Quê ơi!
Bình chọn: 227
Bình chọn: 227
Thèm một bữa cơm gia đình vẹn nguyên vị cua đồng thơm hương lúa mới và nụ cười hiền của bà, của mẹ...
***
Quê tôi ở một miền trung du đầy nắng gió, thung lũng Hoài Ân. Tôi thầm thương cho ba mẹ và những bàn tay lam lũ của người xứ này biết bao! Vào vụ mùa, người thôn quê tất tả với những nông sản cần thu hoạch, lúa vàng sân phơi, mì trắng nương rẫy. Miền đất nơi tôi sinh ra là vùng thượng nguồn Lại Giang, con sông đem tốt tươi cho bao cánh đồng trĩu nặng phù sa.
Tôi còn yêu quê bởi những cánh rừng xanh vút đến tận chân trời. Cô thôn nữ miền sơn cước đắm mình trong những nhọc nhằn nhưng đầy hạnh phúc hồn nhiên. Nơi ấy có lời mẹ dạy bảo trầm lặng mà nghiêm khắc, tiếng bà ngoại dịu dàng khuyên răn đầy kiên nhẫn, sự kiên nhẫn của những con người từng trải.
Nhớ những buổi chiều đội nón theo bà ra đồng bắt cua, thật là vui sướng mơn man da thịt khi hai cái giỏ mang bên hông đầy cua ốc. Thích nhất là những con to bằng ngón chân cái nằm phơi nắng trên mặt ruộng vừa được cày xới. Rồi có đôi lúc bỗng giật nảy người bởi cái cảm giác nhơn nhớt dưới lòng bàn chân, cúi người nhìn xem thì hỡi ôi một con đỉa to đang bám vào bắp đùi. Dù là dân nhà quê chính hiệu nhưng tôi chưa bao giờ thôi sợ loài vật ghê gớm ấy. Bà thường cười hiền hậu mỗi khi tôi nhảy cẩng lên la hét cốt để cho con đỉa rơi ra khỏi chân. Ai đó khắt khe hơn thì khi nhìn thấy cảnh ấy sẽ mai mỉa rằng con gái quê học đâu thói tiểu thư thị thành! Chỉ có bà vẫn dịu dàng chỉ bảo cho tôi cách gạt được con đỉa ra.
Hai bà cháu cắp giỏ ra về khi cua ốc đã lưng lửng và giọt mồ hôi đã đủ thấm ướt áo trong cái nắng về chiều gắt gỏng của mùa hè. Trên những ngọn cây muồng trâu, ve ngân lên từng hồi rộn rã. Mọi người vẫn còn tất tả gieo, sạ trên những cánh đồng nằm phơi mình dưới nắng. Núi rừng vi vút tiếng hú gọi thân thương, những con chim bắt đầu tìm về tổ. Hai bà cháu tôi về tới nhà, lũ cua được gột rửa sạch sẽ đem giả nhuyễn lấy nước nấu mắm, nếu nấu sơ rồi đem để vài ngày cho chua rồi nấu lại và dùng thì được món cua chua. Ngon nhất là bữa cơm gạo lúa mới ăn kèm với mắm cua đồng, thứ món ăn dân dã mà dù bây giờ tôi có tốn bao nhiêu tiền vẫn không mua được nơi phố thị.
Bây giờ khi đã bước qua cái tuổi hai mươi, tôi đang miệt mài nơi giảng đường đại học. Phố biển vào hạ, nhưng không có tiếng ve ngân rộn rã, dù vẫn có phượng rực đỏ, vẫn bằng lăng tím nở khắp những con đường, thì vẫn có cảm giác hè chưa trọn vẹn. Tôi bỗng thấy nỗi nhớ quê nhà da diết mơn man khắp da thịt. Thèm một bữa cơm gia đình vẹn nguyên vị cua đồng thơm hương lúa mới và nụ cười hiền của bà, của mẹ. Nhà ơi, quê ơi, đợi con trở về nhé! Và một ngày nắng vàng hanh hao nỗi nhớ...
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự
Cậu à tớ ngốc lắm phải không cậu. Lúc tình yêu của cậu dành cho tớ thì tớ lại chẳng giữ lấy mà cố tình đẩy đi thật xa. Đến lúc đẩy đi được rồi thì lại muốn nắm giữ lấy nó cái thứ gọi là tình[…]
Tâm Sự
Cháy hết mình cho những đam mê
20 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời thấy đoạn đường phía trước trước còn lắm gian nan khó nhọc. Bao chuyện phải lo bao mục đích vẫn chưa đạt được khiến tôi mang nhiều áp lực và mệt mỏi. D[…]
Tâm Sự
Tôi thích một người đã có gia đình sao?...tôi không tin vào chính mình hay tình cảm đó là ngô nhận hay chỉ là giỡn đùa nhiều thì lại nhớ thôi....... Mỗi ngày bắt nhịp với cuộc sống thường n[…]
Tâm Sự
Có người bảo sống trên đời mà thiếu đi tình cảm thì cuộc sống thật vô vị. Mọi tình cảm đều giúp con người ta sống và có cảm giác sống! Có phải thế không nhỉ? Ấy vậy mà tôi lại là một người r[…]
Tâm Sự

Ở bến Lường, có vợ chồng lão Nguyên làm nghề chở đò ngang, cả hai tuổi đã ngoài 50 nhưng không có con.Ngôi nhà của họ nằm cô độc trên doi đất đâm ra sông, xung quanh là những lũy tre già xan[…]
Truyện ngắn

Ai là định mệnh của ai - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ếch ba chân mới khó kiếm, chứ tại sao một người yêu hai chân cũng khó kiếm đến vậy? Ai sinh ra để thuộc về ai? Ai là phù hợp với ai nhất? Cùng đọc "Ai là định mệnh của ai", theo bước chân c[…]
Sách Hay

Thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở nhau giữ gìn sức khỏe vì chẳng thể ở bên cạnh để lo lắng cho người còn lại, thỉnh thoảng vẫn hỏi thăm nhau cuối ngày và bắt người còn lại đi ngủ sớm, thỉnh thoảng m[…]
Truyện Blog