Sao anh không cưới em?
Bình chọn: 272
Bình chọn: 272
Tôi yêu em nhưng không muốn phá vỡ vỏ bọc một gia đình, có vợ có con, có công việc ổn định, cho dù gia đình đó không có tình yêu nhưng dẫu sao mọi người nhìn vào thì cũng là một gia đình gia giáo, tốt đẹp. Nhìn con, tôi càng không đủ quyết tâm li dị vợ để đến với em, không phải tình yêu tôi dành cho em không đủ lớn mà tôi sợ làm em khổ, sợ làm con tôi khổ, sợ bố mẹ tôi buồn. Nhưng nếu sớm nghĩ ra điều này thì sao tôi còn lừa dối em cơ chứ...tất cả những suy nghĩ cứ hiện lên trong đầu tôi mà không tìm ra lối thoát.
Một năm, hai năm trôi qua, em vẫn làm người tình của tôi, không chút đòi hỏi. Em không thể yêu ai vì em quá yêu tôi, tôi ích kỉ đến mức cố giữ vỏ bọc gia đình và cũng không muốn nhìn em lên xe hoa. Em không đáng bị đối xử như thế trong khi xung quanh em có rất nhiều người đàn ông tốt theo đuổi vậy mà em vẫn yêu tôi. Đôi khi tình yêu là cái gì đó khó lí giải, những ao ước làm vợ tôi, làm mẹ của các con tôi chẳng mấy chốc mà biến mất vì em vẫn muốn giữ cho tôi và gia đình. Em làm mọi nhiệm vụ của một người vợ dành cho tôi nhưng chưa khi nào em được công nhận là vợ của tôi cả.
Thật éo le và đau đớn. Sức khỏe của em ngày một yếu đi, nét mặt xanh xao lạ thường có phải em đã suy nghĩ quá nhiều nên thế, tôi bận bịu công việc nên cũng không có nhiều thới gian chăm sóc em. Cho tới một ngày, khi tôi nhìn thấy tờ giấy khám sức khỏe của em, tôi òa khóc, những giọt nước mắt chảy ngược vào tim khi dòng chữ hiện lên, em bị ung thư giai đoạn cuối, em chẳng thể sống trên thế giới này bao lâu nữa.
"Chưa một ngày em được làm vợ anh theo đúng nghĩa của nó. A tệ quá, biết không đến được với nhau sao còn yêu em và để em yêu nhiều đến thế. Người đàn ông tồi tệ là người đàn ông chỉ nói mà không làm, chỉ hứa mà không thực hiện...anh đã hứa sẽ cưới em cơ mà... Ông trời đã cho em ra đi, đó là sự giải thoát tốt nhất cho anh đấy". Tôi đọc nhật kí của em và không cầm được nước mắt, nước mắt là gì chứ, còn có nghĩa lí gì nữa đâu.
Ngày tiễn đưa em về bên ấy, là một ngày trời mưa như ngày đầu chúng tôi gặp mặt, khuôn mặt ấy cứ hiện lên trong tôi, bộ váy đen chấm bi, chiếc cột tóc nơ trắng tinh khôi, đôi mắt long lanh không chút bụi bặm cuộc đời, em nhìn tôi...có lẽ rằng tôi cũng chẳng thể quên được em và yêu ai nữa, sao ngày đó tôi lại không thể cưới em?
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự
Một ngày cứ lẳng lặng trôi đi và đến khi đêm về nỗi nhớ em lại dâng lên như một căn bệnh nan y đến lúc tái phát anh chỉ biết chìm đắm trong âm nhạc và mạng xã hội để vơi bớt nỗi nhớ... Đêm […]
Tâm Sự
Người con gái nói tiếng Hà Nội
Một ngày, nhắn tin qua điện thoại, tôi hỏi em đã có người yêu chưa và tuýp người em thích như thế nào? Em rep lại hết sức đơn giản: "tôi chưa có, nhưng cậu cũng không phải là tuýp người tôi[…]
Tâm Sự
Em yêu dấu! Thế là cũng đã xa nhau lâu rồi. Dường như không phút giây buồn vui nao mà anh không nhớ về những ngày tháng trước kia. Những ngày tháng có Em kề bên, những tháng ngày đẹp nhất […]
Tâm Sự

Yêu nhau để cưới - Trung Nghĩa - 2013
Người ta nói rằng đàn ông bị ám ảnh bởi quá khứ, còn phụ nữ ám ảnh bởi mối quan hệ. "Anh: Khi hai bàn tay chúng ta nắm vào nhau, anh cảm nhận được em nắm tay anh rất chặt. Cô: Chẳng qua vì […]
Sách Hay
Xin lỗi con vì mải mê với cuộc tình với người đàn bà mới, bố đã không nhớ đến con cả tháng trời. Bố không hay con ốm, cũng chẳng biết con đau. Bố xin lỗi con vì bố chỉ biết yêu bản thân thôi[…]
Tâm Sự

Hãy nghe bố nói đây con trai: Bố đang nói điều này với con trong lúc con đang ngủ, một bàn tay nhỏ xíu đặt trên má con và mớ tóc quăn đen dính nhớp nháp trên bờ trán đẫm mồ hôi. Bố lén vào p[…]
Truyện ngắn

Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn Cha... Hơn 2 tuổi, nhà neo người không có người trông, con được gửi đi nhà trẻ. Mỗi chiều, Mẹ đến đón con rồi đư[…]
Truyện ngắn

Thời gian không trở lại - Phần 2
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lạ[…]
Truyện Blog