Sao anh không cưới em?
Bình chọn: 286
Bình chọn: 286
Tôi yêu em nhưng không muốn phá vỡ vỏ bọc một gia đình, có vợ có con, có công việc ổn định, cho dù gia đình đó không có tình yêu nhưng dẫu sao mọi người nhìn vào thì cũng là một gia đình gia giáo, tốt đẹp. Nhìn con, tôi càng không đủ quyết tâm li dị vợ để đến với em, không phải tình yêu tôi dành cho em không đủ lớn mà tôi sợ làm em khổ, sợ làm con tôi khổ, sợ bố mẹ tôi buồn. Nhưng nếu sớm nghĩ ra điều này thì sao tôi còn lừa dối em cơ chứ...tất cả những suy nghĩ cứ hiện lên trong đầu tôi mà không tìm ra lối thoát.
Một năm, hai năm trôi qua, em vẫn làm người tình của tôi, không chút đòi hỏi. Em không thể yêu ai vì em quá yêu tôi, tôi ích kỉ đến mức cố giữ vỏ bọc gia đình và cũng không muốn nhìn em lên xe hoa. Em không đáng bị đối xử như thế trong khi xung quanh em có rất nhiều người đàn ông tốt theo đuổi vậy mà em vẫn yêu tôi. Đôi khi tình yêu là cái gì đó khó lí giải, những ao ước làm vợ tôi, làm mẹ của các con tôi chẳng mấy chốc mà biến mất vì em vẫn muốn giữ cho tôi và gia đình. Em làm mọi nhiệm vụ của một người vợ dành cho tôi nhưng chưa khi nào em được công nhận là vợ của tôi cả.
Thật éo le và đau đớn. Sức khỏe của em ngày một yếu đi, nét mặt xanh xao lạ thường có phải em đã suy nghĩ quá nhiều nên thế, tôi bận bịu công việc nên cũng không có nhiều thới gian chăm sóc em. Cho tới một ngày, khi tôi nhìn thấy tờ giấy khám sức khỏe của em, tôi òa khóc, những giọt nước mắt chảy ngược vào tim khi dòng chữ hiện lên, em bị ung thư giai đoạn cuối, em chẳng thể sống trên thế giới này bao lâu nữa.
"Chưa một ngày em được làm vợ anh theo đúng nghĩa của nó. A tệ quá, biết không đến được với nhau sao còn yêu em và để em yêu nhiều đến thế. Người đàn ông tồi tệ là người đàn ông chỉ nói mà không làm, chỉ hứa mà không thực hiện...anh đã hứa sẽ cưới em cơ mà... Ông trời đã cho em ra đi, đó là sự giải thoát tốt nhất cho anh đấy". Tôi đọc nhật kí của em và không cầm được nước mắt, nước mắt là gì chứ, còn có nghĩa lí gì nữa đâu.
Ngày tiễn đưa em về bên ấy, là một ngày trời mưa như ngày đầu chúng tôi gặp mặt, khuôn mặt ấy cứ hiện lên trong tôi, bộ váy đen chấm bi, chiếc cột tóc nơ trắng tinh khôi, đôi mắt long lanh không chút bụi bặm cuộc đời, em nhìn tôi...có lẽ rằng tôi cũng chẳng thể quên được em và yêu ai nữa, sao ngày đó tôi lại không thể cưới em?
Tôi có nên chấp nhận tình yêu này
Nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có đủ can đảm để tin và yêu cậu ấy không ? Tôi và cậu ấy quen vào một buổi chiều gió bắc về lành lạnh – một chàng trai nhỏ tuổi hơn tôi nhưng có vẻ ngoài lịch[…]
Tâm Sự
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự
Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa t[…]
Tâm Sự
Bao lâu rùi đó nhỉ? Có lẽ anh không nhớ đến những điều nhỏ nhặt này đâu. Bởi anh bận đi làm mà, tâm trí anh giờ có quá nhiều điều khác chen vào nhau. Em tự hỏi lòng mình rằng liệu có phải em[…]
Tâm Sự

Em mong ước cho anh điều tồi tệ nhất
Và điều tồi tệ nhất trong điều ước em ước cho anh, ý em là anh sẽ gặp một cô gái mà anh sẽ thấy cuộc đời mình vô nghĩa nếu không có được cô ta. Em hy vọng anh sẽ thấy tim mình đập loạn nhị[…]
Truyện Blog
Mưa rơi, sao tay em chẳng buông lơi? Tôi là một thằng đàn ông. Đàn ông thì ham chơi, lớn chậm. Tôi yêu vài người. Yêu cho có, yêu cho biết mùi. Yêu là bởi thích thích một tí là yêu. Yêu cho[…]
Tâm Sự
Giữ tay em lại có được không anh?
Có những người chỉ thoáng tạt ngang qua cuộc đời ta, nhưng cũng có những người nán lại ít lâu và để lại dấu ấn trong lòng chúng ta mãi mãi. Dù nó là vết thương... Em đã khóc đấy, anh tin[…]
Tâm Sự

Giờ thi vừa hết, em đã ào ra, ôm chầm lấy chị và khóc.Giọt nước mắt ấy có thất vọng, nuối tiếc và hình như cả một chút ăn năn. Chính lúc đó chị thấy giá trị của kì thi vốn rất quan trọng như[…]
Truyện Blog