Phũ
Bình chọn: 395
Bình chọn: 395
(BlogRadio.Yn.Lt) Trời ơi, tôi giữ thân mình trong sạch chờ anh, trong khi anh lại đi làm vấn đục, hoen ố 1 cô gái khác.
***
Tôi rảo bước trên con đường dài dọc bờ hồ Xuân Hương. Cái lạnh của Đà Lạt về đêm càng làm cho tôi càng thêm xốn xang. Ngày ấy, tôi và anh rất hay sánh bước cùng nhau ở nơi này. Thỉnh thoảng, mình còn thuê xe đạp đôi, mà theo anh thì: "Đi xe đạp đôi cho tình em nha!" Tình cảm đẹp đẽ của chúng tôi kéo dài 3 năm học cấp 3. Nhưng mà...
Thấm thoát, mà đã 6 năm kể từ ngày anh nói lời tạm biệt tôi để sang Anh du học. Làm sao tôi có thể quên lúc anh ôm tôi thật lâu, giọt nước mắt nóng ấm của anh rớt xuống trán tôi. Người anh khẽ run run vì xúc động. Anh nói rằng em nhất định phải chờ anh, chờ ngày anh trở về để cưới em làm vợ. Anh bảo tôi:" Sẽ nhanh thôi My à!, 3 năm trôi qua nhanh lắm. Anh hoàn thành xong bằng tốt nghiệp đại học, anh trở về mình cưới nhau em nhé!"
Anh đi xa nhưng mỗi ngày anh vẫn gọi về cho tôi ít nhất 1 lần, rảnh rỗi thì là 2, 3 lần. Cũng chẳng có gì, chỉ là hỏi tôi ăn uống thế nào, sức khỏe ra sao, học hành ổn chứ. Vậy mà, những cái bình thường đó cứ làm cho tôi thêm yêu và nhớ anh da diết. Vẫn là những cú điện thoại, những đoạn mail dài 8, 9 dòng, hiếm lắm cũng có những bức thư anh viết tay có kèm theo hình của anh trong đó, anh chụp rồi gửi về cho tôi. Đó là tất cả những gì tôi có thể hy vọng về anh, về tương lai của chúng tôi. Mọi chuyện cứ như vậy trôi đi, tôi vẫn chờ anh quay về. Ngày anh báo với tôi rằng 4 tháng nữa anh về, tôi lại càng khắc khoải chờ anh, tôi xé từng tờ lịch mong ngày anh trở lại, 4 tháng thôi, nhưng với tôi cứ như là 1 thập kỷ.
Tôi luôn chờ mong cái ngày anh trở về, hy vọng về đám cưới của chúng tôi. Tôi thường xuyên lên những trang web, những tờ tạp chí để tìm hiểu về cách tổ chức tiệc cưới, tôi suy nghĩ rằng tôi và anh sẽ mặc trang phục cưới ra sao. Lúc bấy giờ, tôi còn tự mắng tôi ngốc. Vì có phải về là cưới ngay đâu chứ!
...
Còn 1 tháng nữa thôi, lòng tôi cứ như mở hội, tôi bắt đầu chăm sóc, làm đẹp bản thân hơn. Tôi muốn 1 tháng sau anh trở về tôi sẽ xinh đẹp nhất trong mắt anh! Anh sẽ luôn tự hào vì có tôi!. Nhưng mà, đời có ai đoán được chữ ngờ đâu......
10 ngày nữa thôi, cứ nghĩ sắp được gặp anh rồi, tôi vui như sắp phát điên. Vậy mà, anh gửi mail cho tôi vào 1 chiều chủ nhật với nội dung rằng anh đã có bằng tốt nghiệp loại ưu ngành Tài chính ngân hàng, anh được tổng giám đốc của tập đoàn ngân hàng HSBC mời ở lại làm thực tập sinh 1 năm. Nếu anh có biểu hiện tốt trong công việc họ sẽ đào tạo anh trở thành giám đốc HRM sau khi về lại Việt Nam. Anh nói rằng đó là cơ hội rất lớn, không phải ai cũng có được. Nếu làm tốt anh sẽ dễ dàng thăng chức hơn sau này.
Tôi nuốt nước mắt, nuốt đau khổ vào trong và ủng hộ anh ở lại. Anh cảm ơn tôi rất nhiều, kèm theo lời hứa sẽ cưới tôi ngay khi anh trở về. Tôi tin anh lắm chứ! Vì, tôi yêu anh nhiều lắm mà.
Ngày rồi lại tháng, tôi chờ anh trong mỏi mòn, điện thoại 3 4 ngày mới gọi cho tôi 1 lần, nói chuyện không quá 5 câu là anh bảo bận. Thư từ hình ảnh ngày càng ít dần, tôi bắt đầu thấy sợ, tôi sợ anh bị người khác cướp mất. Ừ, cái gì đến cũng phải đến thôi.
Một ngày tôi nhận được điện thoại từ cô bạn cùng lớp với tôi ngày trước cũng đang định cư bên Anh, cô ấy hỏi han qua loa về chuyện tình cảm của chúng tôi, sau đó bảo rằng 2 hôm trước cô bạn vừa thấy anh đang tay trong tay với 1 phụ nữ trẻ đang có thai. Tôi bán tín bán nghi hỏi lại, cô bạn tôi trả lời rằng:" Trời ơi ai rảnh thọc gậy bánh xe tình cảm của My làm gì. Mình đang mang thai nên 2 hôm trước mình đi shopping mua sắm cho bé con, tình cờ thấy 1 thai phụ đang mặc chiếc đầm bầu đẹp quá, mình nhìn cô ấy xong rồi vô tình nhìn sang bên anh chồng đang nắm tay vợ, mình sững người khi thấy đó là anh Hoàng. Mình còn lén chụp hình gửi qua mail cho My xem nữa. My vào xem thì khắc hiểu."
Trống ngực tôi đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra ướt áo. Tôi mở mail lên, cầu trời cô bạn tôi chỉ nhìn lầm thôi. Tôi đăng nhập mail, mở thư mục ra xem........Tôi hét lên và chạy ào ra ngoài, tôi không biết tôi đi đâu nữa, mắt tôi nhòe lệ, không nhìn được đường nữa!
Tôi không biết gì nữa hết, khi mở mắt ra đã là 1 màu trắng của bệnh viện, đầu tôi đau như búa bổ, cảnh vật xung quanh xoay vòng vòng. Cô y tá bảo rằng tôi bị ngất ngoài đường, 1 người dân tốt bụng đưa tôi vào viện.
Tôi lại bắt đầu khóc, tôi không biết mình phải làm gì bây giờ. Tôi hoang mang tột độ. Tôi gọi điện thoại cho anh bằng giọng nghẹn ngào nước mắt. Tôi chụp mũ nên anh bắt buộc phải thú nhận với tôi rằng:" sau khi vào thực tập được 3 tháng, anh có cảm tình với cô nhân viên trong đấy, 2 người thường xuyên gặp gỡ nhau, cùng nhau đi ăn, đi nghe nhạc, và đi club nữa. Có 1 hôm anh và cô ấy đều trở về nhà anh trong tình trạng say khướt không còn nhớ gì nữa. Và rồi, anh và cô ấy quan hệ. Đó

15.06 Sài Gòn 1 đêm mưa Viết cho Anh, chàng trai vô tình đi ngang đời em, Cuộc gặp gỡ giữa Em và Anh là tình cờ hay sự sắp đặt của định mệnh? Ngày hôm đó, em đã không định đi chuyến đi đó, […]
Tâm Sự
Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ng[…]
Tâm Sự
Chúng ta đừng bao giờ gặp nhau anh nhé
Mình không bao giờ gặp nhau anh nhé? Một cuộc tình ảo... Trời mưa nặng hạt thêm rồi, tiếng mưa như trút xuống cõi mênh mang trong em, em lạc lõng và rơi vào trạng thái trống rỗng. Đêm nay, […]
Tâm Sự
Chồng cặp bồ, vợ là người có lỗi?
Suốt đêm em không tài nào ngủ được, nhắm mắt là nước mắt lại lăn dài, em nấc lên đau đớn, uất nghẹn. Chẳng hiểu sao chuyện tồi tệ ấy lại xảy ra với gia đình mình, với cuộc hôn nhân của mình[…]
Tâm Sự

Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ, con lúc nào cũng là của mẹ. Không thuộc về một ai khác. Chiến tranh đi qua, mẹ tôi trở về làng khi […]
Truyện ngắn

Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy. Cái nghèo cái đói thường trực trong ng[…]
Truyện ngắn

Hãy yêu mình như em yêu anh ấy
An ùa vào lòng tôi, nước mắt lạnh ngắt thấm đẫm một mảng áo màu xanh nhạt, cả người An run khẽ, giọng cô mỏng và dễ vỡ: "T đi rồi, vì sao anh ấy có thể bỏ em? Em đối với anh ấy tốt vô cùng, […]
Truyện Blog

Audio Gái ngoan giống như bánh kem, ngon lắm đẹp lắm, nhưng để ăn được nó cũng phải có thủ tục nâng niu, nhẹ tay. Gái hư như cà phê, đắng lắm nhưng không bỏ bạn, không làm bạn thất vọng, ch[…]
Truyện Blog