Chật vật
Bình chọn: 369
Bình chọn: 369
Chật vật lắm. Chật vật trong tâm hồn và con người. Như mưa long lanh lóng lánh từng giọt nhỏ nhưng có chỗ nào của khoảng sân không ướt nước. Thôi rồi cái thời kêu gào khản giọng, đã đến giai đoạn lẳng lặng mỉm cười và chấp nhận ngắm nghía. Chẳng phải không còn khả năng mà là không muốn nữa. Muốn làm gì khi đời cứ bão bùng mưa gió, giọt nặng giọt nhẹ âu cũng là giọt, số trời và duyên phận cuộc đời, ai chống được. Tâm bình an mà cố gắng yên vui với nỗi lòng.
***
Ngã người xuống là chỉ muốn nhắm mắt lại. Đau đầu ứ chịu nổi. Nhà cửa, trai gái, chủ tớ cứ ầm ì èo sèo vang cả mảng sông. Đi ngang nhà hàng xóm thấy cặp vợ chồng cãi nhau từ 5h chiều. Lắc đầu ngán ngẫm, sức đâu mà cãi nhau năm tiếng đồng hồ chưa ngớt... vợ chồng sống thế này thì ly dị quách cho xong. Nhiều chuyện thế thôi chứ là con người, ai cũng có lí do để níu và dứt một tình cảm.
Nằm im nghe não động đậy, nhớ lại những gì buổi chiều phải nghĩ. Dây thần kinh đôi khi nổi chứng thấy lì đến phát sợ. Thèm một buồi tối long thong cho có khí trời...
Cứ có nén lại mọi thứ, cố kìm lòng mình, cố tất cả...
Trở mình trong khi cả nhà đều ngủ rất ngoan. Ai đó nói rằng trong giấc ngủ con người sẽ trở về trạng thái nhân chi sơ tính ổn thiện. Mình tin điều đó. Mỗi lần nhìn ai ngủ mình thấy rất thương, không hiểu tại sao...
Báo cáo vừa làm xong và ngoài trời thì đang mưa. Sớm nào cũng thế, thành phố mưa phát lạ. Mưa ngoài cửa sổ khi nắng mai chưa kịp ló dạng. Nhớ cái mơ ước của mình, giơ tay với nắng. Đó là niềm hi vọng, cũng là mơ ước... Đôi khi chỉ đơn giản là cần một người ngồi cạnh, hiểu thấu suy nghĩ của mình, vì dạo này lười nói chuyện hẳn.
Chật vật lắm. Chật vật trong tâm hồn và con người. Như mưa long lanh lóng lánh từng giọt nhỏ nhưng có chỗ nào của khoảng sân không ướt nước. Thôi rồi cái thời kêu gào khản giọng, đã đến giai đoạn lẳng lặng mỉm cười và chấp nhận ngắm nghía. Chẳng phải không còn khả năng mà là không muốn nữa. Muốn làm gì khi đời cứ bão bùng mưa gió, giọt nặng giọt nhẹ âu cũng là giọt, số trời và duyên phận cuộc đời, ai chống được. Tâm bình an mà cố gắng yên vui với nỗi lòng.
Đêm qua lại xẹt ngang phố, nắm bắt vài nụ cười để dành. Mình hay dành dụm những nụ cười be bé như thế, làm vốn cho cái sự chật vật trong lòng ấy mà. Nụ cười chẳng lớn, nhưng cứ tích góp rồi vun đắp như thế. Một nụ cười hể hả, một câu hỏi bâng quơ... ấy thế thôi cũng chiều lòng những buổi cafe mát rượi...
Sống để thấy sự chật vật của bản thân thì rất dở. Hạ nóng, Thu buồn, Đông lạnh, Xuân rồi cũng vui. Bốn mùa là tuần hoàn, lòng người có tuần hoàn? Hết buồn rồi sẽ vui, thế hả đời?
Chật vật này gửi tạm con chữ.
Yêu thương này gửi tạm nỗi nhớ.
Mong mỏi này gửi tạm cơn mơ.
...
Ngày mới nghe mưa rất dịu dàng dù lòng khá chật vật!

Tuổi thơ của chúng tôi là những cuốn truyện tranh nhàu nát nhưng chứa biết bao điều kì diệu. Là chú mèo máy thông minh Doraemon với chiếc túi thần kì, là anh chàng Nobita hậu đậu vụng về hay[…]
Truyện Blog
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộ[…]
Truyện Blog

Tôi cứ nghĩ người ta chỉ khủng hoảng tuổi 18, rồi tuổi 30 những cái tuổi đánh dấu các mốc của cuộc đời con người, chứ nào có mấy ai lại khủng hoảng ở cái tuổi 23 vui tươi này. Nhưng sự thật[…]
Truyện Blog

Những lúc cãi nhau, tâm trạng thật nặng nề, cô gái cũng ngồi chờ bên chiếc điện thoại, chờ đợi anh ấy gọi đến, mong chờ nghe một lời xin lỗi của anh ấy. Nếu cả ngày không hề nghe tiếng chuôn[…]
Truyện Blog

Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm hình ảnh đáng yêu của chị vào trong con tim yếu mềm của mình. Phong chỉ chờ có vậy là chạy đến dắt xe cho c[…]
Truyện ngắn

Pháp thuật, thần thông hóa ra cũng đơn giản, dễ luyện dễ có, chỉ cần dùng cái Tâm, hay nói mộc mạc là dùng Tấm Lòng của mình, thì phép mầu kỳ diệu nào cũng có thể hiển hiện lung linh sóng sá[…]
Sách Hay
Tại sao con lại nói dối bố? Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũn[…]
Truyện ngắn
Con về ngay, để kịp đưa bạn con một đoạn! Chiều! Hội An vẫn màu rêu phong cổ kính, bến đò phố cổ chiều thứ bảy đông đúc hơn ngày thường. Người rời bến kẻ đợi đò, áo trắng học trò lẫn màu […]
Truyện ngắn