Từ những điều bình dị
Bình chọn: 203
Bình chọn: 203
(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi đã không còn nhớ hết về những điều mà Mẹ đã làm cho mình nữa...
Khi tôi đã lớn, đi học xa nhà, một năm chỉ về có vài ba lần. Mẹ cũng không nói năng hay hỏi thăm. Những lúc tôi về Mẹ cũng cố gắng nấu cho tôi một bữa dù thật sự bà nấu rất vụng về. Tôi vẫn cố gắng ăn hết cả. Xa nhà đã lâu, đôi khi nhìn thấy ai đó nấu ăn tôi thấy lòng thật buồn tủi và thầm mơ có một bữa cơm gia đình đầm ấm, nhưng thực sự trong nhà tôi không có một bữa ăn nào yên ấm cả. Tôi vẫn hay cười một cách ngớ ngẩn rằng mình có những gì đây? Rồi đến lúc tôi đi ra trường để học Mẹ gói cho tôi từng đôi đũa, cái bát, bánh kẹo... Tôi không lấy rồi bảo Mẹ có tiền thì cho chứ những thứ này cồng kềnh lắm. Mẹ không nói gì mà cứ cố bảo tôi mang được tí nào đỡ tiền tí ấy. Tôi biết Mẹ buồn nhưng rồi cái sĩ diện của đàn ông làm cho tôi đi một cách vội vàng.
Tôi có một quá khứ "hoành tráng", tôi học hành bết bát, nghỉ học liên miên, chỉ lao đầu vào chơi games, Mẹ suốt ngày đi tìm và bảo tôi đi học, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Tôi không bỏ được vì đó là niềm vui, niềm đam mê duy nhất của tôi trong lúc đó. Mẹ biết nhưng không làm được gì mà chỉ biết bỏ qua để tôi tiếp tục. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tha thứ cho quãng thời gian đó của mình và không hiểu tại sao Mẹ lại có thể chấp nhận được mình nữa. Có lẽ tình yêu thương đã làm nên điều đó.
Ngày 8 tháng 3, ngày 20 tháng 10 Mẹ chưa từng được bố tôi tặng cho một thứ gì cả. Bà thiệt thòi nhất trong những người phụ nữ mà tôi biết. Nhưng bà chưa từng than thở dù chỉ một lần vào những ngày đó. Tôi biết đôi khi sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn, và chỉ có tình yêu thương con cái mới khiến cho bà sống tiếp như vậy. Tôi cảm thấy Mẹ thật vĩ đại.
Giờ đây tóc mẹ đã bạc hơn nửa rồi mà vẫn chưa từng được nghỉ ngơi dù chỉ một lúc. Tôi thấy bà thật bất hạnh khi có tới 3 đứa con mà chẳng nhờ được một chút nào cả. Đứa có điều kiện thì chỉ biết lo cho bản thân mình, còn đứa không có điều kiện biết lấy gì mà cho!. Cái cuộc sống hiện đại khiến cho giá trị của con người đối với những người thân đã luôn ở bên mình chẳng ra một cái gì cả. Thật thối nát cho cái gọi là hiện đại đó. Nhưng rồi biết trách ai khi ai cũng vậy cả mà thôi. Phần con không bao giờ có thể tách hoàn toàn ra khỏi "Con Người" cả. Tôi thật lòng muốn nói xin lỗi với Mẹ. Con xin lỗi Mẹ nhiều!
Phải chăng, đau khổ nhất là tìm được người mình yêu thương thật lòng rồi nhưng lại không đúng thời điểm, chúng ta đã có duyên khi gặp nhau nhưng vẫn chưa đủ "nợ" để ở lại với nhau. Em mộ[…]
Truyện Blog
Anh đã biết rồi một ngày em sẽ làm anh đau...
Ngày buồn tháng nhớ năm cô đơn !!!! Chào em ngốc à. Cái tên với biết bao thân thương, nhưng giờ em đã không còn ngốc nữa rồi... Đã 3 ngày mình chia tay nhau, anh luôn nghĩ đến em rất k[…]
Tâm Sự
Chồng à, chúng ta cưới nhau gần 2 năm rồi nhỉ? nhưng sao càng lúc chúng ta càng hay cãi nhau? Nhìn vợ chồng nhà người ta vui vẻ hạnh phúc vợ thấy nhớ thời gian đầu của chúng ta. Lúc nào cũn[…]
Tâm Sự
Ngày gió về... mệt mỏi với những bon chen. Ngày gió về... thấy đường tới ước mơ đầy chông gai trắc trở. Muốn buông tay, muốn tạm biệt ước mơ, muốn dừng tất cả những hoài bão còn thực hiện da[…]
Tâm Sự

Ly biệt, là đem theo lời chúc phúc tiến về phía trước. Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn. Người thân, bạn bè, người yêu, thậm chí tất cả mọi vật bạn yêu thích nhất...đều có thể sẽ có[…]
Truyện Blog
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin[…]
Truyện ngắn

Thằng bạn tôi Tùng Sẹo. Hôm nay nó ra tù sau năm năm cải tạo vì tội mua bán ma túy. Gầy, đen và nhiều nếp nhăn đi nhiều. Nhớ ngày ấy nó hiền nhất lớp, chả gây gổ với ai bao giờ, nhưng mặt[…]
Truyện ngắn

Có những lúc, ta cố làm ra vẻ lạnh lùng, đấy chỉ là không muốn để đối phương biết ta vẫn còn lưu luyến họ. Có điện thoại gọi đến, ta biết chắc là anh ấy gọi, nhưng cố tình để reng cả chục t[…]
Truyện Blog

Những lúc tụi mình cùng mệt mỏi
Lâu lắm rồi mới giận nhau. Những tranh luận nhỏ nhỏ mỗi ngày bỗng nhiên gom lại thành một tranh luận lớn. Kết quả, anh ở đây, em ở đó. Lâu lắm rồi mới không thể nói chuyện được với nhau. Vì […]
Truyện Blog