Tình đầu của tôi - đau đớn và bi thương
Bình chọn: 262
Bình chọn: 262
Có đôi lúc bản thân tôi tự hỏi "anh đã từng yêu, từng thương tôi chưa ". Mặc dù đã vô số lần từng tự hỏi như vậy nhưng hôm nay chính tôi phải chấp nhận sự thật rằng "anh có thương tôi đâu ". Người anh thương chẳng phải tôi, tôi không oán cũng không trách anh. Nhưng cho đến ngày hôm nay tôi mới thực sự cảm nhận được sự đau đớn này, đau đớn đến không thở nổi . Tại sao chứ? Tại sao người anh yêu, người anh lo lắng,người anh quan tâm cuối cùng lại là cô ấy mà không phải tôi chứ ... và anh có biết rằng cô ấy là người quan trọng như thế nào với tôi không ? ... tôi tự hỏi " ý trời chăng "
Nhưng đã là thực tế thì vẫn phải đối diện và chấp nhận nó, cho dù nó tàn khốc đến như thế nào chăng nữa.
Thực tế tàn khốc đến như vậy nhưng tôi hiểu rằng bản thân mình phải mạnh mẽ mà vượt qua. Bởi có lẽ tôi đau đớn tôi thương tâm đấy nhưng tôi cũng không cô đơn và buồn bã một mình. Tôi còn có bạn bè và người thân họ luôn ở cạnh tôi sẵn sàng lắng nghe tôi, họ sẽ quan tâm sẽ để ý tôi. Có thể tôi sẽ buồn, đau khổ trong một khoảng thời gian nào đó,nhưng có một điều quan trọng rằng " tôi không chỉ có một mình ".
********
Tớ còn nhớ như in cái ngày tớ gặp cậu , cái ngày mà khiến tớ và cậu trở thành những người bạn " không gì là không thể kể "..
Ngày đó tớ vui vẻ hứng khởi lắm chân trước chân sau rời xa quê hương, rời xa cái gia đình nhỏ bé thân yêu của mình bước thêm một bước, len chân vào cuộc sống nhộn nhịp của xã hội. Tớ đi học đại học . Cũng ở đấy,nơi phố xá đông người đó tớ đã gặp những người bạn khiến cuộc sống trở nên bớt tẻ nhạt và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Các cậu cho tớ lời khuyên, chỉ cho tớ cuộc sống này phải đối mặt với cái gì .... Cho tớ những giây phút ấm áp nhất khi phải ra xa gia đình. Chính điều đó khiến tớ thay đổi nhiều lắm đấy, tớ trở nên sôi động hơn, vui tính hơn cũng biết làm cuộc sống của mình thêm ý vị và đầy màu sắc . Và cậu – cậu là người cho tớ nhiều lời khuyên nhất đồng thời cũng là người khiến nỗi đau của tớ trở nên bi thương nhất.
Ngày đó tớ gặp cậu tớ đã chào cậu bằng chị đúng chứ nhỉ. Cũng không hiểu tại sao chúng ta có thể thân đến như thế,có thể sẻ chia nhiều đến như vậy. Đã có lúc tớ nghĩ nếu chúng ta cứ mãi như ngày đầu gặp nhau, sẻ chia, cảm thông nhau thì thực tốt, thực thỏa mãn.
Tớ biết mọi thứ không có thể trở về vạch xuất phát của nó . Đôi khi tớ cũng nghĩ hay cứ hận ghét cậu đi nhưng yêu thương tin tưởng lâu như vậy bảo tớ làm sao mà hận mà ghét được đây . Nghĩ, nghĩ tớ chợt phát hiện rằng ông trời đang đùa bỡn với chúng ta.Đây là chuyện gì chứ, tớ thực sự sắp chịu không nổi rồi nó khiến trái tim tớ bị bóp nghẹt, đau đớn lắm cậu biết không ? Sự thực là đó ư , tại sao lại tàn nhẫn với tớ đến như thế chứ.
*****
Yêu thương một con người đâu phải dễ, bản thân em nghĩ cũng chưa từng nghĩ mình lại có thể yêu anh như vậy. Thực sự em đã từng hối hận,từng nghĩ tại sao mình lại có thể giao ra trái tim mình một cách dễ dàng như vậy. Bởi em nhận được từ anh những gì chứ ? ngoài đau đớn thống khổ. Em hiểu bản thân mình cần gì, hiểu mình cần người như thế nào,nhưng như thế không có nghĩa là em không yêu không thương anh. Ngày đầu tiên gặp anh sự thực là em chẳng để ý chẳng quan tâm anh chút nào. Anh là một người xa lạ kém tự tin.
Anh là kẻ nhút nhát nhưng lại mang cho em một cảm giác đặc biệt khó diễn tả. Đó là lần đầu tiên trong đời em có cái loại cảm giác kì lạ vô hình cũng như khó hiểu với một người đàn ông. Em thực sự không biết đó liệu đã phải là thích một người chưa, nhưng là chính bản thân em lúc đó cũng không thực sự có thể hiểu được mình. Em loay hoay em bối rối và em quyết định kể cho cô ấy nghe, mong cô ấy cho mình lời khuyên như vô vàn lần cô ấy đã từng. Cô ấy nói là em thích anh rồi. Ngẫm nghĩ thì hẳn là như vậy đúng không ? Em biết anh không tốt nhưng lại không thể bắt trái tim mình ngừng yêu,em vẫn hy vọng rằng anh có thể thay đổi, ít nhất là vì em. Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ của em mà thôi, suy nghĩ ấy anh có làm được đâu.
Ngày hôm đó, quả thực là một ngày tồi tệ anh ạ, trái tim em như không còn là của em nữa. Đây là lần đầu tiên em cảm thấy mình đau đớn đến thế. Đó là một buổi chiều trời đã chuyển sắc tối, nắng vàng cũng đã tắt, cảm giác se lạnh trong trời hè oi bức thấm dần đến từng lỗ chân lông, nó cho em một dự cảm chẳng lành. Và quả là thế,ngày đó em đứng giữa dòng đời tấp nập , có bao nhiêu con người lướt qua, nhưng ánh mắt của em, cuối cùng nó không tự chủ lại nắm bắt hình ảnh của anh, nhưng lại là hình ảnh của anh cùng một người con gái khác. Và người đó cũng chẳng xa lạ mà dường như rất quen thuộc với em. Đó là người bạn 'không gì không thể kể ' của em đó. Nỗi đau đớn này như ngấm dần vào từng thớ thịt trong trái tim em, nó khiến em không biết làm sao phải đối mặt. Ừ, thừa nhận rằng em sợ hãi em trốn tránh, ánh mắt em dời đi cơ thể em cũng xoay lại em không muốn thấy cũng khôn
Cuộc sống giống như bộ phim nhiều tập nhưng có điều đặc biệt là diễn viên chính không bao giờ biết trước được kịch bản. Cũng như em không biết được, em anh và cô ấy, cuối cùng ai mới là của[…]
Tâm Sự

Ừ... đúng, chính bản thân nó cũng thừa nhận nó tham lam. Nó còn muốn giữ cả ánh nắng mai yếu ớt kia làm của riêng mình, để sưởi ấm cho tâm hồn nhỏ bé đã gần nguội lạnh của nó. Lần cuối nó b[…]
Tâm Sự
Chưa sẵn sàng ư? Tôi thực sự không hiểu được em cần gì để có thể sẵn sàng. Tôi yêu em và em bảo em biết điều đó. Em yêu tôi và em cũng khẳng định đó là sự thật. Vậy tại sao em không muốn...[…]
Tâm Sự
Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người
Tình yêu đâu phải là câu hỏi, cũng chẳng phải câu trả lời. Thôi thì đành vậy. Cứ để nó mập mờ. Cứ để nó không thể gọi thành tên. Đôi khi lại khiến tôi hạnh phúc. Mùa thu năm 2012 với tôi là[…]
Tâm Sự
Xin chồng hãy để quá khứ ngủ yên
Chiều nay, tôi vừa gặp cái thằng người yêu cũ của cô đấy, trông cũng còn phong độ ra phết. Nó gặp tôi còn giả bộ nhiệt tình chào hỏi, rồi còn cười đểu nữa chứ... Vừa nói chồng vừa liếc nhìn[…]
Tâm Sự

100 ngày yêu anh - Chàng trai xứ Nghệ
Chúng ta gặp nhau cũng tình cờ như bao bạn trẻ bây giờ a nhỉ. Đúng zalo kết nối yêu thương, và em quen a qua zalo vào một buổi chiều thu Hà Nội. Em một cô gái Lâm Đồng 18 tuổi sinh viên năm […]
Tâm Sự

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn
Cuộc sống cuốn ta đi trong cõi động, trong vô vàn những tính toán, bon chen..Có lúc ta chợt quên rằng mình đã có một tuổi thơ đầy vô tư trong sáng, có lúc ta ngỡ rằng lòng mình đã già nua. N[…]
Truyện ngắn