Mùa hoài niệm
Bình chọn: 420
Bình chọn: 420
Từ khi gặp em tôi đã biết sống vì một điều gì đó, yêu thương một ai đó trong cuộc đời này. Có những lúc tôi thầm cảm ơn cuộc sống này đã đưa em đến bên tôi dù thật ngắn ngủi nhưng có ý nghĩa. Em đã đến bên tôi khi cả thế giới này quay lưng lại với tôi, khi tất cả những niềm tin, những ánh sáng vụt tắt thì em đã nhẹ nhàng hiện ra. Mọi thứ đã ra đi chỉ để tôi nhận ra rằng cái mà người ta gọi là mọi thứ đó có thực sự là quan trọng với tôi? Em đã dậy tôi sống mà không cần quan tâm những người xung quanh nghĩ về mình như thế nào. Cuộc sống này có quá nhiều người, nếu lúc nào cũng quan tâm tới ai đó nghĩ mình như thế nào thì mình chẳng khác nào con rối, mỗi phút giây đều bị thay đổi mà chẳng bao giờ được là chính mình cả. Chỉ cần biết một điều rằng những người mà chúng ta yêu thương nghĩ về ta như thế nào mà thôi. Tôi ghét cái giả tạo mà con người luôn nói là mọi người, tập thể, chúng ta. Họ chỉ biết hô hào, giả vờ quan tâm để rồi một lúc nào đó khi mọi thứ đã biến mất thì cái gọi là mọi người, tập thể, chúng ta... đấy nó nằm ở đâu? Tình đồng đội là mỗi người luôn biết phải cố gắng, cố gắng hết mình chứ không phải ỷ lại và dựa tất cả vào người khác.
Em đã cho tôi biết phải quý trọng hơn những phút giây mà mình được sống. Chẳng ai biết được tương lai thế nào, quá khứ không thể thay đổi, cái mà chúng ta có duy nhất là hiện tại mà thôi. Hiện tại là thứ duy nhất mà cuộc sống ban cho ta, những ai biết sống hết mình trong những giây phút còn có thể thì mới nhận ra rằng đó là hạnh phúc. Nếu một ai đó khi biết mình chỉ sống được một thời gian nữa thì họ sẽ cố gắng, cố gắng làm tất cả những gì mình muốn và có thể. Nhưng rồi khi đó có phải là đã quá muộn! Thay vì chờ đợi tương lai bước tới thì em đã cho tôi biết rằng mình phải bước tới tương lai bằng tất cả những gì mình có thể. Trong cả cuộc đời này tôi luôn sống trong cô đơn nhưng thực sự khi nhìn lại những gì đã qua, những hoài niệm của mình tôi thấy rất hạnh phúc và không thấy một chút nuối tiếc nào cả. Tôi đã sống một cuộc sống tự do hơn bất kỳ một ai. Tôi làm tất cả những gì mình có thể, những gì mà mình suy nghĩ, những gì mà tôi mơ ước, và đã sống trọn vẹn từng giây phút như thế tôi nuối tiếc điều gì? Hối hận thì có chứ hối tiếc thì không!...
Mỗi mùa vẫn nhẹ nhàng trôi qua, thời gian như một dòng suối, những con nước chảy qua sẽ không thể nào trở lại. Hạnh phúc hay nỗi buồn theo thời gian thì mọi thứ cũng sẽ thay đổi, những vết thương sẽ lành và bớt đau đớn hơn xưa. Khi đứng thật gần hạnh phúc, chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi là có được thì tôi mới chợt nhận ra rằng mình không thể nào giữ được hạnh phúc đó vì nó vốn không dành cho tôi. Cái cảm giác rằng ước mơ đã ở rất gần nhưng ta không thể bước tới, chấp nhận nó thật sự là đau đớn! Ai đó khóc, ai đó lưỡng lự và cũng có ai đó tiếc nuối nhưng với riêng tôi tôi đã quay lưng bước đi mà không hề suy nghĩ gì cả. Tôi cũng không biết vì sao mình lại làm vậy dù khi đó tôi đã ngước mắt lên trời và bước đi. Nước mắt có vị đắng nhưng khi đớn đau thì thì nó lại chẳng có vị gì cả, chỉ nhạt nhẽo mà thôi. Cũng chẳng phải vì tiếc nuối mà đó là cái giá mà tôi phải chấp nhận với chính mình. Tôi đã chọn được con đường mà tôi thấy tôi muốn và tôi có thể!
Trong những hoài niệm về hạnh phúc khi ở bên em. Buồn đau có, nước mắt có và hạnh phúc thực sự cũng có. Tất cả đơn giản là tình yêu, là cuộc sống. Khi không đủ năng lực để thay đổi một điều gì đó thì con người chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi đã không thể làm gì khi hạnh phúc ra đi. Nhưng rồi sau khi hạnh phúc đi tôi đã tự hứa với lòng mình rằng mình sẽ thay đổi, mình phải mạnh mẽ hơn để khi hạnh phúc ra đi tôi có đủ dũng cảm và năng lực để giữ nó thật chặt bên mình. Tôi sẽ vẫn sống khi không có em đi bên đời vì trong tôi những ký ức, những hoài niệm thật đẹp đó là những phút giây đẹp nhất trong đời mình.
Cuộc sống không đẹp như những bài viết cho hay, những câu thơ hoa mỹ. Cuộc sống đẹp hay xấu đều do suy nghĩ của mỗi chúng ta lựa chọn. Khi đứng trong bóng tối ta có thể nhìn thấy những điều mà ở trong ánh sáng nó bị lu mờ. Khi nói ít đi và lắng nghe thật nhiều ta có thể nghe được âm thanh của vạn vật, của sự sống. Khi nhắm mắt lại ta có thể hình dung ra những con đường
"Không" với "chưa" có khác nhau không anh?
"Em thích anh. Anh biết mà phải không? Anh nói em nghe giờ em phải là sao với tình cảm của mình đây." Đó là lời tỏ tình của nó đấy! Có phải nông nổi hay không? Không phải đâu, chúng ta đã g[…]
Tâm Sự

Đây là một câu chuyện có thật và tôi cũng không phải kiểu như đang viết truyện, tôi chỉ muốn trút hết những dòng tâm sự, tình cảm thầm kín từ tận đáy tim lên đây thôi, với hi vọng một ngày..[…]
Tâm Sự
Em thích anh! Có lẽ anh biết ... Từ ngày đầu tiên nhìn thấy nụ cười của anh dưới ánh nắng ban mai rực rỡ của một chiều cuối hạ, khiến em cảm thấy trái tim mình như đang nhộn nhịp trở lại, n[…]
Tâm Sự
Trong một khoảng lặng riêng em!
Dù trong lòng em luôn có một khoảng lặng riêng mình nhưng em chưa bao giờ gạt bỏ anh hình ảnh của anh ra khỏi khoảng lặng đó. Sống nhẹ nhàng chẳng để ý tới thời gian trôi qua nhanh hay chậm[…]
Tâm Sự
Người yêu hỡi, Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Một lần chia tay, Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây... Cuộc sống đưa người ta đến với nhau rồi cũng chính cuộc sống đẩy người ta rời khỏ[…]
Truyện Blog
" Chị em thích anh lắm! Em nghe chị ấy nói thế. Chị ấy muốn anh mua hoa hồng tặng chị ấy!" Chào Erin Shawn Hayden đứng ở bậc cửa tiệm hoa "Vẻ đẹp", nơi tôi vừa xin được một chân làm việc […]
Truyện ngắn

Hóa ra mình cũng là người giàu có
Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của anh bèn hỏi: Chàng trai, sau trông cậu buồn thế[…]
Truyện Blog
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn