Nhân tình
Bình chọn: 392
Bình chọn: 392
Những tháng cuối năm bận rộn, tôi không có thời gian gặp Khanh, tôi nhận thấy Khanh cũng ít nhắn tin hẹn gặp tôi hơn. Tôi tập trung vào công việc của mình, tôi luôn về đến nhà với tâm trang mệt mỏi, bơ phờ, việc chăm con gần như Hùng đảm nhiệm hết. Tôi gần như không đòi hỏi, không cần đến sex trong những đêm dài lạnh lẽo, cứ đặt lưng xuống là tôi ngủ như chết. Hùng vẫn vậy, anh chẳng bao giờ cần đến tôi. Anh luôn ngoan ngoãn nằm cạnh tôi, có khi lại ôm con ngủ say tít. Những lúc thế này, tôi lại thầm cảm ơn anh vì sự "lạnh lùng" ấy, tôi muốn được ngủ yên và không bị quấy rầy. Nhưng có lẽ vì mệt quá mà ban đêm tôi rất hay nói mê. Có sớm thức dậy, cu cậu của tôi nói, đêm qua mẹ mơ gì mà nói mê nhiều thế? Tôi lo lắng mình có nhắc đến tên Khanh, tôi sợ chồng tôi biết chuyện, nhưng mãi mấy ngày sau cũng không thấy anh nói gì cả, tôi mới yên tâm phần nào.
Hôm ấy, tôi quyết định đến gặp Khanh lần cuối, muốn nói với Khanh sẽ chấm dứt tất cả, tôi không muốn tiếp tục sống trong việc lừa dối chồng và con trai của mình. Tôi đến phòng Khanh thì thấy cửa mở, không có ai ở nhà. Tôi ngồi đợi, nghĩ rằng anh mới chạy ra ngoài sẽ về ngay. Thấy máy tính đang mở, tiện thể tôi định vào hộp thư của mình để gửi bản thảo cho một người bạn. Trên màn hình, hiện ra một ô cửa sổ chat, tôi định tắt đi nhưng vô tình thấy tên mình trong đó, tôi quyết định đọc nó, tôi muốn xem với Khanh, tôi quan trọng đến nhường nào, tình yêu của anh có thực sự lớn như tôi vẫn nghĩ. Tôi mới đọc được vài dòng thì vội gấp ngay máy tính lại, tôi thực sự choáng bởi những lời lẽ mà anh ta nói về tôi:Hoang: May van cap voi con Van day ha? Hay la yeu no roi?Khanh: May nghi sao ma noi tao yeu con day, no co chong roi ma, chi loi dung giai quyet nhu cau tinh duc thoi.Hoang: May cung ghe nhi?Khanh: Ninh not vai cau, cha mat gi, re hon choi cave nhieu.Tôi lao như điên ra phía cửa, cảm giác ghê tởm cái nơi mà tôi mới bước chân vào khi nãy, tôi thật sự sốc trước con người mà tôi đã bỏ bê cả hạnh phúc của mình để đến với hắn. Tôi ân hận vô cùng. Hóa ra tình yêu của hắn cũng chỉ đến vậy thôi, hóa ra rốt cuộc chỉ có tôi là kẻ ngu ngốc, dại khờ, cả tin. Chỉ có tôi tin rằng trên đời này, tình yêu vụng trộm là tình chân thật.
Tôi thẫn thờ về nhà, tôi sẽ nói hết với Hùng, dù anh có tha thứ cho tôi hay không? Tôi thấy mình có lỗi với gia đình của mình hơn bao giờ hết. Tôi muốn níu kéo dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi và duy nhất. Hùng ngồi ở cửa từ lúc nào, thấy tôi về, Hùng ngước lên nhìn tôi, nhưng tôi chưa kịp mở lời thì anh đã nói: Bây giờ em không cần nói gì với anh cả, anh đã biết chuyện từ lâu, lỗi cũng có phần tại anh nên em mới phải như thế. Anh có lỗi và anh sẽ sửa. Anh không trách gì em, có trách cũng không thay đổi được gì, anh chỉ muốn em sẽ sớm quên chuyện này, mình hãy làm lại từ đầu, em nhé! Tôi chẳng biết nói gì, tôi quá hạnh phúc vì bây giờ tôi mới nhận ra mình có một người chồng bao dung và vị tha đến vậy. Tôi thầm hứa sẽ luôn là người mẹ tốt, người vợ đảm để bù lại những sai lầm mình gây ra. Và hơn hết, tôi biết, tôi thực sự yêu gia đình bé nhỏ của mình.
P. T. N
Em à! không biết giờ này em đang làm gì? em đang ở đâu trên thế gian rộng lớn này? Em tên là gì? em là người như thế nào? và không biết em có xinh đẹp không nhỉ......? Hàng ngàn những câu h[…]
Tâm Sự
Em xa tôi cũng đã được 6 mùa thu. Mỗi một mùa với biết bao là kỉ niệm. Cũng từ lần cuối cùng ấy cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa một lần gặp lại em. Ngày ấy tôi ra đi mà không dám nhìn lại p[…]
Tâm Sự
Rồi ngày mai, em sẽ không còn là gì đó quan trọng với anh nữa, anh sẽ không còn mong được nhìn thấy nụ cười của em như xưa nữa... Thật là tức cười, lần đầu chơi mấy cái ứng dụng có vẻ ha[…]
Tâm Sự
Nếu mọi chuyện cứ lặng lẽ mà trôi qua thì có lẽ tôi đã không biết được nước mắt của Cha đã chảy dài... Trong ký ức của tôi, Cha là người hiền lành, chịu khó và hay cười. Có lẽ tôi cũng được[…]
Tâm Sự
Hà Nội đổi gió, anh đổi yêu thương...
Có cái gì trôi đi nhanh quá, cái mà tay chẳng thể với, nắng chẳng thể tới và nước mắt chẳng thể rơi... Là gì nhỉ, mình xa nhau rồi đấy, nhắm mắt và những kỷ niệm ùa về, có khi nào ai đó ngh[…]
Tâm Sự

Cho đến gờ, nó vẫn không hiểu sao cha mẹ mình khi ấy lại đặt cho cái tên nghe "rởm" đến vậy? Một cái tên lạ lùng... Tại vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố chừng mấy mươi cây số là chốn t[…]
Truyện ngắn
Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như ngay từ đầu Thoa hiểu rằng Thoa là một phụ nữ trước khi là một bà tiến sĩ, một trưởng khoa oai vệ thì có lẽ Thoa đã khá[…]
Truyện ngắn

Cho quá khứ một cơ hội em nhé!
Từ bỏ, lãng quên hay dừng lại. Không biết đã bao nhiêu lần cái con người ngốc ngếch như tôi nghĩ tới... Xin dành cho em người con gái ít nói! 7 năm. Cái con số mà mỗi khi nghĩ lại tôi cũng […]
Tâm Sự

Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ
Đừng khóc nhé con! Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con. Mẹ ơi, đừng khóc. Dù chuyện khủng khiếp hay tồi tệ đến đâu con sẽ không rời xa mẹ. Chiếc xe cứu thương lao vun vút […]
Truyện ngắn