúc ấy.
" Anh sẽ cưới một cô gái khác chứ?" tôi buột miệng ra một câu hỏi ngớ ngẩn trong lúc anh đang chăm chú thu dọn từng món đồ trên bàn. Anh dừng tay, nhìn tôi một lúc, thật lâu, thật lâu để thoáng thấy sự bối rối còn đọng lại trên khuôn mặt. Nắng bên ngoài cứ tạt hẳn qua cửa, chiếu rọi một khoảng không gian vô định, vài nhánh hoa hướng dương thấy nắng, như khao khát ngỡ như mình còn chưa lìa khỏi cành, vươn mình ra hướng từng giọt nắng vàng ngọt lên phiến lá, lên những cánh hoa vàng cam nhỏ xíu khẽ rung rinh trước gió.Anh thả tay, một chiếc kẹp nơ nhỏ xíu rơi xuống bàn, bỗng dưng không khí trở nên nặng nề như tầng oxi hạ xuống mức thấp nhất, chúng tôi đột nhiên thấy nghẹn cả thở lại trong cuống phổi, một câu hỏi như xoáy vào hiện tại và tương lai. Anh đặt tay lên tóc tôi, khẽ gỡ rối những lọn tóc tung mù trong gió, mùi nước hoa gỗ từ cổ tay áo phảng phất bên mũi, ấm áp đến kì lạ. " Là người tình của em, anh có thể đưa đón, chăm sóc, quan tâm, hẹn hò với em cả cuộc đời được không? Mình không cưới nhau, nhưng làm người tình đến tận khi em và anh sẽ già đi, có được hay không?"...
Người tình- không có nghĩa là một chuyện tình yêu hời hợt nhanh đến, nhanh tan đi, anh không biết tôi có yêu anh nhiều không, có muốn bên anh lâu không, tất cả với anh đều là dấu chấm hỏi. Chúng tôi cũng không muốn trả lời câu hỏi ấy, bởi người tình, cứ thương nhau âm ỉ, nhưng chẳng bao giờ tắt được, chẳng bao giờ phai được dù cho đi hết quãng đường này đến quãng đường khác trong cuộc đời.
Di Nguyễn

Bàn tay nhỏ nhắn xoè ra ngoài mái che: Mưa anh ạ! Ừ! Anh về cẩn thận nhé! Ừ! Em cũng thế. Về đến nhà thì gọi điện cho anh. Anh này... Sao? Thôi không có gì, anh về kẻo muộn. Tiếng xe[…]
Truyện Blog

Yêu đơn phương người cũ, có buồn không?
Yêu một người không yêu mình nữa thực ra cũng chỉ là một dạng cố chấp đến đau lòng mà thôi. Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng […]
Truyện Blog

Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu. Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ô[…]
Truyện Blog

Hạnh phúc đơn giản là yêu và được yêu
Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm anh à? Chỉ cần yêu và được yêu, chỉ cần được có nhau, được bên nhau, thì em tin trời sẽ yên, biển sẽ lặng, thử thách hóa nhẹ nhàng, rào cản chỉ còn là trong ga[…]
Truyện Blog

Mùa hè định mệnh - Karen Robards - 2013
Chuyện học trò yêu cô giáo, một chuyện xưa như trái đất, nhưng không phải lúc nào cũng cũ. Johnny Harris, cậu học trò thuộc tầng lớp đáy cùng của xã hội, bất cần, ngang ngạnh và cô độc. Một […]
Sách Hay
"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ […]
Truyện ngắn
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn

Mỗi ngày qua đi, tôi chỉ mong rằng thời gian sẽ trôi chậm lại để tôi được ở bên anh ấy thêm một chút nữa một chút nữa thôi. Tôi đã từng nghĩ không bao giờ tồn tại hai chữ duyên phận nhưng […]
Truyện Blog