Người ở lại
Bình chọn: 268
Bình chọn: 268
Tôi hay thở dài. Không biết từ bao giờ tôi bắt đầu như thế nữa. Nhưng có lẽ rằng một hơi thở dài và sâu khiến cho tôi thoải mái hơn! Hạnh phúc đôi lúc thật mong manh nếu không biết giữ lấy sẽ không bao giờ trở lại. Tôi sẽ phải xa em , xa Hà Nội, xa những tháng ngày bình yên và xa cả ước mơ của mình nữa. Tôi vẫn chưa từng nói với em rằng tôi yêu em! Tôi đã ra đi dù trong lòng không hề muốn nhưng biết phải làm sao đây. Tôi thật sự thấy mình bất lực, tôi không thể đứng vững, không thể tự nuôi sống chính bản thân mình chứ đừng nói gì đến có thể mang cho em được hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ ngày em đến thăm tôi sau một thời gian tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm ấy trời rất lạnh, nhưng em vẫn chỉ mặc mỗi một chiếc áo trắng học sinh. Tôi thích em mặc mầu trắng nhưng nhìn em như thế tôi không thể không xót xa. Tưởng chừng như tôi có thể nói với em nhiều điều nhưng mỗi lúc gần bên em tôi lại không thể nói được điều gì mà chỉ có thể mỉm cười và nhìn thật sâu vào đôi mắt em. Khi đó tôi thấy thật bình yên và hạnh phúc, cảm giác như muốn thời gian ngừng trôi mãi mãi để tôi và em sẽ không phải rời xa nhau. Em đã chinh phục trái tim tôi mãi mãi với một mầu trắng trinh nguyên như chính tâm hồn của em.
Lần cuối cùng tôi gặp em với tôi đó là một kỉ niệm thật buồn. Xa nhau đã hơn một năm, tưởng chừng như ngày gặp lại sẽ có biết bao nhiêu điều để nói nhưng cả hai chúng ta sao trở nên quá xa lạ, tôi đã không thể ôm chặt lấy em như tôi đã từng nghĩ, tôi nhận ra cái khoảng cách mà thời gian đã thêm vào trong mỗi con người chúng ta. Em chỉ nói với tôi những điều mà tôi hỏi, đôi mắt em không muốn níu giữ tôi lại và em nói em phải đi học. Tôi không hiểu nhưng có lẽ đó là điều quan trọng với em. Nếu có thể tôi sẽ không đưa cho em bức thư tôi viết vào ngày hôm đó. Tôi đã không thể níu kéo được một điều gì vì tôi là kẻ ngốc nghếch phải không em. Em bước đi mà không nhìn về phía sau. Giờ tôi mới hiểu cảm giác của người ở lại. Nỗi đau đó khiến cho tôi bật khóc và giật mình tìm em nhưng em đã đi quá xa rồi, em đi thật nhanh. Đừng giữa con đường ấy tôi đã giấu nước mắt của mình đi. Tôi lang thang trên những con đường đã quá thân quen nhưng ngày hôm đó tôi bị lạc đường, nước mắt dù không muốn nhưng tuôn ra, tôi giơ tay gạt đi nước mắt nhưng càng làm cho tôi thêm đau đớn mà thôi. Tôi cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Cho đến tận bây giờ mỗi khi muốn khóc tôi đều cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để nước mắt không rơi.
Tôi không thể trách em mà chỉ có thể trách tôi. Tôi biết một ngày nào đó em sẽ không còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút, những yêu thương mà tôi để lại sẽ mãi mãi nhạt phai theo mầu trắng mà em yêu thích. Có lẽ tôi không còn là giấc mơ của em nữa. Mọi thứ đều có giới hạn phải không em, tôi đã đi mang theo một trời ký ức xa xăm của một tình yêu dại khờ trẻ con. Tôi đã đi và đã đi để rồi quên đi cả chính tôi là ai!
Có rất nhiều điều mà tôi đã quên và cũng có biết bao điều mới đến nhưng tôi không hiểu vì sao mình không thể nào nắm chặt được hạnh phúc của riêng mình. Ai đó đã nói rằng “Hạnh phúc nào tay nắm không được đều là mộng!”. Tôi nghĩ rằng điều đó là đúng, có lẽ tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng mà thôi. Nhưng có một điều nhỏ nhoi luôn luôn thật đó là tình yêu mà tôi dành cho em. Tôi yêu em vì khi bên em tôi thấy mình được là chính mình. Em đã đi mang theo cả ước mơ của tôi nhưng tôi vẫn sẽ thực hiện những lời mình đã nói. Một ngày nào đó nếu em nhìn thấy tôi xin hãy mỉm cười và tha thứ cho tôi. Tôi không phải là một người tốt nhưng chí ít tôi không phải là một người thất hứa. Tôi thực sự không muốn làm một người ra đi mà luôn muốn trọn suốt cuộc đời này mình sẽ luôn là người ở lại. Một người ở lại!
… Mơ… Mơ… Trong giấc mơ của riêng mình tôi vẫn hay tưởng tưởng một miền ký ức rất xa xôi, nó rất mờ ảo và tôi không thể nhìn rõ nó là điều gì nữa. Tôi đã rất cố gắng nhưng đôi chân không thể bước tới phía trước và đôi tay không thể nắm chặt. Tôi không thể nhận ra nhưng tôi biết ở nơi xa xôi đó có một bóng dáng đang chờ đợi. Chờ đợi trong mưa và nước mắt…
Nguyễn Ích Hoàn

Có những yêu thương chỉ còn là quá khứ
"Khóc mãi rồi cũng sẽ nín Đau mãi rồi cũng sẽ chai Ngừng lại để thêm đau .......... Hay............ Hay bước mau tìm hạnh phúc ? Dù thế nào đi nữa... Thì sau cùng vẫn là sự lựa chọn của bản […]
Tâm Sự
Gửi anh chàng trai của mùa thu, em gọi anh là chàng trai của mùa thu vì em gặp và quen anh vào mùa thu năm ngoái, tầm cuối tháng 9 năm 2014. Anh đã làm em thấy yêu cái mảnh đất xa lạ đó, anh[…]
Tâm Sự
Chị về ăn cơm với em một bữa có được không?
Mong chị về ăn cơm với em một bữa, một bữa thôi chị ạ.... Tối nay, mưa rả rích, gió lùa qua khe của sổ nơi em ngồi, se se lạnh, căn phòng ẩm ướt....không gian im ắng chỉ nghe tiếng lách cá[…]
Tâm Sự
Bắt đầu từ quá khứ..... Hồi đó Nó học lớp 5. Đó chính là lúc Nó biết yêu. Nó yêu một con nhỏ cùng lớp, và Nó cũng có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ. Năm học lớp 2, người chủ nhiệm lớp Nó là m[…]
Tâm Sự

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog

Sao anh không thử ghen một lần?
Nhiều lúc em chạnh lòng nghĩ: "Sao anh không thử ghen một lần?", chẳng phải ghen là thuốc thử cho tình yêu sao? Khi hàng ngày bên tai em, con bạn thân luôn "khóc ròng" vì những khi "được" c[…]
Truyện Blog

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay[…]
Truyện Blog

Tin em đi, rồi anh sẽ lại yêu – September Rain
Cuộc sống có những giai điệu và thanh âm của riêng nó, những diệu kì và nồng nàn của riêng nó, những bão giông và khắc khoải có lẽ cũng rất đời thường. "Tin em đi, rồi anh sẽ lại yêu" gói g[…]
Sách Hay