Thật hạnh phúc em nhé
Bình chọn: 361
Bình chọn: 361
Xa nhau hơn tháng nhưng nhìn thấy e tôi vẫn cảm giác như mới ngày hôm qua vẫn cái dáng thân quen vẫn nụ cười cướp đi trái tim tôi. Hôm đó chúng tôi bên nhau cả buổi chiều nhưng thời gian không chờ đợi ai bao giờ chúng tôi lại xa nhau và hẹn dịp khác bên nhau. Cứ thế trôi qua và ngày 21/11 sắp tới để em bất ngờ tôi đã bắt xe về chỗ e. hôm đó e đi học tôi qua chỗ thằng bạn thân gần chỗ e và tới khi xế chiều tôi vs thằng bạn mới về phòng e. Nhìn thấy tôi e ngạc nhiên lắm tôi vẫn nhớ hình ảnh ấy đôi mắt to khóe mắt có cái j rưng rưng miệng nở nụ cười tràn đầy hạnh phúc.tôi biết e đang hạnh phúc lắm và tôi cũng thế. Tối đó chúng tôi đi chơi nhiều nơi lắm bên nhau tay nắm tay mà cảm nhận t/y cả 2 chúng tôi dành cho nhau. Lần đầu tiên chúng tôi bên nhau trong sự tự do không sợ sự quản thúc về thời gian của gia đình. Và cứ như thế cứ những ngày ngỉ cuối tuần không về quê thì tôi lại bắt xe ra thăm e để cảm nhận hạnh phúc như một đôi vợ chông mới cưới. Tôi biết mỗi lần tiễn tôi lên xe là e lại rất buồn và tôi cũng thế nhưng vì tương lai chúng tôi lại xa nhau học tập vì ngày mai lập nghiệp.
Sang năm 2 chúng tôi vẫn thế không có j thay đổi cả. còn e thay đổi địa điểm học thế nhưng không sao địa điểm mới gần hơn được mấy chục km mà lại thuận tiện bắt xe hơn so với địa điểm cũ. Phòng trọ của e bây giờ rộng rãi hơn nhiều vả lại không ở 3 như xưa nữa chỉ có e và người bạn nữa. còn tôi tôi cũng không ở kí túc xá nữa mà chuyển ra ngoài ở để thuận tiện sinh hoạt và cũng muốn nếu e được nghỉ thì lên chỗ tôi chơi nữa. tất cả mọi thứ đều thuận lợi cho chúng tôi bên nhau và cứ như vậy chúng tôi lên thăm nhau còn nhiều hơn về nhà. Trông thời gian ấy chúng tôi hạnh phúc như 1 đôi vợ chồng son mới cưới. Sang năm 3 tôi sắp ra trường vì vậy cuối năm học tôi và e cùng thực tập thời gian thực tập của e nhàn hơn của tôi vậy nên e lên thăm tôi có khi cả tháng không về. Khi đó chúng tôi bên nhau mà chỉ ước cho thời gian trôi chậm lại mà cái gì tới nó đã tới. Tôi ra trường được 15 ngày thì lên vùng tây bắc công tác vừa mừng vừa buồn. Mừng vì ra trường cái có việc ngay buồn vì tôi với e phải cách xa nhau thật lâu. Biết tôi lưỡng lự e đã cố gắng khuyên tôi để tôi lên đường trong sự cô đơn khi phải xa nhau. Và tôi quyết định lên đường 1 vì công việc 1 vì muốn đi trước để khi e ra trường tôi đưa e lên cùng...
Ngày 21/07/2014 tôi cất bước lên xe. Hôm đó trời không mưa nhưng khẩu trang và tay áo e ướt sũng tôi xót xa lắm, bước lên xe tôi không dám ngoái cổ lại ví tôi không muốn e nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của tôi vì tôi cũng đang khóc.Thời gian đầu nơi đất khách quê người không quen biết nhiều người tôi cô đơn lắm chỉ muốn bỏ về vs gđ vs e thôi nhưng tôi vẫn muốn cố gắng để một năm sau cũng khoảng thời gian này tôi dẫn e lên đây lập nghiệp. Cố gắng cố gắng mỗi ngày qua đi là thêm 1 sự cố gắng rồi tôi chuyển từ công trình này sang công trình khác nhiều công trình không có sóng không thể liên lạc được với e. Tôi biết e rất lo lắng và nhớ tôi cũng vậy nhưng biết sao được hả e? Tôi đi được 2 tháng tôi xin về trong sự ngăn cả của đồng nghiệp ngay cả sếp cũng không hài lòng nhưng tôi vẫn quyết tâm về vì tôi nhớ e nhớ nhà. Lần đó tôi về e vui lắm nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì thời hạn 3 ngày của tôi đã hết tôi lại ra đi và e lại khóc và khóc. Lần này tôi đi có lẽ phải 5 tháng nữa tết thì tôi mới về chúng tôi cứ đếm ngược thời gian để rồi một ngày có một người con trai học cùng lớp với e đã thôi học từ năm thứ 3 tiếp cận e.
Tôi biết bây giờ tôi không ở nhà, sóng điện thoại lúc có lúc không không thể tâm sự với e được nhiều. Có lần e kể người ấy giống anh lắm nhìn người ấy nhiều lúc e cứ nghĩ là anh. Ngay lúc đó tôi đã lo lắng sợ một ngày nào đó tôi sẽ mất e. nhưng e đã an ủi tôi động viên tôi và tôi đã tin em yên tâm công tác. Chúng tôi vẫn cứ liên lạc qua điện thoại tới khi tôi về. Như thường lệ công ty tôi cho anh em nghỉ từ 22 âm lịch để kịp về quê tiễn ông táo nhưng tôi có chút việc ở công ty cần giải quyết nên về chậm mất 2-3 ngày và như thế tôi thấy e háo hức trách móc lâu về với em. Cuối cùng ngày về đã tới hôm về trời rét đậm tôi không muốn e vất vả nên không gọi e ra đón nữa mà muốn cho e bất ngờ. sáng đó tôi không nghỉ ngơi sau 1 quãng đường dài nữa mà phóng xe sang nhà e trước sự ngỡ ngàng của e. Vẫn cái dáng ấy vẫn con người ấy đang đứng trên hè nở nụ cười tươi khi nhìn thấy tôi. E xinh hơn trước nhìn e rất chững trạc và tôi tự tin hãnh diện trong lòng có người yêu xinh đẹp nết na và đặc biệt là tôi có 1 hậu phương vững chắc. tôi vui lắm vì xa nhau
Tôi phải làm gì để cha tôi quay về? Một người đàn ông cả đời gian khổ và giờ là lúc anh em tôi báo hiếu cho cha..nhưng vì đâu mà ra nông nỗi? Tôi thất vọng cha mình lắm, mỗi lần nghĩ tới nướ[…]
Tâm Sự

Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]
Tâm Sự
Sao anh lại cho người khác dựa vào?
Hà Nội những ngày giữa đông. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về theo từng đợt như cắt da, cắt thịt. Nó cũng ì ạch, lười biếng đi vài phần. Em, cuối tháng này anh có một đám cưới người bạn t[…]
Tâm Sự
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự

"Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi..." Em nhoẻn cười và nói bâng quơ, như cách em vẫn thường tỏ vẻ bông đùa để che đi những nỗi buồn vô cớ. Chú[…]
Truyện Blog

Là 14 câu chuyện của 14 người phụ nữ Trung Quốc được góp nhặt bởi Hân Nhiên sau 8 năm bà làm chương trình phát thanh "Gửi lời theo gió đêm". "Hảo nữ Trung Hoa" là cái tên mới đọc lên ai […]
Sách Hay
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn