Tuổi trẻ cô đơn
Bình chọn: 211
Bình chọn: 211
Đôi khi, tôi thấy mình lạc lõng. Giữa phố xá ồn ào, tấp nập. Giữa đám đông vui vẻ, huyên náo. Giữa niềm vui và nụ cười. Giữa lưng chừng mọi thứ... Người ta gọi đó là cô đơn.
***
Khi cảm thấy chỉ có một mình, tôi hay nghe nhạc. Những bài hát quen thuộc với giai điệu nhẹ nhàng luôn khiến tâm trạng tôi phấn chấn hơn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Đôi khi nó chỉ càng làm tâm trạng tôi thêm tồi tệ hơn.
Tại sao người ta lại cô đơn? Tôi không trả lời được. Tôi vẫn nhớ như in một câu được chép trong cuốn lưu bút học trò của tôi "Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm. Chỉ đến ở những chỗ không người. Giờ lớn lên mới biết, cô đơn vẫn ở chung quanh ta ngay cả khi ta không ngờ tới". Vì rõ ràng, ngay cả khi có những người thân yêu bên cạnh. Ngay cả khi chúng ta được mọi người yêu thương thì vẫn có một khoảnh khắc nào đó ta thấy mình giống như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản nhạc tiết tấu sôi động. Bạn thân của tôi từng nói với tôi rằng: "Những người yêu văn chương vẫn thường cảm thấy như vậy". Tôi thì không chắc về điều ấy. Tôi cho rằng, bất cứ ai có tâm hồn đa sầu, đa cảm như tôi đều thường thấy mình cô đơn.
Tôi vẫn hay ngân nga câu hát:
"Thành phố bé thế thôi
Mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
Thành phố bé đến thế thôi
Mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình"
Có lẽ nỗi cô đơn của tôi xuất phát từ tình yêu. Vì bấy lâu nay tìm kiếm một chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình mà chẳng được. Tại sao người ta có thể hạnh phúc trong tình yêu còn tôi thì lại chưa có may mắn ấy. Tôi cũng từng yêu một người. Cũng từng tin rằng chỉ cần tình yêu chân thành sẽ mang lại hạnh phúc. Thế nhưng tôi đã quá ngây thơ khi đặt niềm tin vào tình yêu. Ai dám chắc rằng người yêu bạn sẽ không bao giờ phản bội lại niềm tin của bạn. Khi tôi nhận ra điều ấy cũng là lúc trái tim tôi tổn thương sâu sắc nhất. Suốt một thời gian dài tôi thấy mất niềm tin và không dám yêu thương ai. Tôi chìm đắm trong nỗi cô đơn của riêng mình. Mọi người vẫn thấy tôi cười nói nhưng mấy ai thấy nước mắt của tôi.
Đó là lý do vì sao tôi luôn cảm thấy mình cô đơn. Nỗi cô đơn không giải tỏa cùng ai nên cứ chất chồng mãi. Nó như gánh nặng đè nén trong tôi.
Nhiều người hỏi tôi vì sao chưa yêu ai? Có phải vì đã quá kén chọn một chàng trai hoàn hảo? Tôi chỉ trả lời hai từ "duyên số". Tôi luôn biết mình ở đâu thế nên tôi không chọn một chàng trai xuất sắc. Người hoàn hảo thì nên dành cho người hoàn hảo. Chính bản thân mình còn nhiều khiếm khuyết, tại sao không chấp nhận khiếm khuyết của người khác? Chỉ có điều vì tôi cô đơn lâu quá rồi nên có lẽ quen với nó. Quen với việc tự mình làm mọi thứ không cần nhõng nhẽo, đòi hỏi mọi thứ. Quen với việc khi đông đến mặc thêm áo ấm, quàng thêm khăn ấm, đi găng tay ấm...không cần bàn tay khác, bờ vai khác sưởi ấm cho mình. Tôi tự biến mình thành một kẻ yêu cô đơn tới khi chính mình cũng chẳng nhận ra bản thân mình.
Nhiều lần, tôi cố vùng vẫy thoát khỏi nó. Cô đơn ở tuổi nào cũng có thể gặp phải. Nhưng tuổi thanh xuân không có được hai lần. Biết làm gì khi thấy cô đơn trong những tháng ngày tuổi trẻ???
Dường như tôi đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Đó là đừng lãng phí tuổi thanh xuân của mình. Hãy đi tìm một mảnh trời riêng của mình. Hãy nắm lấy hạnh phúc của chính mình. Có bao mảnh đời bất hạnh hơn tôi ngoài xã hội. Họ đang từng chút một gây dựng hạnh phúc cho mình. Thay vì ủ rũ trong cô đơn, hãy đứng lên đi yêu thương để hạnh phúc tự tìm tới mình. Hãy mang tới nụ cười cho người khác. Vì tôi biết khi họ vui chính tôi cũng thấy hạnh phúc. Và tôi chỉ muốn nói rằng " Hãy yêu cô đơn theo cách của bạn. Nhưng đừng lãng phí tuổi thanh xuân của mình. Xòe tay ra ta trao nhau yêu thương".
Cuộc sống giống như bộ phim nhiều tập nhưng có điều đặc biệt là diễn viên chính không bao giờ biết trước được kịch bản. Cũng như em không biết được, em anh và cô ấy, cuối cùng ai mới là của[…]
Tâm Sự
Có thể em viết những lời này trong tình trạng không tỉnh táo vì quá nhiều chuyện đã xảy ra với em trong thời gian gần đây, em thực sự mệt mỏi và gần như kiệt sức rồi. Yêu anh, em đã viết "gử[…]
Tâm Sự
Năm 21 tuổi, tôi gặp anh sau mối tình đầu thất bại. Mối tình đầu ngọt nhào đó đã kéo dài 3 năm đầu đại học. Tôi lầm tưởng rằng khoảng thời gian đó đã quá đủ để có thể vượt qua những vật cản […]
Tâm Sự
Ai rồi cũng sẽ mắc sai lầm! Được sinh ra trong một gia đình có ba, có mẹ, có chị, có em, hiển nhiên tôi hạnh phúc hơn biết bao người đã, đang thèm khát yêu thương ấy. Được nuôi nấng, và rồi[…]
Tâm Sự
Em không thể quên được hình bóng anh
Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]
Tâm Sự
Đối với bạn, bình yên là nơi đâu? Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện dưới đây xảy ra lâu lắm rồi bên Do Thái. Một ngày kia, khi những viên chức chính phủ đang sữa chữa, xây cất một chuồng bò thì họ trông thấy trong góc nhà có một cái ổ chuột. Họ b[…]
Truyện ngắn
Linh tính cho chị biết đó là... nhà nàng chứ không phải nhà hàng. 18 giờ, chị gọi điện thoại đến công ty của chồng, đồng nghiệp chồng nói rằng: "Anh ấy vừa đi ăn tối ở nhà hàng". Linh tính […]
Truyện ngắn

"Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó" Khuyết danh Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gi[…]
Truyện ngắn