Thực sự là rất phiền phức
Bình chọn: 218
Bình chọn: 218
(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi viết mấy điều này ra đây sợ mọi người nghĩ tôi ích kỉ, nhưng nói thực, tôi bí bách và khó chịu cực kì.
***
Chuyện là, mấy năm trở lại đây, cứ mỗi mùa đại học đến là nhà tôi lại phấp phỏm cái sự "nhờ vả" của họ hàng dưới quê. Quả thật, có mấy chục mét vuông ở thành phố, nhưng hết chị con nhà bác lại đến em con nhà cậu đến xin ở nhờ. Nhà tôi có mỗi 2 phòng ngủ, bố mẹ một phòng, hai chị em tôi một phòng, thêm người nghĩa là chị em tôi phải chia sẻ cái không gian vốn khiêm tốn của mình cho thêm một người nữa. Sài Gòn thì nóng nực, nay thêm chật chội. Nếu chuyện chỉ thế thì tôi cũng chẳng nói ra làm gì, nhưng cái lối sống của họ khiến tôi bí bách cực kì.
Nói là chị, nhưng nhỏ hơn tôi tới 2 tuổi, làm gì cũng chậm chạp, lại có cái tính hay tắt mắt và độ lì đáng nể. Cứ mỗi chiều đi học về, ao ước được chui ngay vào cái phòng tắm thì bả đã chễm chệ trong đó từ khi nào. Chả hiểu lần mò gì trong đó mà lúc nào tôi cũng phải đợi dài cả cổ mới thấy bả chui ra.
Tôi là đứa khá kĩ tĩnh, và rất ghét người khác đụng vào đồ đạc của mình mà không xin phép. Thế mà lại gặp trúng cái người rất hay tò mò đồ người khác. Lâu lâu tự nhiên thấy mất cái này, thiếu cái nọ, tá hoả đi tìm thì hoá ra bà chị quý hoá của tôi "mượn" rồi tiện tay đặt vào chỗ khác. Có hôm đi học về thấy khăn mặt ướt sũng (tôi không có thói quen lau mặt bằng khăn ướt), tôi hỏi thì hoá ra chị ý mượn và được giải thích là: "khăn chị để quên ở quê rồi, cuối tuần mới về lấy". Và dĩ nhiên, tôi biếu bả cái khăn đó luôn.
Lại còn cái tính hay sai vặt, cứ đụng vào việc gì cũng la oai oái điệp khúc "lấy giùm chị cái này", "với giùm chị cái kia, "tiện thể lấy giùm chị cái nọ". Ôi tôi phát điên lên ấy =.= Dù gì thì tôi cũng lớn tuổi hơn bả mà.
Con bé em tôi cũng nhiều lần bị mắng oan vì cái tội hớt lẻo của bả. Đêm đêm, hai chị em tôi luôn có thói quen kể nhau nghe mọi chuyện diễn ra trong ngày, bả nghe câu được câu chăng, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao cũng vội thêm thắt cho hợp lí rồi trình cho phụ huynh. Tụi tôi có lỡ làm gì không phải thì bả cũng than vãn với bác ở quê, rồi bác ở quê lại than vãn với mẹ, rồi mẹ lại "than vãn" với chúng tôi.
Hết năm nhất, bả xin ra ngoài ở cho thoải mái, tôi chưa kịp mừng thì nghe bảo có em con cậu sắp lên, tôi chẳng biết phải nói với bố mẹ tôi như nào nữa, nhưng tôi thật sự không thích, thực sự thấy phiền toái cực kì ấy, tôi phải làm sao đây?
Tháng năm không ở lại, chỉ còn lòng người là còn mãi với thời gian. Thoáng chốc đã 3 năm kể từ ngày em gặp anh trên chuyến tàu định mệnh ấy. Khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng chẳng[…]
Tâm Sự
Đó là hai từ mà khi yêu nhau, chúng tôi đã tha thiết gọi nhau như thế! Mọi thứ chỉ còn là vết mờ của thời gian... Heo ơi...Em nhớ anh...thật nhiều... Nhớ một ngày thật lạnh, anh gõ cửa nhà […]
Tâm Sự
Điều gì đến rồi cũng sẽ đến, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra. Đó là tôi bị mắc một bệnh khó chữabệnh ung thư dạ dày. Tôi vẫn chưa khỏi bàng hoàng trước các kết luận của bác sĩ về tình trạng b[…]
Tâm Sự
Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]
Tâm Sự

Có đáng không những tháng năm dài vằng vặc? Những tâm hồn thương tổn? Và kia, một mái đầu bạc phơ xơ xác? Ông già Tư Nhỏ thức dậy từ lúc nửa đêm. Ông rên lên một tiếng ứ hự, thấy thất vọng […]
Truyện ngắn
Màu của cuộc sống đang nhạt dần đi trong tớ!
Thời gian qua đi, mọi thứ thay đổi thật nhiều, hình như chỉ có kỷ niệm là không thay đổi, nó vẫn ở đây trong tiềm thức, chỉ là có lúc nó lặng yên, có lúc thì nó lại ùa về mạnh mẽ. Tự dưng t[…]
Tâm Sự

Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết về khái niệm buồn đau và hạnh phúc. Phải chăng vì thế mà tuổi thơ của tôi trôi qua một cách dịu dàng bên cạnh mẹ[…]
Truyện ngắn

Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình. N[…]
Truyện ngắn