Từ những điều bình dị
Bình chọn: 181
Bình chọn: 181
(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi đã không còn nhớ hết về những điều mà Mẹ đã làm cho mình nữa...
Khi tôi đã lớn, đi học xa nhà, một năm chỉ về có vài ba lần. Mẹ cũng không nói năng hay hỏi thăm. Những lúc tôi về Mẹ cũng cố gắng nấu cho tôi một bữa dù thật sự bà nấu rất vụng về. Tôi vẫn cố gắng ăn hết cả. Xa nhà đã lâu, đôi khi nhìn thấy ai đó nấu ăn tôi thấy lòng thật buồn tủi và thầm mơ có một bữa cơm gia đình đầm ấm, nhưng thực sự trong nhà tôi không có một bữa ăn nào yên ấm cả. Tôi vẫn hay cười một cách ngớ ngẩn rằng mình có những gì đây? Rồi đến lúc tôi đi ra trường để học Mẹ gói cho tôi từng đôi đũa, cái bát, bánh kẹo... Tôi không lấy rồi bảo Mẹ có tiền thì cho chứ những thứ này cồng kềnh lắm. Mẹ không nói gì mà cứ cố bảo tôi mang được tí nào đỡ tiền tí ấy. Tôi biết Mẹ buồn nhưng rồi cái sĩ diện của đàn ông làm cho tôi đi một cách vội vàng.
Tôi có một quá khứ "hoành tráng", tôi học hành bết bát, nghỉ học liên miên, chỉ lao đầu vào chơi games, Mẹ suốt ngày đi tìm và bảo tôi đi học, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Tôi không bỏ được vì đó là niềm vui, niềm đam mê duy nhất của tôi trong lúc đó. Mẹ biết nhưng không làm được gì mà chỉ biết bỏ qua để tôi tiếp tục. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tha thứ cho quãng thời gian đó của mình và không hiểu tại sao Mẹ lại có thể chấp nhận được mình nữa. Có lẽ tình yêu thương đã làm nên điều đó.
Ngày 8 tháng 3, ngày 20 tháng 10 Mẹ chưa từng được bố tôi tặng cho một thứ gì cả. Bà thiệt thòi nhất trong những người phụ nữ mà tôi biết. Nhưng bà chưa từng than thở dù chỉ một lần vào những ngày đó. Tôi biết đôi khi sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn, và chỉ có tình yêu thương con cái mới khiến cho bà sống tiếp như vậy. Tôi cảm thấy Mẹ thật vĩ đại.
Giờ đây tóc mẹ đã bạc hơn nửa rồi mà vẫn chưa từng được nghỉ ngơi dù chỉ một lúc. Tôi thấy bà thật bất hạnh khi có tới 3 đứa con mà chẳng nhờ được một chút nào cả. Đứa có điều kiện thì chỉ biết lo cho bản thân mình, còn đứa không có điều kiện biết lấy gì mà cho!. Cái cuộc sống hiện đại khiến cho giá trị của con người đối với những người thân đã luôn ở bên mình chẳng ra một cái gì cả. Thật thối nát cho cái gọi là hiện đại đó. Nhưng rồi biết trách ai khi ai cũng vậy cả mà thôi. Phần con không bao giờ có thể tách hoàn toàn ra khỏi "Con Người" cả. Tôi thật lòng muốn nói xin lỗi với Mẹ. Con xin lỗi Mẹ nhiều!
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...
Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. Lúc […]
Tâm Sự
Vì anh không giữ hay em buông tay
Anh biết, em vẫn muốn anh níu tay em lần nữa. Anh biết em vẫn hi vọng anh sẽ xin lỗi em. Anh còn nhớ rõ, hôm ấy là một ngày mưa cuối tháng 6. Anh đã gần như chết lặng khi em nói hai từ chia[…]
Tâm Sự
Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.Mệt mỏi vì thích cậu âm thầm,mệt mỏi vì ghen,vì buồn,vì mình chả là gì cả.Nhiều khi tôi rất muốn nói rằng tôi thích cậu,nhưng rồi tôi lại sợ rằng khi nói ra sẽ m[…]
Tâm Sự
Chồng à, chúng ta cưới nhau gần 2 năm rồi nhỉ? nhưng sao càng lúc chúng ta càng hay cãi nhau? Nhìn vợ chồng nhà người ta vui vẻ hạnh phúc vợ thấy nhớ thời gian đầu của chúng ta. Lúc nào cũn[…]
Tâm Sự
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn

Nửa đêm, cơn đau đầu và tình một đời
Đã nhiều đêm, anh khát khao người phụ nữ nằm bên anh không phải cô mà là nàng... Nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo tỏa sáng bao trùm vạn vật. Khi những tia sáng mỏng manh ấy len qua rèm cửa và nh[…]
Truyện Blog

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn

Vì còn những cái nghèo còn hơn tiền bạc. Và bắt đầu chớm những con chữ từ một thứ cảm xúc tương ngộ nơi người khác, mỉa mai lắm cái sự khô khan của chính mình, đến cảm xúc còn đi vay mượn. […]
Truyện Blog