Còn nhớ không em kỷ niệm mùa thu ấy?
Bình chọn: 245
Bình chọn: 245
Mùa thu đến mang theo những kỷ niệm. Với mỗi ai đó nó lại mang đến những cảm xúc khác nhau. Với anh, đó là em.
Không biết giờ đây, em có còn nhớ con phố Liễu Giai ngày trước, thơm mùi hoa sữa nhẹ nhàng, mà anh vẫn thường nắm tay em, bước chầm chậm để cảm nhận yêu thương.
Không biết giờ đây em có còn nhớ hoàng hôn hồ Tây mỗi độ thu sang, em còn có nhớ những chiếc ghế đá mỗi chiều. Em ngồi tựa vào vai anh, thủ thỉ những tình cảm nồng ấm, ngọt ngào...
Không biết giờ đây, em có còn nhớ góc công viên ngày ấy, nhớ nụ hồn đầu ta trao nhau, với những ước hẹn, với những dự định của tương lai...
Không biết giờ đây, em có còn nhớ cơn gió se lạnh, nhớ vòng tay đan chặt của anh ôm em khi em vu vơ, hờn dỗi, mỗi khi em buồn, mỗi khi em nhớ anh.
Không biết giờ đây, em có còn nhớ cơn mưa thu nhẹ nhàng, phảng phất, bất chợt đổ xuống trời Hà Nội mỗi chiều tan học anh đón em. Đôi ta dính mưa và ướt sũng, rồi anh ốm, rồi lại nhận được những cái mắng yêu, hạnh phúc.
Không biết giờ đây, em có còn nhớ mùi thơm của phở Hà Nội, mà mỗi sáng anh vẫn dậy sớm để mang đến cho em?
Không biết giờ đây, em có còn nhớ quán trà chanh nhỏ, liêu xiêu ven đường với những cốc sấu, me dầm mà đôi ta vẫn thường uống?
Không biết giờ đây em có còn nhớ mùi hạt dẻ mà anh đã cẩn thận để trong túi em như một món quà bất ngờ hay không?
Không biết giờ đây, em có còn nhớ cái ngày em bỏ anh đi để về bên vòng tay mới?
Không biết giờ đây, em còn có nhớ giọt nước mắt cuối cùng của em dành tặng anh?
Không biết giờ đây, em còn có nhớ những tin nhắn, những lần gọi điện, những lần hụt hẫng và níu kéo của anh với em, nhưng em thì đã đi mãi.
Và không biết giờ đây, khi đang ấm êm bên vòng tay của một ai khác, em có còn nhớ mùa thu Hà Nội, nhớ mùa thu của hai năm về trước khi đôi ta có nhau?
Em à... Hạnh phúc nhé!
Thu Hà Nội hai năm về sau vẫn thế, đến và đi, như những gì đã sắp đặt, nhưng anh đã mất em... mất thật rồi.
Audio Nhưng tôi biết, cô gái nào cũng sẽ khóc trong giây phút này, dẫu rằng tim họ đang đầy ắp niềm vui và hạnh phúc, bởi nước mắt không phải chỉ rơi xuống cho những nỗi buồn. […]
Truyện Blog

Phải ngậm ngùi thừa nhận rằng đàn ông bây giờ Thạch Sanh thì ít Lý thông thì nhiều. Chẳng cần phải quá tinh ý để đoán được đàn ba hay nói về chuyện gì. Khi tụ tập với nhau, đàn bà hay nói v[…]
Truyện Blog

Anh sẽ là bóng mát cho riêng em, được không?
"Anh không phải là một cây to, nhưng anh nghĩ anh chỉ cần làm bóng mát cho duy nhất một mình em là đủ." Dạo qua nhiều diễn đàn, tham gia thảo luận cùng những người bạn trên mạng, hầu hết cá[…]
Truyện Blog

Tôi nhớ cái dáng ngồi ấy của cha, cái dáng ngồi cứ găm mãi trong hồn tôi qua bao tháng bao năm. Mỗi sẩm tối, khi mẹ lạch cạch dọn bát đũa rồi bưng mâm ra vại nước ngồi rửa thì cha đứng dậy […]
Truyện Blog

Nửa đêm, cơn đau đầu và tình một đời
Đã nhiều đêm, anh khát khao người phụ nữ nằm bên anh không phải cô mà là nàng... Nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo tỏa sáng bao trùm vạn vật. Khi những tia sáng mỏng manh ấy len qua rèm cửa và nh[…]
Truyện Blog
Audio Huy nè? Dì ghẻ có ghẻ thật không ? Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng, trẻ đẹp và hoàn toàn chả có tí ghẻ nào! Sao cậu biết? Mình có dì ghẻ mà! Bữa nào nhỏ đến nhà, mình chỉ […]
Truyện ngắn

Câu nói hay nhất trong năm mình đã được nghe từ một cô bé 23 tuổi: "Tại sao mày phải giữ gìn trinh tiết, trong khi đó sau khi cưới một lão chồng, mày sẽ làm tình zới lão 50 năm tiếp theo?". […]
Truyện Blog
Đôi khi cái sự bực mình đó lại là những niềm vui nho nhỏ. Nó với mái tóc dài thướt tha ngồi bàn trước, còn "đối thủ" thì nổi tiếng nghịch ngầm ngồi ngay phía sau nó. Hôm nó tết tóc hai bên[…]
Truyện ngắn

Mặc cho mẹ quỳ lạy, van xin bố ở lại với mẹ con tôi. Bố cầm tay mẹ giật mạnh, mẹ ngã ngửa ra đằng sau. Bố quay lại liếc nhìn tôi một cái rồi xách vali đi một mạch ra ngõ. Cuối cùng mọi cố gắ[…]
Truyện ngắn