Lạc lối
Bình chọn: 295
Bình chọn: 295
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không?
***
Trời đang rất lạnh.
Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều.
Nên tôi mới quyết định viết.
Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm hồn từ rất lâu, nhưng chẳng bao giờ được lấy ra triệt để.
Tôi sẽ trở thành ai?
Tôi đang là một sinh viên năm 3 tại một trường Đại Học danh tiếng cả nước. Chẳng mấy chốc nữa là tôi sẽ ra trường. Rồi sao nữa? Sẽ tìm một công việc như bao sinh viên tốt nghiệp khác? Theo đuổi sự nghiệp riêng hay là lập một gia đình hạnh phúc?
Cái bế tắc là ở chỗ, tôi không thể tưởng tượng ra được bất cứ cuộc sống nào mà bản thân thấy thích thú.
Tôi vốn là một con người nghệ thuật, nhưng lại chẳng đủ can đảm lựa chọn con đường mình yêu, chỉ đành nhắm mắt đi trên con đường mình quen thuộc. Để giờ đây mỗi ngày đến trường học đối với tôi như là bước vào hố đen vũ trụ vậy.
Có lẽ sẽ có nhiều người ngồi nhầm lớp như tôi lắm.
Nhưng chắc chả có mấy ai chán nản đến nỗi bất mãn như thế này.
Mỗi ngày ... mỗi ngày ... tôi đều muốn bỏ học. Và tôi sẽ dám làm như thế thật, nếu sau đó tôi nghĩ ra mình sẽ làm gì.
Điều tồi tệ nhất của con người là không biết mình đang đứng ở đâu và không biết mình sẽ phải làm gì. Cứ như đôi mắt bị mù, xung quanh toàn bóng tối, rồi sợ hãi ập đến không dám bước đi.
Ai cũng sẽ có ước mơ của mình, nhưng tại sao tôi không có? Dù là thử ước một thứ đẹp đẽ thế nào thì tôi vẫn luôn cảm thấy chán ngay sau đó. Cứ như thể tôi không thích hợp để tồn tại ý thức vậy.
Sống ngẩn ngơ giữa cuộc đời ...
Liệu đây có phải là cái cảm giác chênh vênh mà mỗi người đều sẽ trải qua? Nếu thực sự tôi không vượt qua nó, liệu tôi có chết đi tâm hồn?
Có lẽ, ngay từ khi tôi sinh ra, đó đã là một sai lầm.
10 năm ...
15 năm ...
20 năm ...
Tôi hoàn toàn thất bại trong việc tìm ra hướng đi cho mình.
Ngay tại lúc này đây, ngồi trong giảng đường đại học, khi cái cảm giác cánh cổng cuộc đời đang ở ngay trước mắt, nhưng lại không có chìa khóa để mở cánh cổng đó, tôi mới thực sự thấy sợ hãi.
Có lẽ đây sẽ chẳng phải là một câu chuyện ngắn
Có lẽ nó là cả một cuộc đời.
Chỉ là giờ phút này nó vẫn chưa thể kết thúc.
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi[…]
Tâm Sự
Nắng đã mờ và tình cũng đã nhạt
Hoàng hôn thật là đẹp. Đã bao lâu rồi tôi không được ngắm nhìn khung trời yên bình như thế này cơ chứ. Ừ thì cũng đã lâu rồi tôi chưa về quê. Dường như mỗi khi mệt mỏi quá với cuộc sống nơi […]
Tâm Sự

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự
Giờ đây tôi mới nhận ra rằng bấy lâu nay sự quan tâm của em dành cho tôi chỉ đơn thuần là tình bạn. Em tốt với tôi và tốt với tất cả mọi người khác nữa. Chỉ tiếc là tôi không nhận ra sớm hơn[…]
Tâm Sự

Câu chuyện được mở màn trong một đêm "Trăng lộng lẫy" với những tiếng gọi hoang dại của "Nhu Cầu", với sự chỉ dẫn của "Người Lữ Hành Tối Tăm" và khao khát mãnh liệt từ tận sâu trong tâm hồn […]
Sách Hay

Hãy mặc váy mini khi còn có thể
Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầ[…]
Truyện Blog

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn

Khi bạn nhìn cuộc đời bằng con mắt mới
Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. […]
Truyện ngắn