Ăn tết một mình
Bình chọn: 361
Bình chọn: 361
Sáng mùng một, Ni thức dậy bởi tiếng chuông lễ khai niên của nhà thờ gần đó. Tuần tự, Ni đi tưới cây, cây nhà cô, cây nhà hàng xóm bên phải, cây nhà hàng xóm bên trái. Chậu bìm bìm nhà hàng xóm bên phải nở một bông màu biếc, rung rinh trong nắng sớm. Nhà hàng xóm bên trái chỉ toàn trồng những cây mà Ni nghĩ mười thế kỷ nữa cũng không ra hoa nổi, à mà chắc gì chúng đã có hoa. Nhà Ni, những nụ mãn đình hồng còn sót lại cũng đã bung hết. Thật cây lá mà cũng "biết điều" dữ, sáng mùng một nở chi đến... ba hoa. Ni đếm đi đếm lại, cười thầm.
Bữa ăn sáng một mình qua đi nhanh chóng. Ni bật một đĩa nhạc rồi đi tới đi lui trong nhà, không biết tiếp theo sẽ nên làm gì. Hay là đi ra ngoài? Cô ngó ra cửa sổ. Nhưng trời nắng quá.
Ni lẹp kẹp xuống tầng một, định sẽ đi dạo một vòng, coi như xuất hành đầu năm. Ngày Tết có khác. Cái siêu thị mini đóng cửa, không có bóng nhân viên quét dọn, không có lũ con nít nhảy nhót inh ỏi, nói chung là không có cái gì giống ngày thường.
- Hello, Ni!
Tiếng ai đó vang lên bên tai Ni. Đó là Glyn, một ông bạn già độc thân người Anh sống cùng khu chung cư. Cô hay gặp và nói chuyện với ông khi họ cùng ngồi uống cà phê ở bên hông chung cư mỗi buổi sáng cuối tuần. Glyn đã đi du lịch hầu như khắp thế giới, cuối cùng ông dừng chân ở Việt Nam, sắm một căn hộ và "chờ ngày thiên thần đến mang tôi về nước Chúa" – ông hay đùa.
- Tôi tưởng cô về quê ăn Tết – Glyn bước đến ngồi lên thành bồn hoa. Có vẻ như ông vừa chạy bộ về.
- Năm nay tôi đón Tết ở đây – Ni mỉm cười trả lời.
Lác đác vài gia đình vừa đi chúc Tết về rồ máy phóng vào hầm giữ xe. Bọn con nít vừa leo xuống xe xúng xính quần áo mới, ríu rít khoe nhau những phong bì đỏ. Ni và Glyn đều ngẩng ra nhìn. Ni nói với ông bạn già, nghe tiếng mình buồn gì đâu.
- Coi kìa, hôm nay chúng ta đều là những kẻ cô đơn!
Ni mời Glyn lên nhà ăn trưa. Ông về thay áo quần thật lịch sự rồi gõ cửa nhà Ni, tay cầm một chai vang Pháp. Họ ăn uống, nói chuyện rất vui vẻ. Khi chai rượu đã gần cạn, Ni cao hứng nói với Glyn:
- Ông biết không, có lẽ năm sau, tôi sẽ đón ba má tôi vào đây sống. Từ bé đến giờ, tôi không ở gần họ bao nhiêu.
Glyn chợt dừng lại, xoay xoay cái ly trong tay hồi lâu, giọng buồn buồn:
- Ba má cô thật may mắn. Còn tôi, tôi không có con cái...
Trong một khoảnh khắc nào đó rất điển hình của đời sống, người ta cảm thấy tất cả những chuyện buồn của đời mình như góp lại, cùng buốt đau một lượt.
Có lẽ vì chút rượu, chiều hôm đó, tiễn Glyn ra cửa xong, Ni ngủ vùi. Mở mắt ra, cô thấy bóng tối đã giăng mờ những đầm hồ trước mặt. Giờ này cả nhà đang làm gì? Và Ni thì đang làm gì đây?
Cô ngồi dậy, vào nhà tắm rửa mặt rồi gọi điện đặt vé xe sớm nhất về nhà. Rồi Ni chạy lên nhà Glyn, nhờ ông tưới giùm cây cỏ trong những ngày vắng, cho cả ba ngôi nhà. Suốt thời gian đứng trong thang máy, Ni tự hỏi không biết sẽ nói sao để hạn chế hết mức nỗi cô độc bất chợt dâng lên trong lòng ông bạn già nhạy cảm. Dù sao, Ni vẫn có một nơi lúc nào cũng chờ đón cô về.

Năm nay, Ni sẽ đón Tết ở Sài Gòn, trong căn hộ mới mua trả góp của mình. Hơn mười năm ở Sài Gòn, cô luôn tự hỏi cái Tết ở đây như thế nào. Cô chỉ biết có đường hoa Nguyễn Huệ. Cái này năm n[…]
Truyện Blog

Hai tháng qua, anh đã làm đủ mọi cách rồi. Nhưng trái tim em vẫn không thể nào rung lên được nữa. Em chỉ cảm thấy thương anh. Là thương chứ không phải là yêu. Buổi sáng, em tỉnh giấc bởi vạ[…]
Truyện Blog

Dưới bầu trời mưa luôn có người vui và có người buồn. Mùa hạ năm nay mưa nhiều. Dưới bầu trời mưa luôn có người vui và có người buồn. Người vui vì trời đỡ oi hơn, không khí lành lại sau cơn[…]
Truyện Blog

Cậu ạ, đàn ông họ tìm đến sex để giải quyết sinh lý, tìm đến tình yêu để có cảm giác được ủng hộ và bình yên. Nếu cậu mang đến cho họ cả hai thứ đó thì không cần nói làm gì, có ngao du ở đâu[…]
Truyện Blog

Tại một ngôi chùa Trung Quốc ngày xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ... Thầy không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thụ giới, vì thế mặc dù thầy ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chứ[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống cứ trôi qua theo ngày tháng rộng dài và những trang nhật ký này nối những trang nhật ký khác. Ngày... Mùng sáu Tết, cả bọn rủ nhau đi Yên Tử, nghe nói năm nay có cáp treo, đỡ p[…]
Truyện ngắn

Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
"Dòng chảy của thời gian bao giờ cũng khắc nghiệt và tiềm ẩn đầy nỗi đau đớn dằn xé đến tận tâm can. Một đời người ngắn ngủi, chớp mắt chỉ là phù du..." 1. Hạnh phúc – Hư danh – Sự kiêu ng[…]
Truyện ngắn

Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền sông biết bao nhiêu là chuyện đời đã diễn ra. Nhất là về đêm, trên làn nước của dòng sông quê hương tôi lấ[…]
Truyện ngắn