
Sau cơn mưa
Bình chọn: 186
Bình chọn: 186
***
Đêm hôm qua em đã dám đối diện với cái tôi của mình, bỏ qua sự ngại ngùng cũng như sĩ diện, em nói với anh điều mà em đã giữ trong lòng bấy lâu - em nhớ anh. Nói ra điều đó không phải em muốn được anh hiểu, em chỉ muốn anh biết là em đã chính thức từ bỏ thứ tình cảm nhất thời đó từ anh rồi. Em đến với tình cảm của anh bằng một trái tim đang tổn thương, chưa lành lặn. Những tưởng nó sẽ được bình yên, nào ngờ...
Em ngu ngơ, nhút nhát và có chút lười biếng, bằng lòng với cuộc sống hiện tại, cầm tấm bằng cao đẳng mà không chút kiến thức bước vào đời. Công việc khó khăn, đồng lương ít ỏi, chỉ đủ cho em trang trải cuộc sống độc thân. Tính tình nhút nhát, sống nội tâm, không dám mở lòng với ai vì sợ mình không còn đủ lòng tin nữa.
Mong sao cho thời gian chạy thật nhanh để đưa em đến gần hơn với sự chín chắn, già đời. Để em không đau mỗi khi ai đó nhắc về anh, không vô tình khóc khi nge một bài hát buồn, không lang thang trên mạng để nhìn anh từ một tấm ảnh trên face, không la cà trên phố sau khi đi làm về, không đứng ở sân thượng để nhìn xuống cổng trước nhà xem thử anh có đứng dưới đó như trước kia không...
Ba mẹ ở quê muốn em có được công việc ổn định nên suốt ngày xin việc giùm em, sáng tối hỏi thăm con gái là đi làm có ổn không? Có bị người ta la mắng không? Tối nào cũng thấy em ở nhà, chủ nhật thì xem tivi từ sáng đến tối. Mẹ sợ em sống một mình, không bạn bè, không có ai " đón đưa" (chắc mẹ sợ con gái mẹ ế chồng). Mấy đứa bạn thân ở quê thì lúc nào nói chuyện cũng muốn em về quê làm, cả hai đứa em ruột nữa, chúng nó tội nghiệp em, sợ em ở một mình không có ai lo...
Sáng nay em ngỉ làm anh à. Một phần vì em bị hơi mệt, một phần là vì môi trường làm việc đang có chút xáo trộn, phần còn lại là em muốn được bình tĩnh suy nghĩ về tất cả, về công việc, về gia đình, về anh.
Buổi sáng yên lành quá, nhưng sao trong lòng cứ dậy sóng, ngổn ngang. Đến khi nào thì bình minh mới đem đến sự an lành, có chắc là cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa hay cơn mưa ấy là bắt đầu của những chuỗi ngày giông tố...
Bắt đầu từ quá khứ..... Hồi đó Nó học lớp 5. Đó chính là lúc Nó biết yêu. Nó yêu một con nhỏ cùng lớp, và Nó cũng có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ. Năm học lớp 2, người chủ nhiệm lớp Nó là m[…]
Tâm Sự
Người yêu hỡi, Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Một lần chia tay, Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây... Cuộc sống đưa người ta đến với nhau rồi cũng chính cuộc sống đẩy người ta rời khỏ[…]
Truyện Blog
Ai trải qua rồi sẽ hiểu, đâu là giới hạn cảm xúc!
Tôi viết cho câu chuyện của riêng mình! Tình yêu, hạnh phúc và những nỗi đau. Anh là một công nhân bình thường, còn tôi là sinh viên năm hai trường kinh tế hàng đầu cả nước. Anh không có họ[…]
Tâm Sự
Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời mình tôi vẫn luôn bước về phía trước, không đợi chờ, không nuối tiếc một điều gì ở phía sau lưng mình. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn luôn khao khá[…]
Tâm Sự
Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn
Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]
Tâm Sự
24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là "hiếm". Có lẽ là do "hiếm" quá mà hầu hết các doanh nghiệp đều không cần, thậm chí là không thèm liếc mắt đến bộ hồ sơ của chị.[…]
Truyện ngắn
Audio Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đế[…]
Truyện ngắn