Một ngăn nỗi nhớ
Bình chọn: 207
Bình chọn: 207
(BlogRadio.Yn.Lt) Em đã có bạn trai. Anh nói đúng... Em mạnh mẽ... Em không thích chờ đợi một điều gì vô vọng.
***
Nhìn nhỏ bạn ngồi bên chơi bắn gà trên máy tính, bỗng dưng nhớ... Nhanh thật anh nhỉ, em cứ nghĩ mọi chuyện mới ngày hôm qua. Những ngày nấu cơm ăn chung, những đêm 3 đứa, em anh và nhỏ bạn cùng nằm hồi hộp nghe truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn, rồi cả những kỳ tích gây sóng gió của một đứa con gái ngỗ ngược như em ... Nhanh thật đấy, thế là đã mấy năm.
Anh có thể không nhớ, anh có thể quên, anh cũng có thể giả vờ như không đọc được những dòng chữ này... Anh vẫn vậy mà... Em không ngạc nhiên hay bất ngờ vì những điều đó nữa. Dù vậy nhưng em vẫn muốn thỉnh thoảng lại mail cho anh. Như một kiểu để níu giữ những ký ức vậy. Em đã thấy từng hạnh phúc vì những ký ức đó, xen lẫn một chút tiếc nuối, xen lẫn một chút vị mặn của nước mắt và mồ hôi, xen lần cả những nụ cười, xen lẫn cả những cục nghẹn đáng chát cổ họng. Chẳng gì cả với anh, nhưng với em thì là tất cả.
Anh lại chuẩn bị thở dài vì đoán em định than thở về tình cảm của mình đúng không? Em đã từng thích anh nếu không nói là yêu, đã từng nghĩ đến anh nếu không nói là nhớ, đã từng buồn nếu không nói là khóc, đã từng giận nếu không nói là ghen... Nhưng những thứ đó cũng chỉ là "đã từng" thôi phải không anh. Giờ thì khác rồi. Em gói ghém và cất giữ. Em thầm cảm ơn anh. Nhiều nữa chứ. Có người nói: hạnh phúc là khi người ta không đi quá nhanh trên dòng đời, hạnh phúc là khi người ta vẫn lưu giữ được những khoảnh khăc khó quên...
Dừng lại một chút, bất giác gặp một dáng người quen quen, một chiếc viva lướt ngang qua, một khuôn mặt giông giống, một cái áo phông hay một đôi giầy nâu phủ bụi... Em lại mỉm cười. Em nghĩ đến anh, một sự so sánh nảy sinh...rồi một nghi vấn. Biết đâu đó là anh. Là anh thật thì sao nhỉ? Tim em đập dồn đập, khuôn mặt lại ửng đỏ, chân tay run bần bật... Hic, chỉ là là giống thôi mà, nếu là anh thật thì em sẽ chết vì bị tim nặng mất.
Em giấu nhẹm những điều đó, giấu đến nỗi em ứ tỏ ra thờ ơ, vô cảm... Thành quen anh a! Em thèm được gặp anh nhưng nếu gặp anh thì em lại sợ. Em sợ mình nhớ thêm thôi...
Em đã có bạn trai. Anh nói đúng... Em mạnh mẽ... Em không thích chờ đợi một điều gì vô vọng. Và anh, em biết anh cũng không mong là em sẽ chờ anh. Bạn trai em biết rõ về anh, biết rõ về tình cảm em dành cho anh... Nguyên vẹn đến tận bây giờ. Anh biết không? Em nói với anh ấy về anh. Anh ở một vị trí đặc biệt trong trái tim em, không thay thế được. Anh ấy chấp nhận...
Người mạnh mẽ thì không cần người mạnh mẽ. Em vẫn có ý commen về ý kiến đó của anh. Anh biết đấy, không ai là thực sự mạnh mẽ nếu không có động lực...
Và một câu nói ăn sâu vào em, có lẽ cả cuộc đời này em sẽ không vứt nó ra khỏi tâm tưởng, "Anh ghê tởm em". Lúc đầu em thấy phẫn nộ... Nhưng bây giờ thì em ngấm và cảm ơn anh vì câu nói đó.
Mấy chị làm cùng công ty và cả những người bạn...nói: Viết làm gì, cậu ta sẽ không đọc đâu. Kệ.
Trót viết rồi. Lần sau viết tiếp................

15 tuổi, lần đầu tiên con nói lời xin lỗi thật lòng
Khi con đặt tay lên viết ra những điều này thì trong lòng ba mẹ con biết con đã quá tệ và con đã đánh mất lòng tin của ba mẹ vào mình. 15 tuổi, giai đoạn con thay đổi cách nhìn nhận, cảm xú[…]
Tâm Sự
Sau này chúng tôi lớn lên và rồi còn mỗi anh cả ở gần nhà! Năm nay trung thu chị tôi thì bên nhà chồng, anh giáp tôi thì ở Hà Nội, tôi thì công tác xa nhà! Bố tôi vẫn tổ chức cho các cháu n[…]
Tâm Sự
Có người bảo sống trên đời mà thiếu đi tình cảm thì cuộc sống thật vô vị. Mọi tình cảm đều giúp con người ta sống và có cảm giác sống! Có phải thế không nhỉ? Ấy vậy mà tôi lại là một người r[…]
Tâm Sự

Em đã làm một người yêu tốt đúng nghĩa chưa nhỉ?
Có lẽ rằng, khi em đặt bút viết những dòng chữ này thì chúng ta mãi mãi đã trở thành người xa lạ điều lo sợ ẩn chứa trong lòng mà hơn 3 năm em vẫn luôn ngừng nghĩ đến. Kể từ tin nhắn hôm đó[…]
Tâm Sự
"Không" với "chưa" có khác nhau không anh?
"Em thích anh. Anh biết mà phải không? Anh nói em nghe giờ em phải là sao với tình cảm của mình đây." Đó là lời tỏ tình của nó đấy! Có phải nông nổi hay không? Không phải đâu, chúng ta đã g[…]
Tâm Sự

Quá nửa đêm, lão Tam lại bò sang nằm cạnh thằng Hải. Y như rằng, sáng dậy bị nó đạp cho: "Lão già thối này, nói bao nhiêu lần không nghe, cút. Lần sau thức dậy mà tôi còn thấy ông nằm cạnh n[…]
Truyện ngắn

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. […]
Truyện ngắn

Có một tình yêu không thể nghi ngờ
Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: "Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn g[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn