Lạc lối
Bình chọn: 267
Bình chọn: 267
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không?
***
Trời đang rất lạnh.
Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều.
Nên tôi mới quyết định viết.
Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm hồn từ rất lâu, nhưng chẳng bao giờ được lấy ra triệt để.
Tôi sẽ trở thành ai?
Tôi đang là một sinh viên năm 3 tại một trường Đại Học danh tiếng cả nước. Chẳng mấy chốc nữa là tôi sẽ ra trường. Rồi sao nữa? Sẽ tìm một công việc như bao sinh viên tốt nghiệp khác? Theo đuổi sự nghiệp riêng hay là lập một gia đình hạnh phúc?
Cái bế tắc là ở chỗ, tôi không thể tưởng tượng ra được bất cứ cuộc sống nào mà bản thân thấy thích thú.
Tôi vốn là một con người nghệ thuật, nhưng lại chẳng đủ can đảm lựa chọn con đường mình yêu, chỉ đành nhắm mắt đi trên con đường mình quen thuộc. Để giờ đây mỗi ngày đến trường học đối với tôi như là bước vào hố đen vũ trụ vậy.
Có lẽ sẽ có nhiều người ngồi nhầm lớp như tôi lắm.
Nhưng chắc chả có mấy ai chán nản đến nỗi bất mãn như thế này.
Mỗi ngày ... mỗi ngày ... tôi đều muốn bỏ học. Và tôi sẽ dám làm như thế thật, nếu sau đó tôi nghĩ ra mình sẽ làm gì.
Điều tồi tệ nhất của con người là không biết mình đang đứng ở đâu và không biết mình sẽ phải làm gì. Cứ như đôi mắt bị mù, xung quanh toàn bóng tối, rồi sợ hãi ập đến không dám bước đi.
Ai cũng sẽ có ước mơ của mình, nhưng tại sao tôi không có? Dù là thử ước một thứ đẹp đẽ thế nào thì tôi vẫn luôn cảm thấy chán ngay sau đó. Cứ như thể tôi không thích hợp để tồn tại ý thức vậy.
Sống ngẩn ngơ giữa cuộc đời ...
Liệu đây có phải là cái cảm giác chênh vênh mà mỗi người đều sẽ trải qua? Nếu thực sự tôi không vượt qua nó, liệu tôi có chết đi tâm hồn?
Có lẽ, ngay từ khi tôi sinh ra, đó đã là một sai lầm.
10 năm ...
15 năm ...
20 năm ...
Tôi hoàn toàn thất bại trong việc tìm ra hướng đi cho mình.
Ngay tại lúc này đây, ngồi trong giảng đường đại học, khi cái cảm giác cánh cổng cuộc đời đang ở ngay trước mắt, nhưng lại không có chìa khóa để mở cánh cổng đó, tôi mới thực sự thấy sợ hãi.
Có lẽ đây sẽ chẳng phải là một câu chuyện ngắn
Có lẽ nó là cả một cuộc đời.
Chỉ là giờ phút này nó vẫn chưa thể kết thúc.
Tôi đã đi và mang theo những ước mơ, những kỷ niệm và một lời hứa với em. Và trong cuộc đời này tôi vẫn chưa bao giờ giữ được lời hứa của mình. Thời gian qua, có biết bao điều đến và đi. C[…]
Tâm Sự
Tôi gọi anh là nhân tình. Còn anh, anh thường gọi tôi là người yêu bé nhỏ. Tôi không biết anh yêu tôi nhiều đến như thế nào, nhưng tôi biết tình yêu đó chưa đủ lớn, chưa đủ nồng nhiệt, chư[…]
Tâm Sự
Em không thể quên được hình bóng anh
Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]
Tâm Sự
Tôi một mình nhưng tôi cô đơn, sợ nhất là cảm giác sống giữa ngàn người mà mình lại cô đơn, lạc lõng giữa chính dòng người đó. 01. Sau ba năm cấp ba lao đầu vào học tập cần mẫn như một c[…]
Tâm Sự

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]
Truyện ngắn

Không nên thế. Hưng hư quá! Mại khe khẽ nói. Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? Và Hưng bế bổng Mại lên bằng đôi tay của một chàng trai hai mươi tám tuổi. ... Mại im lìm nhìn trần nhà. Tư[…]
Truyện ngắn

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn
Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo! Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức. Mười tám tuổi nó[…]
Truyện ngắn