Mưa và nhớ
Bình chọn: 439
Bình chọn: 439
" Con xin lỗi vì đã ghét ba" Đó là mẩu chuyện mà tôi mới đọc. Một người cha rượu chè, dù yêu vợ và các con nhưng vẫn mắng chửi và đánh đập gia đình ấy. Vậy nhưng, đứa con gái lớn tha thứ cho lỗi lầm ấy thật đơn giản. Còn tôi, câu chuyện của tôi diễn biến tồi tệ hơn rất nhiều: Ba tôi ngoại tình. Vì sao ư? Có lẽ vì không còn yêu người phụ nữ mà chỉ có trên giấy tờ mới được chấp nhận là vợ. 2 người cãi vã, thậm chí là đánh đập... còn tôi là người dọn dẹp, ôm mẹ đỡ những đòn roi thay mẹ.
Mẹ tôi vất vả lắm, mọi việc trong nhà mẹ đều lo hết và hơn hết mẹ yêu ba rất nhiều! Tôi biết chứ, biết rất rõ điều đó. Kí ức về tình cảm ấy vẫn còn trong tôi. Năm tôi học lớp 3, học ở ngôi trường làng mà mẹ tôi dạy, sắp đến giờ đi học nhưng mẹ vẫn ở trong nhà lo cho ba tôi, lúc ấy tôi có nhắc mẹ:
_ Mẹ ơi đi học thôi!
Mẹ tôi có trả lời lại:
_Tí nữa!
Vì sợ muộn nên tôi cúi đầu và thở dài. Rồi bỗng nhiên, má tôi bỏng rát, tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn, thì ra mẹ vừa tát tôi và quát:
_ Sao mày cứ xị mặt ra vậy?
Lúc ấy, một con bé 8 tuổi như tôi đã làm gì sai sao? Mẹ lo cho ba hơn là việc chở tôi đi học đúng giờ. Nhưng tôi không giận mẹ vì điều ấy. Chỉ là tôi đã làm gì sai sao? Tôi không sai nhưng ông ta thì có - ba tôi. Có người từng nói với tôi: Ngoại tình là tội lỗi không thể tha thứ...Vậy sao? Tôi không biết bản thân có đủ can đảm để nhìn nhận và tha thứ hay không? Khi bắt đầu hiểu ra lỗi lầm ấy, tôi căm thù ông ta, ông ta không có tư cách để giáo dục tôi, 1 người cha ngoại tình mà có tư cách để nuôi dạy con cái ư? Không, ông ta không có!
Và thời gian cứ thế trôi đi. Tôi lớn lên, còn ba tôi già đi. Dường như tuổi tác khiến con người ta thay đổi. Ba tôi cũng khác đi, có lẽ vì thế mà tôi cũng dần quên cảm giác tổn thương ngày trước. Trước kia, đó là vết thương còn giờ đây nó đã trở thành sẹo. Hơn 10 năm rồi còn gì nữa. Nhưng dù là 10 năm, 20 năm, 30 năm hay bao nhiêu lâu nữa, vết sẹo ấy cũng không thể biến mất, và những kí ức kinh khủng ấy vẫn tồn tại trong tôi, nó vẫn lẽo đẽo sau tôi không buông tha.Tôi vẫn khóc vì những câu nói chạm tới những thước phim ấy, vẫn chỉ có tôi bị dằn vặt... Nhưng tôi nghĩ mình cũng đã mạnh mẽ hơn rồi! Câu chuyện này là một phần cuộc đời tôi và chính tôi cũng không biết kết thúc của nó sẽ như thế nào...Nhưng dù vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, tôi, mẹ tôi và ba tôi cũng vậy, đều phải tiếp tục cuộc sống gia đình này...Nếu là tôi bạn sẽ chọn một gia đình tan vỡ hay một gia đình đang cố gắng hàn gắn những vết nứt kia? Chắc hẳn là lựa chọn tốt đẹp hơn rồi, đúng không? Và câu trả lời của tôi cũng vậy...
Anh Trâm
Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?
Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu. Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học si[…]
Tâm Sự
Người ta thường hay nói về những người yêu nhau trong mỗi một chuyện tình buồn bằng những danh từ mỹ miều, đầy cảm xúc... Em là cơn gió thoảng qua, em là cơn mưa chợt đến, em là vệt nắng cuố[…]
Tâm Sự
Em không dám chắc có thể quên anh trong một thời gian cụ thể, nhưng chắc chắn em sẽ quên được anh, không sớm thì muộn... 22 tuổi rưỡi, đời chưa vùi dập đủ để trong đầu tôi có sạn, nhưng cũn[…]
Tâm Sự
Hôm nay, những dòng thư em viết cho anh rồi xóa, rồi lại viết, tâm sự ngổn ngang trong em không tài nào diễn đạt được.... Hôi sữa cho em thêm 1 lần được gọi anh như thế nhé. Thật sự em đã[…]
Tâm Sự

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên kỳ quái, tiếng rên ấy khiến cái đêm rét mướt này cũng phải rùng mình, phát run lên. Nơi góc phía tây của[…]
Truyện ngắn

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa. "Thưa Chúa, Người[…]
Truyện ngắn
Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên mộ[…]
Truyện ngắn

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ... Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạ[…]
Truyện ngắn