Tôi đang bị trừng phạt vì lỗi lầm của mình
Bình chọn: 381
Bình chọn: 381
Kể từ ngày đó chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, như đất hạn lâu ngày gặp cơn mưa rào. Chúng tôi lén lút hẹn hò nhau bất cứ lúc nào có thế...
***
Tôi và anh T quen nhau đến nay đã là 4 năm. Ngày anh tỏ tình với tôi là thời gian tôi vừa bước vào năm nhất đại học, cũng là thời gian tôi vừa chia tay mối tình đầu mộng mơ của thời học sinh trung học. Cảm giác của tôi khi ấy hoàn toàn trống rỗng, cô đơn và hiu quạnh khi nỗi buồn của lần tan vỡ đầu tiên trong đời vẫn còn dư âm. Một người con gái vừa bước chân xa nhà, lại bị mối tình đầu bỏ rơi mà không biết lý do là gì, chẳng có người than bên cạnh, chỉ có anh T luôn ở bên quan tâm chăm sóc tôi. Anh T bằng tuổi tôi và cũng ở gần nhà tôi dưới quê, năm đó anh cũng vừa ở quê lên thành phố để học tập giống tôi. Anh quan tâm tôi rất nhiều, ngày nào anh cũng hỏi han tôi, nhắc tôi đi ngủ đúng giờ, nhắc tôi đừng đi làm thêm nhiều quá hại sức khỏe. Tôi biết anh là người tốt, nhưng tôi lại không thấy yêu anh, chỉ là thấy cảm kích tấm lòng của anh mà thôi. Và rồi, lòng cảm kích đó đã khiến tôi có quyết định sai lầm...
Một lần, trong 1 chiều cuối thu se lạnh, lá vàng rơi xào xạc trên con đường tôi đi học. Cái lạnh, cái hoang tàn của lá vàng rơi đã khiến tôi cô đơn khủng khiếp, khiến tôi muốn được ai đó quan tâm chia sẻ. Và tôi nghĩ đến anh T, tôi đã điện cho anh... Chuyện gì đến cũng đến, tôi nhận lời yêu anh chỉ vì cảm giác cô đơn nhất thời đó, và đây là quyết định sai lầm lớn nhất đời tôi.
Sau khi tôi nhận lời, anh T vui lắm. Đi đâu anh cũng khoe với mọi người tôi là người yêu của anh. Lúc nào anh cũng quan tâm hỏi han tôi, chăm sóc cho tôi. Dù 2 đứa ở xa nhau hơn 20km nhưng ngày nào anh cũng qua thăm tôi. Tôi biết anh yêu tôi nhiều, nhưng tôi không thấy rung động, chỉ thấy lòng mình hối hận, hối hận vì đã nhận lời làm người yêu anh khi mà thật sự tình cảm không có. Nhiều lần tôi muốn chia tay anh, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt hân hoan vui sướng của anh khi ở gần tôi, tôi lại không thể nào nói ra điều đó. Tôi tự nhủ, anh là người tốt nên tôi không thể khiến anh đau khổ chỉ vì tôi – 1 đứa xấu xa. Vì thế, tình cảm thật của tôi cứ bị giấu kín như thế, 1 năm, 2 năm, rồi đến bây giờ đã là 4 năm.
Bốn năm trôi qua, anh T vẫn luôn quan tâm và yêu tôi như ngày đầu. Anh luôn chiều theo tất cả ý thích của tôi, tôi thích gì anh cũng chiều, kể cả những đòi hỏi vô lý nhất. Còn tôi, tôi vẫn quan tâm anh đúng nghĩa vụ của 1 người yêu, vẫn chăm sóc cho anh đúng như những gì một người yêu cần làm. Nhưng ko hiểu sao 4 năm trôi qua rồi mà khi ở bên cạnh anh tôi ko thấy trái tim loạn nhịp, ko thấy yêu thương đong đầy. Tôi tự nhủ thời gian chúng tôi bên nhau lâu như thế, giữa chúng tôi ko có chữ "tình" thì cũng có chữ "nghĩa". Chính vì thế, tôi cứ quan tâm anh và làm theo những gì anh thích, chỉ vì ý nghĩ anh tốt, và dần dần tôi sẽ yêu anh thôi.
Thời gian trôi qua, gia đình tôi và gia đình anh đều biết chuyện của 2 đứa. Gia đình tôi rất quý mến anh và ngược lại, gia đình anh cũng rất quý mến tôi. Cả 2 bên gia đình đều mong cả 2 đứa ra trường, đi làm ổn định rồi cưới nhau. Cuộc đời cứ như mơ vậy. Tôi sống ko thật với lòng mình như thế, giả dối như thế, mà ông trời cứ ban cho tôi thuận lợi là sao? Trăm nghìn lần tôi tự sỉ vả mình xấu xa, nhưng tôi lại ko thể nói với anh lời chia tay, chỉ vì tôi nợ anh nhiều quá, và vì giữa chúng tôi có nhiều ràng buộc quá. Và rồi cuối cùng, chính ông trời đã trừng phạt sự giả dối của tôi, khi ban xuống đời tôi người đàn ông đó.
Anh H là bạn cùng cơ quan với anh trai tôi. Tôi và anh gặp nhau 1 lần tình cờ khi anh trai tôi và anh ấy đi uống nước đúng lúc tôi đang có việc gần cơ quan anh trai và gọi điện cho anh ấy. Thế là anh trai rủ tôi ra uống nước cùng với anh và anh H. Tôi gặp anh, phải nói thật anh ko phải là người đẹp trai, cao cao gầy gầy và nước da đen sạm cháy nắng, nhưng ko hiểu sao tôi cứ bị thu hút bởi tính cách vui vẻ và hài hước của anh. Tôi ngồi nghe anh kể chuyện mà sau mỗi câu chuyện là những tràng cười ko dứt của cả 3 người, tôi, anh trai và anh H. Không hiểu sao ngồi nói chuyện với anh mà tim tôi đập lien hồi và mồ hôi thì túa ra, tôi ngượng ngập lau mồ hôi rồi trò chuyện với anh và anh trai tôi.
Sau buổi gặp gỡ định mệnh đó, về nhà tôi rất hay nghĩ đến anh H, hay nhớ đến câu chuyện anh kể và cười 1 mình. Đôi lúc đi bên cạnh thấy tôi cười, anh T hỏi tôi cười gì, tôi đem câu chuyện anh H kể cho anh T nghe, và anh ấy cũng cười phá lên. Nhìn anh T cười, nụ cười trên môi tôi dường như trở lên méo mó, bởi tôi vừa nhìn nhầm anh T thành anh H, Tôi hiểu rằng tôi đã yêu anh H - người mà tôi mới chỉ gặp 1 lần. Tôi đau khổ lắm khi tình cảm tôi lại trao cho 1 người tôi chỉ mới gặp 1 lần, còn người đã ở bên chăm sóc tôi cả 4 năm trời tôi lại ko yêu. Quả thật là trớ trêu cho tôi.
Sau đó 1 thời gian, tôi nhận được cuộc gọi của số lạ, tôi bắt máy – là anh H. Tim tôi đập
Tiểu Tam - có nghĩa là luôn sai phải không?
Đối với một người phụ nữ mà nói, không gì hạnh phúc bằng tìm được một người yêu thương mình. Tôi thường mỉa mai cô chị của mình rằng đời gái không giống như những chiếc bánh mì chui ra cùng […]
Tâm Sự
Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]
Tâm Sự
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]
Tâm Sự

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này nó mới can trường được con à! Có cậu bé kia sinh thành trong một gia đình khá giả, ngày ngày cứ nũng nịu[…]
Truyện ngắn

Câu chuyện là đan xen của những mối tình đẹp như mơ, qua đi rồi còn lại là nỗi đau mãi chẳng lành, là những cuộc gặp gỡ đầy nhân duyên nhưng cũng đầy nước mắt của những trái tim xướt xát sau[…]
Sách Hay

Có một người kia, sau khi chết, trên đường đi đến điện Diêm La, nhìn thấy một tòa cung điện nguy nga tráng lệ. Anh bèn ghé vào vãng bước. Chủ nhân của tòa cung điện niềm nở đón tiếp và mời a[…]
Truyện ngắn
Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo[…]
Tâm Sự
Chuyện về người yêu chiến sỹ Hải Quân Việt Nam
Nó còn biết làm gì khác khi mà nó không thể liên lạc được với người yêu của nó.Mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ ở vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc là nó biết sẽ không thể điện thoại,nhắn tin ha[…]
Tâm Sự