Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào
Bình chọn: 207
Bình chọn: 207
(BlogRadio.Yn.Lt) Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?
***
Tôi gõ những dòng này khi tâm trạng đang thật tệ, nước mắt chực trào ra nhưng lý trí không cho phép thế. Đức tin của tôi, thứ tôi xây dựng và gìn giữ giờ đã sụp đổ hoàn toàn. Không phải lần đầu tiên tôi khóc vì một vài lý do ngớ ngẩn.
Cái cảm giác mình bị chi phối quá nhiều vì một "mình" khác thật khó chịu. Tôi thấy đau, vết đau mềm nhưng mà sâu chát chúa. Tôi cần thứ yêu thương nhẹ thôi nhưng đủ dài. Yêu thương tôi có, lại đứt ngắn, khiến tôi loạng choạng đâm vào góc tối, thấy đơn độc vô cùng. Giữa đám đông, tôi co mình như một con mèo, cố vẽ cho mình một nụ cười và tự nhủ bản thân: "mình ổn."
Tôi chẳng biết tôi thích bạn từ bao giờ, rồi cứ từ cảm giác thích đó nhân dần lên thành thứ tình cảm khác to lớn và mạnh mẽ hơn. Tôi bắt đầu đi theo bạn, thuộc làu thời gian biểu của bạn, rồi vô tình tôi trở thành một cái bóng của bạn lúc nào không hay.Nhiều lúc chợt tỉnh, tôi lại dằn vặt mình tại sao cứ phải lẽo đẽo đi theo bạn như thế chứ. Tôi là con gái sao không có tí tự trọng nào hết chứ. Nhưng kệ, tôi cứ làm thế, tiếp tục sẽ như vậy vì sợ chỉ buông lơi là bạn biến đâu mất và tôi sẽ lại nhọc công tìm kiếm.
Rồi cái ngày ấy cũng đến, khi tôi nhận được tin nhắn của bạn hẹn nói chuyện trên Fb sau giờ học. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác có gì đó lạ lắm: không phải là vui mà là lo lắng, rất lo lắng và sợ hãi. Đến giờ hẹn, tôi mở FB lên, cậu ấy pm tôi ngay tắp lự. Chẳng đợi tôi nói tiếng nào, cậu ấy đã viết rất nhiều về sự phiền phức mà tôi đã gây lại cho cậu ấy. Rằng là tôi không có tự trọng hay sao mà cứ bám theo cậu ấy, rằng là tôi là thể loại người gì vậy, rằng là...
Rất tồi tệ, tôi khóc và gập màn hình lap lại. Tôi không muốn đọc thêm, cũng không muốn để mình phải thấy những điều đau lòng đó nữa.
Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn mặt mũi nào để có thể tiếp tục nhìn cậu ấy nữa. Tôi sợ phải đến trường quá. 5h sáng rồi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi, tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào?
Xin lỗi vì đã không yêu em ngay từ lúc em nói yêu anh
Đây là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh. Không có em bên cạnh mỗi ngày là cảm giác đáng sợ nhất mà anh từng biết. Cái cách em im lặng không một lời giải thích đơn giản và tự nhiên […]
Tâm Sự

Em cần lắm một sự bình yên, một tình yêu đúng nghĩa, một hạnh phúc cho riêng mình. Anh bước vào cuộc sống của em mang đến bình yên ấm áp, hạnh phúc và tình yêu. Em nghĩ là như thế , nghĩ m[…]
Tâm Sự
Tâm sự của một người mới cưới vợ
Tự dưng lại có một cô gái trẻ đẹp về ở cùng nhà. Ngủ dậy, nhìn sang thấy một người đang nắm bên cạnh, ngoan ngoãn như chú mèo con, tự dưng lòng ấm lại, ngọt ngào... Ngẫm lại thì đâu có c[…]
Tâm Sự
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự

Ngày xưa trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, đến nhà Bà La Môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có si[…]
Truyện ngắn
Những khoảng cách giữa các ngón tay tớ luôn chờ sự lấp đầy từ cậu. Như một thói quen, mỗi sáng thức giấc tớ vội vớ lấy cái điện thoại nơi đầu giường nhắn tin gọi cậu dậy đi học và chúc cậu […]
Tâm Sự

Không phải lời nói nào gió cũng thổi bay. Họ không hề tự vơ lấy và cố ý giữ nó lại, chỉ tại nó cắm phập vào, gây sẹo rồi, đành thôi... Bữa đó trời chiều mát mẻ, trên đường đón vợ về, có đứa[…]
Truyện ngắn
Nó chẳng biết nó yêu Sài Gòn từ khi nào. Chỉ nhớ tình yêu ấy cứ lớn dần lên cùng nó rồi cùng hòa vào những tình yêu nho nhỏ khác nữa, giống như là pha một bảng màu vậy. Tháng Sáu về mang n[…]
Truyện ngắn