Người ở lại
Bình chọn: 282
Bình chọn: 282
Tôi hay thở dài. Không biết từ bao giờ tôi bắt đầu như thế nữa. Nhưng có lẽ rằng một hơi thở dài và sâu khiến cho tôi thoải mái hơn! Hạnh phúc đôi lúc thật mong manh nếu không biết giữ lấy sẽ không bao giờ trở lại. Tôi sẽ phải xa em , xa Hà Nội, xa những tháng ngày bình yên và xa cả ước mơ của mình nữa. Tôi vẫn chưa từng nói với em rằng tôi yêu em! Tôi đã ra đi dù trong lòng không hề muốn nhưng biết phải làm sao đây. Tôi thật sự thấy mình bất lực, tôi không thể đứng vững, không thể tự nuôi sống chính bản thân mình chứ đừng nói gì đến có thể mang cho em được hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ ngày em đến thăm tôi sau một thời gian tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm ấy trời rất lạnh, nhưng em vẫn chỉ mặc mỗi một chiếc áo trắng học sinh. Tôi thích em mặc mầu trắng nhưng nhìn em như thế tôi không thể không xót xa. Tưởng chừng như tôi có thể nói với em nhiều điều nhưng mỗi lúc gần bên em tôi lại không thể nói được điều gì mà chỉ có thể mỉm cười và nhìn thật sâu vào đôi mắt em. Khi đó tôi thấy thật bình yên và hạnh phúc, cảm giác như muốn thời gian ngừng trôi mãi mãi để tôi và em sẽ không phải rời xa nhau. Em đã chinh phục trái tim tôi mãi mãi với một mầu trắng trinh nguyên như chính tâm hồn của em.
Lần cuối cùng tôi gặp em với tôi đó là một kỉ niệm thật buồn. Xa nhau đã hơn một năm, tưởng chừng như ngày gặp lại sẽ có biết bao nhiêu điều để nói nhưng cả hai chúng ta sao trở nên quá xa lạ, tôi đã không thể ôm chặt lấy em như tôi đã từng nghĩ, tôi nhận ra cái khoảng cách mà thời gian đã thêm vào trong mỗi con người chúng ta. Em chỉ nói với tôi những điều mà tôi hỏi, đôi mắt em không muốn níu giữ tôi lại và em nói em phải đi học. Tôi không hiểu nhưng có lẽ đó là điều quan trọng với em. Nếu có thể tôi sẽ không đưa cho em bức thư tôi viết vào ngày hôm đó. Tôi đã không thể níu kéo được một điều gì vì tôi là kẻ ngốc nghếch phải không em. Em bước đi mà không nhìn về phía sau. Giờ tôi mới hiểu cảm giác của người ở lại. Nỗi đau đó khiến cho tôi bật khóc và giật mình tìm em nhưng em đã đi quá xa rồi, em đi thật nhanh. Đừng giữa con đường ấy tôi đã giấu nước mắt của mình đi. Tôi lang thang trên những con đường đã quá thân quen nhưng ngày hôm đó tôi bị lạc đường, nước mắt dù không muốn nhưng tuôn ra, tôi giơ tay gạt đi nước mắt nhưng càng làm cho tôi thêm đau đớn mà thôi. Tôi cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Cho đến tận bây giờ mỗi khi muốn khóc tôi đều cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để nước mắt không rơi.
Tôi không thể trách em mà chỉ có thể trách tôi. Tôi biết một ngày nào đó em sẽ không còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút, những yêu thương mà tôi để lại sẽ mãi mãi nhạt phai theo mầu trắng mà em yêu thích. Có lẽ tôi không còn là giấc mơ của em nữa. Mọi thứ đều có giới hạn phải không em, tôi đã đi mang theo một trời ký ức xa xăm của một tình yêu dại khờ trẻ con. Tôi đã đi và đã đi để rồi quên đi cả chính tôi là ai!
Có rất nhiều điều mà tôi đã quên và cũng có biết bao điều mới đến nhưng tôi không hiểu vì sao mình không thể nào nắm chặt được hạnh phúc của riêng mình. Ai đó đã nói rằng “Hạnh phúc nào tay nắm không được đều là mộng!”. Tôi nghĩ rằng điều đó là đúng, có lẽ tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng mà thôi. Nhưng có một điều nhỏ nhoi luôn luôn thật đó là tình yêu mà tôi dành cho em. Tôi yêu em vì khi bên em tôi thấy mình được là chính mình. Em đã đi mang theo cả ước mơ của tôi nhưng tôi vẫn sẽ thực hiện những lời mình đã nói. Một ngày nào đó nếu em nhìn thấy tôi xin hãy mỉm cười và tha thứ cho tôi. Tôi không phải là một người tốt nhưng chí ít tôi không phải là một người thất hứa. Tôi thực sự không muốn làm một người ra đi mà luôn muốn trọn suốt cuộc đời này mình sẽ luôn là người ở lại. Một người ở lại!
… Mơ… Mơ… Trong giấc mơ của riêng mình tôi vẫn hay tưởng tưởng một miền ký ức rất xa xôi, nó rất mờ ảo và tôi không thể nhìn rõ nó là điều gì nữa. Tôi đã rất cố gắng nhưng đôi chân không thể bước tới phía trước và đôi tay không thể nắm chặt. Tôi không thể nhận ra nhưng tôi biết ở nơi xa xôi đó có một bóng dáng đang chờ đợi. Chờ đợi trong mưa và nước mắt…
Nguyễn Ích Hoàn
Con trai có phải cũng dễ yếu mềm
Tôi mở FB lên ngay sau khi vừa mở cửa phòng. Đảo mắt qua newfeed, chưa có gì lạ. Tôi click vào Fb của anh. Tôi khóc, nước mắt cứ thi nhau trào ra mà tôi không kiềm lại được. Một dòng hiển th[…]
Tâm Sự
Với nhiều người, tình yêu đến một cách quá dễ dàng nhưng sao với tôi nó lại quá khó như vậy? Tôi đã yêu rất nhiều nhưng cho đến lúc này tôi vẫn chưa bao giờ biết đến cái gọi là "được yêu"...[…]
Tâm Sự
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự
Tôi là đứa không biết trân trọng nên giờ hãy ráng mà chịu thôi. Tôi quen hắn và anh qua yahoo. Tôi quen hắn sau khi đã làm bạn trên yahoo với anh hơn 1 tháng. Cả 2 người ấy bằng tuổi nhau, […]
Tâm Sự
Một nửa yêu thương chưa trọn vẹn!!!
Nhưng anh ơi, đến hôm nay thì nó đã sốc thật sự khi nghe những gì anh nói về nó với cô bạn ấy. Anh nói anh ghét nó, những gì nó nhận vừa qua như thế là "xứng đáng" với nó, anh nói nó hai mặt[…]
Tâm Sự

Các cậu phải tin cái đã! – Cậu bé nhỏ con nhất nói to – Có thể mất thời gian, nhưng chúng ta sẽ cứu được! Các cậu nghĩ bọn mình có cứu được nó không? – Một cậu bé thốt lên. Tớ không biết,[…]
Truyện ngắn

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn

Là đàn ông, khi bạn 21, bạn nên hiểu những điều này. Gia Đình Bạn không có quyền được chọn cách mình sinh ra, nhưng bạn được chọn cách mình lớn lên. Vậy đừng bao giờ oán trách hay đổ lỗi c[…]
Truyện Blog
Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy tháng nay. Ai cũng bảo trông cô đẹp lên rất nhiều, như thể cô dùng một loại mỹ phẩm đặc biệt trong uống ngoài[…]
Truyện ngắn