Nước mắt muộn màng
Bình chọn: 198
Bình chọn: 198
Nó khóc vật vã..., tiếng khóc ấy lạc dần đi trong khói hương mịt mù đặc quánh ...đám cỏ non ngờ ngợ cạnh ngôi mộ cũng đã gần như héo lại, người người vẫn chen chúm nhau lo công chuyện trước mắt... quanh đấy ngoài những khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi thì vẫn còn đâu đó ánh nhìn xa xăm về một kiếp người...mới đi qua...
***
Nó vốn dĩ là đứa con gái duy nhất của gia đình, được nâng niu chìu chuộng hết mực, tuổi thơ nó đi qua với những tiếng cười hồn nhiên trong trẻo, nó được sống trong bầu yêu thương đầm ấm của bố mẹ, được đi học như bao bạn bè, được thỏa thích những món đồ chưng diện của tuổi mới lớn ... lung linh...
Nó gặp anh – người cho nó hiểu cảm giác yêu và được yêu...Cuộc đời đã trải cho nó một chặng đường khá êm ả, có công việc, có người che chở, có lũ bạn chơi vơi mỗi người một cảnh...chừng đó có thể đủ để gọi là khá ấm áp cho một đứa xa quê ...
Và rồi như ai khác, nó vẫn không tránh khỏi những u mê sầu muộn của cuộc đời, Tình yêu đến rồi đi không hẹn trước..., dù luôn hiểu lẽ vô thường, bấp bênh của dòng đời là thế nhưng nó vẫn không thể làm chủ được cảm giác đớn đau, sụp đổ của một con tim mong manh, khờ dại...để rồi nó sa vào những cuộc chơi bất cần trong nước mắt - lạc vào những tiếng cười sa đọa của men say...quanh nó là cả một thung lũng đen tối muộn phiền...
Nó đâu biết rằng ở quê nhà ấy, bố mẹ, họ hàng, đứa em nhỏ dại vẫn đang trông mong chờ ngày về sum họp, ai nấy vẫn hằng luôn hi vọng, tự hào hướng về nó – một đứa con gái nhỏ nhắn, tin yêu...
Bố gầy guộc sớm tinh mơ ra đồng...lạnh lẽo, mẹ lưng còng thao thức lo lắng nặng nợ nỗi canh khuya...Tiếng thở dài cô đơn tuổi già cả ...- đồng điệu lắm song cùng với tiếng hò hét, la cà rộn rã của nó nơi phương xa... Miếng cơm thừa hiu hắt hâm đi hâm hâm lại qua ngày dài chật chội cơm áo ...- đồng cảnh lắm phía bên kia là những món mồi phung phí lạc lõng chén men say...
Thời gian cùng nỗi buông thả muộn phiền sa đọa ... mang nó vô tình đi xa dần hơi ấm của gia đình thân thương, nó quên bẳn đi đâu đó ba mẹ già, em nhỏ vẫn trông mong ... Rồi cái ngày đó cũng ập đến như tiếng sét bên tai, nó mới hay biết được người thân đã mãi mãi ra đi chưa thể từ biệt trước, sự sống và sinh mệnh léo lắt nỗi đa đoan, vết chân chim mòn mỏi đã nhăn rúm lại theo bước đi vô hình tàn nhẫn của thời gian ...rồi con người ta cũng phải đành chấp nhận sinh ly tử biệt ...nỗi thương đau...
Nước mắt nó lạc dần đi, mi mắt nó đờ đẫn - nhìn về cõi xa xăm... đâu đó lập lờ cái thời non dại, sa đọa, tiếc nuối hiện về ... thổn thức khóe mi cay cay ...
Luôn bị vợ sỉ nhục rồi so sánh với đại gia
Những lúc không kịp đưa tiền chi tiêu hàng tháng, vợ thường nói còn sống cùng thì tôi còn bị sỉ nhục đến khi dóc xương dóc thịt, rồi nhắc đi nhắc lại nhiều lần sai lầm của tôi với cô nhân vi[…]
Tâm Sự

Thề thốt cũng chỉ là giả tạo mà thôi
Tôi và anh yêu nhau được 1 năm. Hôm sinh nhật anh, anh hỏi tôi có thể trao trinh tiết cho anh không, tôi hơi sững sờ, nhưng thoáng thấy anh thất vọng, tôi chần chừ gật đầu.... Chúng tôi vượt[…]
Tâm Sự
Có lẽ anh cũng hiểu tôi không hề cảm nhận được những gì anh làm, anh cũng quá mệt mỏi vì sự vô cảm của tôi trước mọi nỗ lực của anh. Anh đã từ bỏ tôi cũng vào một ngày mưa tầm tã. Mưa, là […]
Tâm Sự

7 năm. Cái con số mà mỗi khi nghĩ lại tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể chờ đợi một điều gì lâu tới như vậy. Cuộc sống của tôi không biết còn bao nhiêu cái quãng thời gian 5 năm hay 7 n[…]
Tâm Sự

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu
Khi còn yêu nhau, anh có đưa tôi về gặp chị đôi lần, anh cũng kể tôi nghe nhiều về chị nhưng đó chỉ là những phác thảo mà tôi cố gắng lắm vẫn chỉ hình dung được chị là một người phụ nữ tần […]
Truyện Blog

Để đọc và hiểu truyện này bạn phải vất vả đôi chút, đó là bạn phải nhớ, nhớ và nhớ cộng thêm một chút tưởng tượng nữa. Đầu tiên, bạn phải nhớ lại cái khoảnh khắc gần cuối năm lớp mười hai, c[…]
Truyện ngắn

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau.... Nó thích […]
Truyện ngắn

François nghĩ: cô nàng mà gọi một tách cà phê lọc cafein là mình sẽ đứng dậy và chuồn thẳng... Một tách trà, cấm có hơn gì... Vậy thì thứ gì đây? Rượu chắc? Không, vào giờ này thì chẳng ra t[…]
Sách Hay