Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào
Bình chọn: 192
Bình chọn: 192
(BlogRadio.Yn.Lt) Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?
***
Tôi gõ những dòng này khi tâm trạng đang thật tệ, nước mắt chực trào ra nhưng lý trí không cho phép thế. Đức tin của tôi, thứ tôi xây dựng và gìn giữ giờ đã sụp đổ hoàn toàn. Không phải lần đầu tiên tôi khóc vì một vài lý do ngớ ngẩn.
Cái cảm giác mình bị chi phối quá nhiều vì một "mình" khác thật khó chịu. Tôi thấy đau, vết đau mềm nhưng mà sâu chát chúa. Tôi cần thứ yêu thương nhẹ thôi nhưng đủ dài. Yêu thương tôi có, lại đứt ngắn, khiến tôi loạng choạng đâm vào góc tối, thấy đơn độc vô cùng. Giữa đám đông, tôi co mình như một con mèo, cố vẽ cho mình một nụ cười và tự nhủ bản thân: "mình ổn."
Tôi chẳng biết tôi thích bạn từ bao giờ, rồi cứ từ cảm giác thích đó nhân dần lên thành thứ tình cảm khác to lớn và mạnh mẽ hơn. Tôi bắt đầu đi theo bạn, thuộc làu thời gian biểu của bạn, rồi vô tình tôi trở thành một cái bóng của bạn lúc nào không hay.Nhiều lúc chợt tỉnh, tôi lại dằn vặt mình tại sao cứ phải lẽo đẽo đi theo bạn như thế chứ. Tôi là con gái sao không có tí tự trọng nào hết chứ. Nhưng kệ, tôi cứ làm thế, tiếp tục sẽ như vậy vì sợ chỉ buông lơi là bạn biến đâu mất và tôi sẽ lại nhọc công tìm kiếm.
Rồi cái ngày ấy cũng đến, khi tôi nhận được tin nhắn của bạn hẹn nói chuyện trên Fb sau giờ học. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác có gì đó lạ lắm: không phải là vui mà là lo lắng, rất lo lắng và sợ hãi. Đến giờ hẹn, tôi mở FB lên, cậu ấy pm tôi ngay tắp lự. Chẳng đợi tôi nói tiếng nào, cậu ấy đã viết rất nhiều về sự phiền phức mà tôi đã gây lại cho cậu ấy. Rằng là tôi không có tự trọng hay sao mà cứ bám theo cậu ấy, rằng là tôi là thể loại người gì vậy, rằng là...
Rất tồi tệ, tôi khóc và gập màn hình lap lại. Tôi không muốn đọc thêm, cũng không muốn để mình phải thấy những điều đau lòng đó nữa.
Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?
Và sẽ có một ngày những giọt nước mắt không còn lăng dài trên má mỗi đêm.Đó là ngày tôi quên được anh! Một buổi chiều, nắng nóng rồi bất chợt mưa, tôi thấy anh giữa đám đông xa lạ. Hình ảnh[…]
Tâm Sự
Dành niềm tin cho những gì chắc chắn
Từng ngày cuộc sống vẫn đi ngang qua đây nhà mình.Nhiều thứ đang dần bị lãng quên, mình là một trong những điều đó... cơ mà cũng chả sao lắm, quen rồi! :> Khi đối mặt với những điều khô[…]
Tâm Sự
Ngày gió về... mệt mỏi với những bon chen. Ngày gió về... thấy đường tới ước mơ đầy chông gai trắc trở. Muốn buông tay, muốn tạm biệt ước mơ, muốn dừng tất cả những hoài bão còn thực hiện da[…]
Tâm Sự
Thế tóm lại, là tại em chứ gì !
Nửa năm nay, hàng trăm lần em chịu đựng, là vì em yêu anh nên em mới chịu đựng,vì yêu anh nên nửa năm nay em luôn chấp nhận. Vậy còn anh, anh cũng yêu em, anh nhỉ, thế anh đã bao giờ vì em m[…]
Tâm Sự

Tôi không buồn khi lỡ quên "người" hay bị "người" lãng quên. Tôi chỉ sợ những nỗi nhớ quay quắt dai dẳng, về một người không thể ngoảnh mặt quay lưng, nhưng mãi cũng không thể là của nhau. […]
Truyện ngắn

Hạnh phúc gấp bội, thời gian: chỉ cần 10 phút... Chồng là tài xế taxi, Ban ngày bôn ba khắp nơi ở bên ngoài,Buổi tối về đến nhà đã mệt mỏi quá chừng. Thế mà vợ vừa thấy anh về,Cứ thích quấn[…]
Truyện ngắn
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi. Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đì[…]
Truyện ngắn

Những điều (ngay cả) Harvard cũng không dạy bạn
Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!" Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở Cộng hòa Nhân dân Trung[…]
Truyện Blog