Lạc lối
Bình chọn: 275
Bình chọn: 275
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không?
***
Trời đang rất lạnh.
Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều.
Nên tôi mới quyết định viết.
Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm hồn từ rất lâu, nhưng chẳng bao giờ được lấy ra triệt để.
Tôi sẽ trở thành ai?
Tôi đang là một sinh viên năm 3 tại một trường Đại Học danh tiếng cả nước. Chẳng mấy chốc nữa là tôi sẽ ra trường. Rồi sao nữa? Sẽ tìm một công việc như bao sinh viên tốt nghiệp khác? Theo đuổi sự nghiệp riêng hay là lập một gia đình hạnh phúc?
Cái bế tắc là ở chỗ, tôi không thể tưởng tượng ra được bất cứ cuộc sống nào mà bản thân thấy thích thú.
Tôi vốn là một con người nghệ thuật, nhưng lại chẳng đủ can đảm lựa chọn con đường mình yêu, chỉ đành nhắm mắt đi trên con đường mình quen thuộc. Để giờ đây mỗi ngày đến trường học đối với tôi như là bước vào hố đen vũ trụ vậy.
Có lẽ sẽ có nhiều người ngồi nhầm lớp như tôi lắm.
Nhưng chắc chả có mấy ai chán nản đến nỗi bất mãn như thế này.
Mỗi ngày ... mỗi ngày ... tôi đều muốn bỏ học. Và tôi sẽ dám làm như thế thật, nếu sau đó tôi nghĩ ra mình sẽ làm gì.
Điều tồi tệ nhất của con người là không biết mình đang đứng ở đâu và không biết mình sẽ phải làm gì. Cứ như đôi mắt bị mù, xung quanh toàn bóng tối, rồi sợ hãi ập đến không dám bước đi.
Ai cũng sẽ có ước mơ của mình, nhưng tại sao tôi không có? Dù là thử ước một thứ đẹp đẽ thế nào thì tôi vẫn luôn cảm thấy chán ngay sau đó. Cứ như thể tôi không thích hợp để tồn tại ý thức vậy.
Sống ngẩn ngơ giữa cuộc đời ...
Liệu đây có phải là cái cảm giác chênh vênh mà mỗi người đều sẽ trải qua? Nếu thực sự tôi không vượt qua nó, liệu tôi có chết đi tâm hồn?
Có lẽ, ngay từ khi tôi sinh ra, đó đã là một sai lầm.
10 năm ...
15 năm ...
20 năm ...
Tôi hoàn toàn thất bại trong việc tìm ra hướng đi cho mình.
Ngay tại lúc này đây, ngồi trong giảng đường đại học, khi cái cảm giác cánh cổng cuộc đời đang ở ngay trước mắt, nhưng lại không có chìa khóa để mở cánh cổng đó, tôi mới thực sự thấy sợ hãi.
Có lẽ đây sẽ chẳng phải là một câu chuyện ngắn
Có lẽ nó là cả một cuộc đời.
Chỉ là giờ phút này nó vẫn chưa thể kết thúc.
Tôi gọi anh là nhân tình. Còn anh, anh thường gọi tôi là người yêu bé nhỏ. Tôi không biết anh yêu tôi nhiều đến như thế nào, nhưng tôi biết tình yêu đó chưa đủ lớn, chưa đủ nồng nhiệt, chư[…]
Tâm Sự
Chồng cặp bồ, vợ là người có lỗi?
Suốt đêm em không tài nào ngủ được, nhắm mắt là nước mắt lại lăn dài, em nấc lên đau đớn, uất nghẹn. Chẳng hiểu sao chuyện tồi tệ ấy lại xảy ra với gia đình mình, với cuộc hôn nhân của mình[…]
Tâm Sự
Gặp là duyên may còn lại là sự lựa chọn, thành phố nhỏ bé với ai còn với anh thì rộng lớn lắm, rộng lớn vô cùng mà chúng mình lại quen nhau, nhìn từ trên cao xuống duyên gì mà anh chọn em để[…]
Tâm Sự
Em Người con gái bé nhỏ, với mái tóc đuôi gà thật ngịch ngợm. Em luôn luôn mỉm cười thật tươi mỗi khi nhìn thấy tôi. Em có một đôi mắt rất đẹp nhưng mang nỗi buồn miên man. Tôi thực sự rất t[…]
Tâm Sự

Thế đấy, bồ nhí vừa cho đàn ông thêm giá trị cái bộ mặt già nua của mình, vừa cho các ông thêm chút sĩ diện với bạn, thêm một tí oai phong lẫm liệt với quán xá, thêm vài cái hợp đồng béo bở.[…]
Truyện Blog

Hắn nghi kỵ cho tôi có ý gì với vợ hắn chăng? Nguy hiểm quá. Tôi hơi phân vân, đắn đo thì vợ hắn đã nhanh nhẩu kéo ghế... Vào đến cửa nhà hắn, tôi hơi ngạc nhiên vì đã thấy một mâm rượu và […]
Truyện ngắn

Nếu có một bảo vật, có thể biết rõ người đang đứng trước mặt mình, không chỉ nhìn thấy dáng vẻ của họ mà còn có thể biết được những câu chuyện khó nói và những nỗi đau riêng trong lòng họ, v[…]
Sách Hay
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự