Soi sáng lối em về
Bình chọn: 286
Bình chọn: 286
Năm 21 tuổi, tôi gặp anh sau mối tình đầu thất bại. Mối tình đầu ngọt nhào đó đã kéo dài 3 năm đầu đại học. Tôi lầm tưởng rằng khoảng thời gian đó đã quá đủ để có thể vượt qua những vật cản sau này. Và rồi khi người ta bước đi trong nuối tiếc , tôi đau đớn đến quên ăn quên ngủ. Trong cơn mưa vội vàng, tôi bước đi một mình để tìm lại những kí ức quá xa vời.
Rồi tôi gặp anh. Anh ân cần, nhẫn nại nghe tôi chia sẻ, tâm sự nỗi lòng yếu ớt. Nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt còn nóng hổi lăn dài trên má...
***
Dù sao thì thời gian vẫn trôi, tôi nhanh chóng quên đi chàng trai cùng lứa đó.
Hai năm sau, tôi đắm chìm và trở nên mù quáng trong tình yêu với một người đàn ông hơn tôi 8 tuổi. Nhưng rồi sau đó chúng tôi chia tay vì anh ta phụ bạc, bỏ lại tôi để tìm kiếm một hạnh phúc mới. Một lần nữa tôi lại là kẻ thất bại trong tình trường.
Mệt mỏi và chán chường mọi thứ. Khi mà hết lần này đến lần khác, niềm tin vào tình yêu cứ theo bước chân người yêu ra đi trong mưa gió như vậy. Tôi dần trở nên yếu đuối là tự cô lập mình trong bóng tối. Tôi ngã bệnh liệt giường. Còn anh thì luôn ở bên chăm sóc quan tâm tôi từng khắc một. Không tránh khỏi lòng hiếu kì của tôi anh đành thú nhận rằng anh yêu tôi. Nghe lời thú nhận của anh, tôi nửa mơ màng nửa luyến tiếc cho chính dòng máu đăng chảy trong trái tim của mình. Thật sự thì tất cả sẽ đi về đâu đây. Tôi thấy rùng mình và đôi chút ghê tởm vì thấy mình là 1 kẻ ích kỷ. Từ trước tới giờ, mối quan hệ giữa tôi và anh. tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ còn đi quá xa so với giới hạn của một tình bạn. Vậy là tôi mắc nợ anh nhiều quá. Nợ những lần tựa vào vai anh khóc . Nợ những lần anh khẽ vòng tay qua eo ôm chặt tôi trong cơn thốn thức. Nợ những lời an ủi động viên. Ôi! sao mà nợ anh nhiều đến vậy.
Sau đó không lâu, tôi bất ngờ nhưng cũng chấp nhận lời cầu hôn của anh. Trong cái ngày trọng đại này, tất nhiên hai chúng tôi là những nhân vật chính của bữa tiệc. Nhưng ai là người hạnh phúc nhất, điều đó cả tôi và anh đều không thể nói trước. Bởi vì tôi không thực sự yêu anh!
Bề ngoài, chúng tôi là một cặp vợ chồng hạnh phúc nhưng....
Thực chất bên trong cũng chỉ giống như tôi là kẻ giữa đêm khuya xin ở trọ nhà người.
Anh không đòi hỏi tôi chuyện chăn gối, ngay cả trong đêm tân hôn_đêm dầu tiên của chúng tôi.
Anh chỉ ôm tôi bằng vòng tay rắn chắc và ấm áp của mình. Gửi vào kẽ tai những lời yêu thương vô bờ bến cùng hơi thở dồn dập phả vập gáy cổ.Thật sự chỉ có thế thôi không có chuyện gì khác.Trong vòng tay anh, tôi thấy tâm hồn mình như được buông thả đến yên bình. Như một thế giới mà tôi vẫn tìm kiếm bấy lâu nay. Tôi tự hỏi đây có phải là nơi mà lẽ ra tôi nên đến từ lâu lắm rồi. Thế giới của hai chúng tôi êm ả đến vô cùng. Nhưng êm ấm bao nhiêu thì tôi lại càng thấy nợ anh nhiều gấp bội. Chúng tôi còn phải đương đầu với cuộc sống sau này nữa. Tôi là vợ anh, tôi phải làm tròn bổn phận của một người vợ tốt. Chúng tôi còn phải cùng nhau nuôi lớn những đứa con trong tương lai của mình. Nhưng anh vẫn không đụng chạm đến tôi. Tôi không thể hiểu được cái tình cảm mà anh dành cho mình. Có phải nó không hề có một chút tham vọng.
Rồi đột nhiên , anh có công việc đột xuất. Anh phải bay sang Canada công tác mất 1 năm. Khoảng thời gian đó đã rất dài đối với tôi. Đêm đêm thấy mình trở nên lạnh lẽo vì không có vòng tay anh ấm áp. Rồi không còn thấy anh tấm tắc khen ngon mỗi lần tôi học được một món ăn mới. Rồi còn những lần ốm đau, cảm lạnh thì lại không có anh bên cạnh quan tâm, che chở như ngày ban đầu. Tôi dần thấy hoang mang, lo sợ khi nhận ra tình cảm của chính mình............
Vào một ngày trong năm, anh về nhà trong đêm tối mù mịt mà không báo trước, tôi bất ngờ chen lẫn hạnh phúc tràn trề. Tôi gạt bỏ đi hết những gì của quá khứ, chạy đến thật nhanh đến siết chặt cổ anh trong cơn thổn thức cùng dòng nước mắt trong tủi hổ.
- Em yêu anh mất rồi, đừng.....đừng bỏ em lại.....
Anh cũng nhanh chóng đắm chìm trong hạnh phúc bất ngờ. Tôi đã thật sự yêu anh mất rồi. Anh đặt lên môi tôi nụ hôn đắm đuối dài vô tận mà không có ý định dừng lại.
- Anh muốn có em.
Đó là câu nói cuối cùng của anh trong cơn ngại ngùng. Sau đêm hôm đó chúng tôi đã trở thạnh một gia đình thậtsự.......................
Có lần tôi hỏi anh vì sao lại lấy tôi khi biết tôi không yêu anh.
Anh đã nói như thế trong tình yêu vô tận, trong xúc đọng dạt dào.
"Khi thấy em yêu người khác, anh cũng đau lắm. Nhưng biết sao được, anh không có quyền ngăn cản. Rồi khi mà thấy em cứ đắm chìm trong vết thương khó lành như vậy. Anh quyết định làm một kẻ ích kỷ. Chi bằng cứ giữ em lại bên mình để anh bảo vệ em, còn hơn để người khác cướp em đi rồi lại bỏ em lại. Anh vẫn luôn nghĩ sẽ đợi cho đến khi em sẵn sàng cho mọi thứ. Dù cho sau này em vẫn chưa thể mở lòng với anh thì anh vẫn sẽ luôn bên em. Ngay cả khi anh không c
Dẫu là kẻ đứng bên lề nỗi nhớ thì đó cũng là định mệnh của tôi. Có thể dễ dàng gục ngã trước tình yêu nhưng không thể để tình yêu ấy khiến mình bi lụy và đánh mất bản thân mình được. Tôi c[…]
Tâm Sự

"Chỉ cần 1 câu sẽ vềRằng e sẽ trở vềA vẫn như thế mà, sẽ chờ e nơi đây mãi" Vào lúc đó, việc buông bàn tay e, việc để e dựa vào người khác khôg phải là mình. Tôi cảm thấy vô cùng bất lực. 5[…]
Tâm Sự
Vậy là cô ả ăn một trận đòn nhừ tử, cho dù đã là sinh viên nhưng nên nhớ vẫn có những thành phần không có ý định tốt nghiệp. Nhà văn thì nói mưa đẹp, nhà thơ thì nói mưa là nỗi nhớ trong ai[…]
Tâm Sự

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự

Audio Cô bé, nếu em yêu ai đó, đừng biến họ thành cả thế giới. Chị không chắc đó có phải là tình yêu. Nhưng chị chắc đó là cách tốt nhất để huỷ hoại một tình yêu. […]
Truyện Blog

Chiều một mình lang thang trên phố trong lòng nó có một cảm giác đau, day dứt về một người lạ mà nó từng quen. Nó tự hỏi: Tại sao anh lại đánh giá về nó như vậy? "Em có cái Tôi lớn quá, anh […]
Tâm Sự

Chuyện kể thành phố - Nàng và cây đàn
Chuyện về nàng được viết rất vội vào một ngày mà nỗi niềm nàng như tiếng đàn vang giữa thành phố này, cô đơn nhưng kiếm tìm sự đồng vọng. Nàng cầm tờ giấy báo, nước mắt lưng tròng. Hỏi nàng[…]
Truyện ngắn
Ai cũng có người tới mang áo mưa để mặc hay đón đưa về. Ai cũng sợ vợ con, người yêu, tình yêu của mình bị ướt bởi những cơn mưa không mong muốn. Lòng mình trống rỗng, giờ còn có ai đợi chờ[…]
Tâm Sự