Sao anh lại cho người khác dựa vào?
Bình chọn: 248
Bình chọn: 248
Hà Nội những ngày giữa đông. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về theo từng đợt như cắt da, cắt thịt. Nó cũng ì ạch, lười biếng đi vài phần.
***
Em, cuối tháng này anh có một đám cưới người bạn thân ở quê, em đi cùng anh không?
Nó - một con người đã, đang và vẫn sống rất tình cảm, sống vì người khác. Có lần anh còn nói với nó "người không vì mình trời chu đất giệt", nó nghe, nó ngẫm, nó nghĩ và nó thấy đúng. Nhưng đúng thì làm gì khi mà bao nhiêu năm quá nó cũng đã tự dằn vặt, trách cứ, nguyền rủa chính nó. Rồi nó cố gắng, ban đầu là cố, sau no còn lên kế hoạch, tham khảo sách báo, kinh nghiệm khắp nơi có thể, đơn giản chỉ để làm con tim nó, phần tình cảm trong nó trở lên vô cảm dần. Vậy mà đến giờ đây, đến tận cái giây phút này nó vẫn như nó ngày đầu tự biết trách cứ chính mình.
Từ ngày quen biết rồi yêu anh, đến bây giờ cũng đã gần 4 năm. Một con số không phải là quá lớn nhưng cũng chưa bao giờ là nhỏ cho một cuộc tình, cho những sự cố gắng của một con người đang mang trong mình một vết thương chí mạng như nó. Anh ấm áp, nó đứng dậy, nắm tay anh và đã bước bên nhau đến giờ. Nó giường như chưa từng từ chối lời đề nghị nào từ phía anh. Nó vẫn muốn một lần từ chối để anh biết nó yêu anh rất nhiều nhưng nó vẫn là nó, nó vẫn có thể đứng vững khi anh buông tay nó, có lẽ sâu thẳm nó sợ hãi vì phải sống.
Nó nói như đùa với anh "để em còn xem xét thái độ của anh thế nào đã chứ nhỉ". Nhưng có lẽ cả nó và anh đều hiểu rõ đến 90% nó sẽ đi. Nó bắt đầu nghĩ, cố nghĩ, nó không muốn anh thất vọng, anh buồn, anh một mình... Ở cùng bố mẹ nên việc nó đi đâu cũng là cả một vấn đề, nhất là lần này, khi quê anh thì xa và cả có lẽ phải đi từ tối hôm trước. Tất nhiên một người cũng tạm coi là khá thông minh và nhanh nhẹn như nó sẽ nghĩ ra cách thôi, nó tin tưởng nó, và có lẽ anh cũng tin nó, có lẽ vì anh tin nó nên anh để kệ nó tự lo, có vậy mà nó cũng vương vấn chút buồn được.
Anh! Em đã xin bố mẹ cho đi được rồi đó. Nó khoe với anh như con nít khoe khoang vậy. Vậy mà vài hôm sau anh lại hỏi nó "em có đi được không". Nó buồn, lại một chút buồn mà nó giữ cho mình nó.
Anh nghèo, anh chưa học xong, anh chưa có công việc ổn định...nên dù đã yêu nhau khá lâu vậy mà anh vẫn chưa chính thức chào hỏi bố mẹ nó để có thể thay nó mà xin phép bố mẹ nó cho những chuyến đi, điều nó vẫn muốn và đang chờ.
Chuyến đi bắt đầu từ 4 giờ sáng, có lẽ đây là lúc nhiệt độ xuống thấp nhất, Hà Nội cũng không ngoại lệ. Sân ga, một điều quá đỗi lạ lẫm và mới mẻ với nó. Hơn hai mươi năm cuộc đời nó chưa một lần biết đến sân ga, vì nó chẳng bao giờ được đi đâu xa. Nó ngơ ngác,lạ lẫm đi theo anh. Nó lại tủi vì anh không nắm tay nó như ngày nào, ngày mà anh với nó mới yêu nhau anh đã luôn nắm tay nó không buông, nắm như thể nếu lỡ bỏ ra anh sẽ mất nó mãi mãi.
Hành trình đã bắt đầu như thế. Nó tủi nhưng cũng chẳng biết làm sao, nó còn bị buộc phải sống nên nó không thể dựa hoàn toàn vào anh, nó chỉ có thể trông chờ vào những gì anh thật sự có thể cho nó, vì nó. Nó im lặng hơn, trầm ngâm hơn.
Những chuyến xe hàng nho nhỏ bán đồ ăn trên tàu bắt đầu có những tiếng rao. Anh muốn ngủ, nó thì rét, nó co ro. Những tiếng rao cứ qua lại, những bài đọc về nội quy trên tàu cũng nối tiếp nhau. Một túi ổi được gọt sạch sẽ với dăm ba miếng, anh và nó cùng nhau ăn. Anh lại gật gù. Nó nhẹ nhàng tới mức cô bán ngô đi qua, nó không mở lời mua ngô, nó sợ anh tỉnh giấc. Nó vẫy tay, ra hiệu mua một túi. Nhưng người tính không bằng trời tính, cô bán ngô cứ ầm ầm lên "nhanh lên, nhanh lên, trả tiền nhanh còn đi". Tiền cất trong ví, ví để trong túi xách, túi xách có khoa, có nắp đậy, nặp đậy có chốt. Anh thức giấc. Nó bực, nó ngại, nó áy náy...Anh nhìn nó có chút không hài lòng. Nó lại tủi.
Nó mời anh ăn chung. Nó bắt đầu tách những những lớp lá ngô để lộ dần bắp ngô phía bên trong. Nó đưa anh. Anh bảo nó vặt hết lá đi chứ. Nó biết nên bỏ lớp lá đó đi nhưng tay nó yếu, lá thì sũng nước nữa. Chiều ý anh nó lại làm. Cũng xong, nhưng khi nó đưa lại anh lần nữa anh đã cau mày với nó "anh đã bảo anh không ăn rồi mà, anh không thích ăn đồ khi đi chỗ đông người". Nó không hay biết điều đó, nó cũng nghĩ chuyện đó quan trọng đến mức anh để nó loay hoay với bắp ngô ãy giờ, giờ anh còn dành cho nó thêm ánh mắt, giọng nói như nó là người hạ đẳng thế này. Nó cứng họng, cứng cả người, mọi thứ nghẹn lại, chỉ có nước mắt là trực trào. Nó sợ đối mặt với chính sự yếu đuối của bản thân, nó quay đi. Cũng có vài câu hỏi han như là em lại sao đấy, mặt em làm sao thế...toàn bộ chỉ là lại làm sao. Đúng là nó lại làm sao đó, sao mà có thể không sao cho được chứ! Nó vẫn không sao mở miệng ra cho được, nó co ro một góc. Anh cáu nó, mắng nó và nói nếu cần lát xuống đến ga anh sẽ bắt xe cho nó về Hà Nội ngay. Nó đã cố gắng bao nhiêu để đi, vì ai, nó làm gì sai mà sao anh dễ dàng xua đuổi nó đi như vậy. Hơn cả tủi, nó đã chết
Cậu biết không, mình ghét cậu lắm! Cậu đã đi ba năm rồi, đã ba năm rồi và không có lấy một chút liên lạc. Ngày nào mình cũng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, chỉ mong khi điện thoại reo,[…]
Tâm Sự
Viết cho một nỗi nhớ không tên
Tôi muốn kêu lên: ôi cái tuổi khờ dại. Nhờ có cái tên ấy, tình yêu đơn phương ấy và nỗi nhớ ấy mà tôi thấy tuổi học trò của mình thật là tươi đẹp. Em yêu anh nhưng anh không biết Thư gửi an[…]
Tâm Sự
"Không" với "chưa" có khác nhau không anh?
"Em thích anh. Anh biết mà phải không? Anh nói em nghe giờ em phải là sao với tình cảm của mình đây." Đó là lời tỏ tình của nó đấy! Có phải nông nổi hay không? Không phải đâu, chúng ta đã g[…]
Tâm Sự
Đôi khi cô đơn không phải là thiếu vắng một bóng hình, mà đơn giản chỉ là đơn độc trên cuộc đời này đã là một thói quen. Khi mỗi ngày nghỉ thức dậy đã giữa trưa và việc vắt tay lên trán ngh[…]
Tâm Sự

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc, rượu, đàn bà hắn có tất. Có ai sung sướng như hắn? Chưa bao giờ hắn thấy lòng phơi phới như hôm nay, cứ nghĩ […]
Truyện ngắn
"Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và sẽ cười với con suốt cả ngày. Con sẽ cảm nhận được tình yêu của cô ấy dành cho con và điều đó sẽ làm con hạnh phúc." Có một em bé sắp rời khỏi […]
Truyện ngắn

Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đ[…]
Truyện Blog
Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng mình. Chính mình, trong giấc mơ sẽ là một nàng công chúa ngủ trong rừng, xinh đẹp với một chiếc váy trắng muốt[…]
Truyện ngắn