"Người lạ"
Bình chọn: 432
Bình chọn: 432
Chiều một mình lang thang trên phố trong lòng nó có một cảm giác đau, day dứt về một người lạ mà nó từng quen.
Nó tự hỏi:
Tại sao anh lại đánh giá về nó như vậy?
"Em có cái Tôi lớn quá, anh không muốn làm bạn với em nữa. Từ đây về sau em đừng......".
Nghĩ ngợi lung tung. Nó nhếch môi cười. Cái cười không định hình được trạng thái cảm xúc buồn – vui.
***
Tình cờ nó biết anh qua trang facebook của người bạn nó.
Anh cùng họ với người bạn nó, và có cùng cách đặt nickname – họ và tên không chữ lót.
Vốn là đứa bướng bĩnh, thích trêu đùa. Nó nảy sinh ý định kết bạn với anh nhằm để điều tra về bạn nó.
Nhưng ý định ban đầu bị dập tắt, khi qua vài lần trò chuyện với anh. Nó nhận ra ở anh có nét gì đó chân thật, cô độc. Nó không đành lòng làm anh buồn.
Vào một ngày tháng 2 không hẹn trước. Đang giờ làm, điện thoại nó đổ chuông:
Đầu dây bên kia là giọng trầm, buồn của một người đàn ông:
- A lô. Xin lỗi! Đây có phải số điện của Bích không?
- Dạ! Xin lỗi cho hỏi ai vậy?
- Anh! Huỳnh Lên (Bạn trên facebook...)
- Anh đang ở căn tin của trường em, uống cà phê với anh được không?
Dù đang làm việc nhưng nó không đắn đo, do dự mà vội vàng đi về hướng căn tin.
Gặp anh, nó bắt chuyện:
- Anh! Anh đến hồi nào? Anh đến đây có việc gì à?
Anh không nói gì. Anh cười, cái cười thân thiện làm nó thấy mến anh.
Trong giây phút anh nói:
- Anh đến thăm em, được không?
Nó cười vui vẻ giống như được gặp người bạn phương xa lâu lắm mới ghé thăm. Nhìn anh, một người đàn ông có nước da ngâm, trạc tuổi trên bốn mươi, mái hơi dài, bồng bềnh theo kiểu văn nghệ sĩ, vầng trán cao, đôi mắt thoáng buồn, nụ cười hiền đến lạ lẫm.
Cuộc trò chuyện giữa nó và anh chóng vánh trong vòng 30 phút, vì nó có công việc phải làm gấp, còn anh phải dẫn đoàn khách từ thành phố Hồ Chí Minh về khu du lịch Đất Mũi.
Chẳng hiểu vì sao anh nhiệt tình rủ nó đi cùng:
- Em đi Đất Mũi cùng anh nhá?
Nó vội trả lời:
- Dạ. Em không dám, vì đang ngày làm việc. Em không thể!
Anh vẫn cố thuyết phục:
- Không sao. Anh sẽ điện xin lãnh đạo của em nhá, chiều về.
Nó vẫn cương quyết, vì đối với nó, trước giờ chưa có tiền lệ bỏ việc trong giờ làm.
- Dạ thôi anh ơi! Em không dám đâu!
Nó vội vàng quay đi để lại ánh nhìn của anh dõi theo bước chân nó.
Về phòng làm việc, trong đầu nó hiện lên bao nhiêu là câu hỏi về anh. Nó ấm ức vì không biết gì về anh. Anh không phải anh trai của bạn nó, giữa anh và bạn nó có điều gì mà nó không thể nào hiểu được.
Nó tự đặt cho mình hàng loạt câu hỏi về anh:
Anh là ai? Anh làm gì? Tại sao anh có tầm ảnh hưởng đến lãnh đạo trường nó?
Mỗi ngày làm việc, thi thoảng nó hay lên check facebook. Nó vui khi thấy facebook của anh có hiện lên nút màu xanh, tròn sáng. Ngày tháng trôi qua, dần dần nó càng hiểu về anh thông qua bạn nó.
Anh có hoàn cảnh gia đình buồn. Nhưng sự hiểu biết của nó về một người lạ mới quen chỉ ở một chừng mực nhất định. Nhưng nó không quan tâm.
Nó thầm nghĩ:
Nếu là người tốt nhất định sẽ tốt, thế thôi.
Sinh nhật anh đúng vào ngày nó có tâm trạng buồn nhất. Vì chiều đó, khi vô tình vào quán cà phê Chuông gió (quán mà nó thích nhất), nó phát hiện người bạn trai mà nó vô cùng tin tưởng, yêu thương lừa dối nó.
Loay hoay kiếm tìm trong danh bạ điện thoại, nó nghĩ đến anh. Nó không hiểu chính mình. Theo quán tính hay nó tin tưởng ở anh – một người bạn, một người anh sẵn sàng ngồi lắng nghe tâm sự của nó.
Nó nhắn tin cho anh. Thật bất ngờ, điện thoại rung lên:
Anh điện lại cho nó:
- Em đang làm gì? Em rảnh không ra quán ĐT cùng anh nhé! Hôm nay sinh nhật anh. Chỉ có anh và một vài người bạn của anh thôi à!
Nó bối rối, vì bất ngờ, nó không có quà sinh nhật cho anh. Nó không thích dự sinh nhật một ai đó trong tư thế bị động như lúc này.
Nó vội vàng trả lời anh:
- Xin lỗi anh nhá! Em không thể đến vì em có công việc gấp.
Trả lời anh như vậy, trong lòng nó cảm thấy day dứt. Nhưng biết làm sao. Nó không thể đi.
Nó nghĩ anh sẽ buồn nhiều khi bị nó từ chối như vậy. Nó không hiểu nỗi chình mình. Tâm trạng buồn khi bị người khác lừa dối không còn quan trọng nữa mà nó nghĩ về anh. Nó day dứt, nó tự đặt câu hỏi:
Tại sao mình lại tội nghiệp anh?
Tại sao hình ảnh của anh lại ảnh hưởng đến tâm trạng nó trong lúc này?
Suy nghĩ là vậy, nhưng nó lại có hàng động trái ngược với suy nghĩ của mình.
Nó nhắn tin cho anh nội dung vô hồn, không đầu, không cuối và anh cũng chẳng vì sao?
Anh điện thoại cho nó (vì điện thoại của anh không thể nhắn tin).
Nó không bắt máy.
Nó không hiểu nỗi chính mình. Một mặt nó muốn gặp anh nhiều nhưng mặt khác, nó không thích chỗ đông người

Nhưng dù vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, tôi, mẹ tôi và ba tôi cũng vậy, đều phải tiếp tục cuộc sống gia đình này... Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài! Mới ngắt được một lúc, trời lại mưa rồi[…]
Tâm Sự
Xin lỗi! Em đã quên anh lâu rồi
Đôi lần, ghé phòng anh chơi rồi đột ngột người con gái ấy đến...tôi ngốc nghếch nấp sau cánh cửa tủ nhìn họ yêu thương. Tim tôi như quặn lại, đau lòng lắm, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu an[…]
Tâm Sự
Từ xưa ông cha ta đã nói: "Dạy con từ thuở còn thơ. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về". Trước khi lấy vợ, Tuấn đã được mẹ đẻ "huấn luyện làm chồng" suốt cả tháng trời. Chưa kể bạn bè còn châm ch[…]
Tâm Sự
Em Người con gái bé nhỏ, với mái tóc đuôi gà thật ngịch ngợm. Em luôn luôn mỉm cười thật tươi mỗi khi nhìn thấy tôi. Em có một đôi mắt rất đẹp nhưng mang nỗi buồn miên man. Tôi thực sự rất t[…]
Tâm Sự

Ta thường hỏi người yêu của ta: "Anh có đổi thay không?" Ta sợ rằng anh ấy sẽ thay lòng đổi dạ. Ta sợ rằng tình yêu cũng thay đổi. Lúc đầu, cái thay đổi không phải là lòng người mà là cá[…]
Truyện Blog

Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác bi[…]
Truyện Blog

Tình yêu sợ bị tổn thương nhất
Có 1 cuốn sách viết rằng: "Biết rằng người ấy không yêu bạn, nhưng bạn vẫn yêu người ấy, đó là tình yêu cô đơn nhất. Biết rằng người ấy yêu bạn, nhưng bạn không thể nào yêu người ấy, đó là […]
Truyện Blog
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn

Nếu bạn mắc kẹt trong một mối quan hệ nào đó
Có một điểm chung của tất cả các mối quan hệ bền vững: đó là những mối quan hệ đó đều được tạo ra bởi những con người có rất nhiều cơ hội để bỏ cuộc, để bỏ đi hoặc đi tiếp, nhưng họ vẫn cứ g[…]
Truyện Blog