Kí ức sẽ phai mờ
Bình chọn: 279
Bình chọn: 279
Thời gian cứ thế trôi đi chầm chậm. Mọi cảm xúc đặc biệt dành cho anh đã hầu như không còn nữa, mà thay vào đó tôi lại thấy nhớ hắn khi hắn chẳng thèm liên lạc cho tôi trong một thời gian dài. Tôi nhớ những lần đầu khẩu nảy lửa và hắn "tự ái" chẳng thèm đáp trả tin nhắn xin lỗi của tôi. Tôi nhớ thỏi bánh Oreo của hắn, nhớ lần hắn hát cho tôi nghe khi tôi bảo "hôm nay chán, muốn ai hát cho nghe bài gì đó", nhớ những câu nói mang tính "độc mồm" của hắn nhưng đầy sự quan tâm...Và tôi còn nhớ sự ngượng ngùng của lần đầu tiên gặp nhau và cả những lần thứ 2, thứ 3. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau 3 lần. Một lần gần đây nhất, hôm đó tôi bận thi học kì, mà hắn lại có việc lên Huế nên hắn hẹn gặp tôi. Lúc đó tôi ra ngoài học bài, quên mang điện thoại theo, khi về thấy mấy cuộc gọi nhỡ của hắn thì gọi lại hỏi. Hắn bảo đang ở Huế, có thể gặp hắn chút không? Tôi nói "không được, chiều nay đi thi rồi". Vậy là hắn nói "vậy thôi" rồi cúp máy. Đó là lần thứ 4 suýt gặp nhau. Tôi chẳng hiểu chính mình. Lúc đó thực sự tôi muốn chạy ra gặp hắn lắm...nhưng có gì đó ngăn tôi lại.
Từ đó đến giờ hầu như hắn chẳng còn liên lạc gì với tôi. Còn tôi thỉnh thoảng có chủ động nhắn tin hỏi thăm hắn và đã có lần do không kiềm chế được cảm xúc tôi đã nói với hắn "ê, hẹn hò đi". Hắn kêu tôi "đừng có đùa bà". Ừ, với hắn chắc những lời tôi nói chỉ là trò đùa thôi. Tôi cười trừ cho qua "ừ, chọc chơi đó hehe". Đến lúc này, tôi mới biết, mình thích hắn thật rồi.Tôi vấn ấm thầm theo dõi hắn trên facebook hoặc qua những người bạn của hắn. Có đôi lần tôi bóng gió về tình cảm của mình dành cho hắn, nhưng hình như hắn không hiểu được thì phải, hắn cứ cười cười với vẻ không nghiêm túc khiến tôi bực mình. Thế là hết nói chuyện. Lần gần đây nhất, tôi đã thẳng thắn nói với hắn rằng: tao thích mi đó. Đợi lúc sau, hắn trả lời "t không xứng đáng với tình cảm đó đâu". Vậy là hết. Tôi còn gì để nói. Có những ngày mưa tôi nhớ hắn cồn cào, muốn gọi để nghe hắn nói, nhưng không dám. Có những đêm một mình tôi lại nghĩ về hắn và thấy muốn khóc biết bao. Những lần tôi thấy cô đơn, bực bội hay buồn chuyện gì đó đều muốn gọi ngay cho hắn để giải tỏa...nhưng tôi đâu thể làm thế chứ.
Tôi là đứa không biết trân trọng nên giờ hãy ráng mà chịu thôi. Tôi đã hứa với hắn sẽ ngừng thích hắn nên tôi phải cố gắng thực hiện lời hứa đó. Tôi đã nói sẽ coi hắn như những người bạn bình thường nên tôi phải làm được điều đó. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!!!
Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?
Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu. Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học si[…]
Tâm Sự
Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mìn[…]
Tâm Sự
Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp.Thời gian[…]
Tâm Sự
Cô và anh từng có khoảng thời gian yêu nhau say đắm nhưng giờ cô đã quyết định dừng lại. Anh không bất ngờ và đón nhận hai tiếng "chia tay" một cách thản nhiên. Cô biết cô đã làm đúng vì từ […]
Tâm Sự

Dẫu đàn ông tồi đến cỡ nào, thì cũng sẽ có những phụ nữ yêu họ. Dẫu phụ nữ hư đến mức nào, thì cũng sẽ có đàn ông yêu họ Tất cả chỉ là vì: Phụ nữ muốn thay đổi những người đàn ông tồi và đà[…]
Truyện Blog

Năm nay, Ni sẽ đón Tết ở Sài Gòn, trong căn hộ mới mua trả góp của mình. Hơn mười năm ở Sài Gòn, cô luôn tự hỏi cái Tết ở đây như thế nào. Cô chỉ biết có đường hoa Nguyễn Huệ. Cái này năm n[…]
Truyện Blog

Em thật ngốc khi nằng nặc bắt anh kể về chị ấy dù cho anh nói tất cả đã là quá khứ. Có lẽ với bất cứ ai, mối tình đầu bao giờ cũng thật sâu đậm và khó quên trong cuộc đời. Đúng là những cơn[…]
Truyện Blog
Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như ngay từ đầu Thoa hiểu rằng Thoa là một phụ nữ trước khi là một bà tiến sĩ, một trưởng khoa oai vệ thì có lẽ Thoa đã khá[…]
Truyện ngắn