Tôi đang bị trừng phạt vì lỗi lầm của mình
Bình chọn: 405
Bình chọn: 405
Kể từ ngày đó chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, như đất hạn lâu ngày gặp cơn mưa rào. Chúng tôi lén lút hẹn hò nhau bất cứ lúc nào có thế...
***
Tôi và anh T quen nhau đến nay đã là 4 năm. Ngày anh tỏ tình với tôi là thời gian tôi vừa bước vào năm nhất đại học, cũng là thời gian tôi vừa chia tay mối tình đầu mộng mơ của thời học sinh trung học. Cảm giác của tôi khi ấy hoàn toàn trống rỗng, cô đơn và hiu quạnh khi nỗi buồn của lần tan vỡ đầu tiên trong đời vẫn còn dư âm. Một người con gái vừa bước chân xa nhà, lại bị mối tình đầu bỏ rơi mà không biết lý do là gì, chẳng có người than bên cạnh, chỉ có anh T luôn ở bên quan tâm chăm sóc tôi. Anh T bằng tuổi tôi và cũng ở gần nhà tôi dưới quê, năm đó anh cũng vừa ở quê lên thành phố để học tập giống tôi. Anh quan tâm tôi rất nhiều, ngày nào anh cũng hỏi han tôi, nhắc tôi đi ngủ đúng giờ, nhắc tôi đừng đi làm thêm nhiều quá hại sức khỏe. Tôi biết anh là người tốt, nhưng tôi lại không thấy yêu anh, chỉ là thấy cảm kích tấm lòng của anh mà thôi. Và rồi, lòng cảm kích đó đã khiến tôi có quyết định sai lầm...
Một lần, trong 1 chiều cuối thu se lạnh, lá vàng rơi xào xạc trên con đường tôi đi học. Cái lạnh, cái hoang tàn của lá vàng rơi đã khiến tôi cô đơn khủng khiếp, khiến tôi muốn được ai đó quan tâm chia sẻ. Và tôi nghĩ đến anh T, tôi đã điện cho anh... Chuyện gì đến cũng đến, tôi nhận lời yêu anh chỉ vì cảm giác cô đơn nhất thời đó, và đây là quyết định sai lầm lớn nhất đời tôi.
Sau khi tôi nhận lời, anh T vui lắm. Đi đâu anh cũng khoe với mọi người tôi là người yêu của anh. Lúc nào anh cũng quan tâm hỏi han tôi, chăm sóc cho tôi. Dù 2 đứa ở xa nhau hơn 20km nhưng ngày nào anh cũng qua thăm tôi. Tôi biết anh yêu tôi nhiều, nhưng tôi không thấy rung động, chỉ thấy lòng mình hối hận, hối hận vì đã nhận lời làm người yêu anh khi mà thật sự tình cảm không có. Nhiều lần tôi muốn chia tay anh, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt hân hoan vui sướng của anh khi ở gần tôi, tôi lại không thể nào nói ra điều đó. Tôi tự nhủ, anh là người tốt nên tôi không thể khiến anh đau khổ chỉ vì tôi – 1 đứa xấu xa. Vì thế, tình cảm thật của tôi cứ bị giấu kín như thế, 1 năm, 2 năm, rồi đến bây giờ đã là 4 năm.
Bốn năm trôi qua, anh T vẫn luôn quan tâm và yêu tôi như ngày đầu. Anh luôn chiều theo tất cả ý thích của tôi, tôi thích gì anh cũng chiều, kể cả những đòi hỏi vô lý nhất. Còn tôi, tôi vẫn quan tâm anh đúng nghĩa vụ của 1 người yêu, vẫn chăm sóc cho anh đúng như những gì một người yêu cần làm. Nhưng ko hiểu sao 4 năm trôi qua rồi mà khi ở bên cạnh anh tôi ko thấy trái tim loạn nhịp, ko thấy yêu thương đong đầy. Tôi tự nhủ thời gian chúng tôi bên nhau lâu như thế, giữa chúng tôi ko có chữ "tình" thì cũng có chữ "nghĩa". Chính vì thế, tôi cứ quan tâm anh và làm theo những gì anh thích, chỉ vì ý nghĩ anh tốt, và dần dần tôi sẽ yêu anh thôi.
Thời gian trôi qua, gia đình tôi và gia đình anh đều biết chuyện của 2 đứa. Gia đình tôi rất quý mến anh và ngược lại, gia đình anh cũng rất quý mến tôi. Cả 2 bên gia đình đều mong cả 2 đứa ra trường, đi làm ổn định rồi cưới nhau. Cuộc đời cứ như mơ vậy. Tôi sống ko thật với lòng mình như thế, giả dối như thế, mà ông trời cứ ban cho tôi thuận lợi là sao? Trăm nghìn lần tôi tự sỉ vả mình xấu xa, nhưng tôi lại ko thể nói với anh lời chia tay, chỉ vì tôi nợ anh nhiều quá, và vì giữa chúng tôi có nhiều ràng buộc quá. Và rồi cuối cùng, chính ông trời đã trừng phạt sự giả dối của tôi, khi ban xuống đời tôi người đàn ông đó.
Anh H là bạn cùng cơ quan với anh trai tôi. Tôi và anh gặp nhau 1 lần tình cờ khi anh trai tôi và anh ấy đi uống nước đúng lúc tôi đang có việc gần cơ quan anh trai và gọi điện cho anh ấy. Thế là anh trai rủ tôi ra uống nước cùng với anh và anh H. Tôi gặp anh, phải nói thật anh ko phải là người đẹp trai, cao cao gầy gầy và nước da đen sạm cháy nắng, nhưng ko hiểu sao tôi cứ bị thu hút bởi tính cách vui vẻ và hài hước của anh. Tôi ngồi nghe anh kể chuyện mà sau mỗi câu chuyện là những tràng cười ko dứt của cả 3 người, tôi, anh trai và anh H. Không hiểu sao ngồi nói chuyện với anh mà tim tôi đập lien hồi và mồ hôi thì túa ra, tôi ngượng ngập lau mồ hôi rồi trò chuyện với anh và anh trai tôi.
Sau buổi gặp gỡ định mệnh đó, về nhà tôi rất hay nghĩ đến anh H, hay nhớ đến câu chuyện anh kể và cười 1 mình. Đôi lúc đi bên cạnh thấy tôi cười, anh T hỏi tôi cười gì, tôi đem câu chuyện anh H kể cho anh T nghe, và anh ấy cũng cười phá lên. Nhìn anh T cười, nụ cười trên môi tôi dường như trở lên méo mó, bởi tôi vừa nhìn nhầm anh T thành anh H, Tôi hiểu rằng tôi đã yêu anh H - người mà tôi mới chỉ gặp 1 lần. Tôi đau khổ lắm khi tình cảm tôi lại trao cho 1 người tôi chỉ mới gặp 1 lần, còn người đã ở bên chăm sóc tôi cả 4 năm trời tôi lại ko yêu. Quả thật là trớ trêu cho tôi.
Sau đó 1 thời gian, tôi nhận được cuộc gọi của số lạ, tôi bắt máy – là anh H. Tim tôi đập
Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người
Tình yêu đâu phải là câu hỏi, cũng chẳng phải câu trả lời. Thôi thì đành vậy. Cứ để nó mập mờ. Cứ để nó không thể gọi thành tên. Đôi khi lại khiến tôi hạnh phúc. Mùa thu năm 2012 với tôi là[…]
Tâm Sự
Tôi phải làm gì đây khi em gái chồng yêu mình?
< Theo NLĐO> Tôi như rơi vào hố sâu khi em gái của chồng mình thổ lộ : "Trái tim em đóng băng, không thể run lên với bất cứ người đàn ông nào? Nó chỉ có thể bồi hồi trong lồng ngực và neo l[…]
Tâm Sự
Trong một khoảng lặng riêng em!
Dù trong lòng em luôn có một khoảng lặng riêng mình nhưng em chưa bao giờ gạt bỏ anh hình ảnh của anh ra khỏi khoảng lặng đó. Sống nhẹ nhàng chẳng để ý tới thời gian trôi qua nhanh hay chậm[…]
Tâm Sự
Thế tóm lại, là tại em chứ gì !
Nửa năm nay, hàng trăm lần em chịu đựng, là vì em yêu anh nên em mới chịu đựng,vì yêu anh nên nửa năm nay em luôn chấp nhận. Vậy còn anh, anh cũng yêu em, anh nhỉ, thế anh đã bao giờ vì em m[…]
Tâm Sự
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự

Một đêm, cô mơ một cơn mơ ác mộng, cô cứ thế gào khóc trong mơ, cho đến lúc anh gọi cô tỉnh dậy. Tỉnh dậy rồi cô vẫn khóc. Anh nhè nhẹ vỗ lên lưng cô như một đứa trẻ không ngừng an ủi: "Ngoa[…]
Truyện ngắn

Con hỡi, trên chiếc thuyền gia đình, nếu chồng con là động cơ, thì vợ là bánh lái, và chính cái bánh lái mới là cái vật định hướng cho con thuyền. Con yêu dấu, Năm nay mùa Xuân đến sớm, câ[…]
Truyện ngắn
Đến bao giờ em mới chịu hiểu tấm lòng cô
Tôi chỉ mới dạy em có vài tháng. Lúc đầu em rất chăm ngoan, nói gì cũng làm theo, rất cố gắng. Học sinh chuyên khối có khác. Chỉ cần tập trung dạy không phải lo mấy chuyện về thái độ, ý thức[…]
Tâm Sự

Tháng cuối cùng trước khi ra trường
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào […]
Truyện ngắn