
Quá khứ và hiện tại
Bình chọn: 281
Bình chọn: 281
7 năm. Cái con số mà mỗi khi nghĩ lại tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể chờ đợi một điều gì lâu tới như vậy. Cuộc sống của tôi không biết còn bao nhiêu cái quãng thời gian 5 năm hay 7 năm đó nữa! Có thể có và cũng có thể sẽ không bao giờ.
***
Từ bỏ, lãng quên hay dừng lại. Không biết đã bao nhiêu lần cái con người ngốc ngếch như tôi nghĩ tới. Suy cho cùng người đau khổ nhất trong cuộc đời là người không dễ dàng bỏ quên một điều họ yêu quý. Tôi cố chấp không phải vì mình muốn như thế, chỉ là trái tim có thể thắng được lý trí, nhưng rồi lại dừng bước trước thói quen. Cô đơn là cái cảm giác mà con người sẽ phải chấp nhận nhiều nhất trong cuộc sống, dù muốn hay không đa số thời gian chúng ta sống sẽ chỉ có một mình mà thôi. Yêu một người không nên yêu, nhớ một người không nên nhớ không phải là cái tội. Tội là ở chỗ là đừng cố chấp níu giữ và sống mãi trong quá khứ.
Thời gian 7 năm không phải để cho tôi bớt đau thương, để cho nỗi nhớ dần trôi vào quá khứ, cũng chẳng phải là để tôi tìm thấy một hạnh phúc mới,.. Đơn giản chỉ là cho tôi quen với cuộc sống không có tình yêu, để cho tôi nhận ra rằng mình đã cố gắng cho tới khi tôi vẫn còn có thể. Tôi sẽ phải quên đi thứ mà đáng lẽ tôi phải đặt nó ra khỏi trái tim mình từ rất lâu rồi. Tôi học được rằng cuộc sống này tình cảm vốn không phải là sự lựa chọn, cũng chẳng phải là sự quyết định to lớn vĩ đại gì cả. Tình cảm thật sự với tôi là sự chấp nhận. Chấp nhận mọi thứ như bản thân nó vẫn vậy không so sánh hay tính toán. Chấp nhận nó đến cũng như là chấp nhận nó ra đi. Nỗi đau đó thật lớn!
Nhưng cuộc sống là một chuỗi các quyết định. Tôi sẽ phải kéo mình ra khỏi cái giấc mơ mà tôi mơ mộng suốt thời gian đó. Tôi đã yêu người ta rất nhiều mà không nhận ra rằng trước khi biết yêu một ai đó thì tôi phải biết yêu bản thân mình đã. Tình yêu đã đến khi nào tôi cũng không biết, và tôi chỉ nhận ra rằng ngày mà nó ra đi. Đứng giữa con đường nơi mà tôi đã cùng em đi qua những tháng ngày hạnh phúc, tôi nhận ra rằng nó khác trước quá nhiều. Dòng người vội vã đi qua, tôi lặng đi trước tất cả mọi thứ. Không gian và thời gian như ngừng lại để tôi nhận ra rằng mọi thứ đã không còn như trước. Tôi có thể làm gì đây khi giờ đây tôi đã không thể giữ trọn vẹn một lời hứa. Tôi hận cái con người chỉ biết hứa rồi chẳng làm nổi. Tôi cúi mặt xuống và bước đi chỉ để nhận ra rằng mình chỉ là một kẻ thất hứa trong cuộc đời này! Một lời hứa không trọn vẹn! Tôi vẫn cứ bước đi trên con đường mà mình đã chọn, trong cuộc đời này nó là điều duy nhất tôi có thể làm đúng. Con đường đó thật dài vì khi tôi chọn con đường đó thứ duy nhất tôi mang theo cùng là những tháng ngày hạnh phúc tôi đã từng có...
7 năm trước tôi là một thanh niên với biết bao niềm khao khát tự do, tình yêu và sự nghiệp. Đơn giản ở cái tuổi chưa biết nhiều về cuộc sống ấy tôi đã tự vẽ lên rất nhiều thứ bằng suy nghĩ của mình. Ai cũng có một khoảng thời gian tự nghĩ rằng mình rất mạnh mẽ, có thể thay đổi mọi thứ với sự nỗ lực cố gắng của mình. Thời gian trôi qua thật nhanh khiến cho những thứ tôi đã dựng lên dần trở nên nhạt nhòa. Những ước mơ hoài bão theo năm tháng cứ thế qua đi. Tôi cũng chẳng thể nào trở thành một hình mẫu tôi đã vẽ lên khi trước. Thay vào đó mỗi sáng đứng trước gương tôi nhìn lại mình. Đây là ai? Một kẻ có nụ cười giả tạo! Một khuôn mặt ngạo nghễ đang tự huyễn hoặc bản thân rằng mình vẫn đang sống rất tốt! Hay một cái bụng bự của những kẻ tham lam ích kỉ!... Đó là những thứ mà trước đây tôi thường nói với mình rằng sẽ chẳng bao giờ trở thành như vậy!
7 năm sau tôi vẫn đang còn sống. Một tâm hồn lạnh lẽo, một trái tim hoang phế chẳng còn biết tới đau buồn cũng như hạnh phúc. Gạt đi quá khứ tôi cố gượng bước qua, học cách quên lãng một điều quí giá, học cách chạy trốn mà không bao giờ nhìn lại phía sau, học cách từ bỏ dù là thứ quan trọng nhất... Những điều đó chỉ là để tôi có thể sống như tôi đã từng hứa với một ai đó. Nhưng khi quên được một người tôi dường như cũng chẳng còn nhớ mình là ai? cũng chẳng biết để yêu một người phải bắt đầu từ đâu? Đó là cái giá phải trả cho sự sự yếu và đuối hèn kém của đàn ông!
Tôi không thích nhắc tới tương lai. Nó thật xa xôi vì thực sự tôi cũng không rõ ngày mai tôi có còn được sống, được hi vọng và được làm những gì mình muốn hay không? Cũng không biết từ bao giờ tôi có thể bước đi thật nhanh, có thể sống và làm những gì mình muốn thật trọn vẹn trong từng khoảnh khắc hiện tại. Tôi có cảm giác thời gian hiện tại là thứ quý giá nhất mà tôi có, quý trọng và cố gắng hết sức mình có thể là điều duy nhất tôi có thể! Rồi trong những ngày buồn nhất của cuộc đời mình tôi vẫn hay nhìn về quá khứ. Nghĩ về những phút giây hạnh phúc, những ký ức đẹp khiến cho tôi thấy vui. Lúc ấy cái cảm giác cuộc sống này không hề bất công với tôi vì có lẽ sẽ chẳng mấy ai có được những ký ức đẹp tới như vậy, điều đó đã khiến cho tôi cười thật hạnh phúc dù trong
Và sẽ có một ngày những giọt nước mắt không còn lăng dài trên má mỗi đêm.Đó là ngày tôi quên được anh! Một buổi chiều, nắng nóng rồi bất chợt mưa, tôi thấy anh giữa đám đông xa lạ. Hình ảnh[…]
Tâm Sự
Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất […]
Tâm Sự
Đột nhiên anh xuất hiện trong cuộc sống vốn bình lặng lâu nay của Lan làm cho cô cũng có chút xao động... Lan vẫn đang mơ màng trong chăn muốn ngủ thêm phần vì là ngày nghỉ, phần vì trời ré[…]
Tâm Sự
Cô ấy lại lẻn vào facebook anh và biết, anh vẫn còn giữ mối quan hệ vợ chồng với cô ta ... cô vẫn không hiểu là tại sao, đang quen người khác rồi, anh ta vẫn còn gặp mình .... Anh là trai t[…]
Tâm Sự
Sự phản bội khiến chị hoá điên
Chưa bao giờ chị nghĩ mình lại rơi vào hoàn cảnh bế tắc như vậy, một hoàn cảnh trớ trêu mà ngay cả sự việc đã xảy ra rồi chị vẫn còn cho rằng đó không phải là sự thật. Nhưng sự thật vẫn là s[…]
Tâm Sự
Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: "Em thấy sợ...". Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nà[…]
Truyện Blog
Có những lần ngồi vu vơ tôi lại nghĩ về người con trai ấy, đó là khoảnh khắc cả cuộc đời này tôi không thể quên nhưng trái ngang thay tôi chưa bao giờ khắc họa được khuôn mặt ấy, chưa bao gi[…]
Truyện ngắn
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau...
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau. Có một mối quan hệ chưa kịp đặt tên cho nó bỗng nhiên thành lãng quên, nhạt dần. Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau... Bạn bè bỗng nhiên thấy sao xa lạ, chới[…]
Truyện Blog
Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?! Khi ấy tôi hãy còn nhìn mọi thứ trên phương diện đơn giản và hạn hẹp của một đứa trẻ vô tư, […]
Truyện ngắn