Kí ức sẽ phai mờ
Bình chọn: 300
Bình chọn: 300
Thời gian cứ thế trôi đi chầm chậm. Mọi cảm xúc đặc biệt dành cho anh đã hầu như không còn nữa, mà thay vào đó tôi lại thấy nhớ hắn khi hắn chẳng thèm liên lạc cho tôi trong một thời gian dài. Tôi nhớ những lần đầu khẩu nảy lửa và hắn "tự ái" chẳng thèm đáp trả tin nhắn xin lỗi của tôi. Tôi nhớ thỏi bánh Oreo của hắn, nhớ lần hắn hát cho tôi nghe khi tôi bảo "hôm nay chán, muốn ai hát cho nghe bài gì đó", nhớ những câu nói mang tính "độc mồm" của hắn nhưng đầy sự quan tâm...Và tôi còn nhớ sự ngượng ngùng của lần đầu tiên gặp nhau và cả những lần thứ 2, thứ 3. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau 3 lần. Một lần gần đây nhất, hôm đó tôi bận thi học kì, mà hắn lại có việc lên Huế nên hắn hẹn gặp tôi. Lúc đó tôi ra ngoài học bài, quên mang điện thoại theo, khi về thấy mấy cuộc gọi nhỡ của hắn thì gọi lại hỏi. Hắn bảo đang ở Huế, có thể gặp hắn chút không? Tôi nói "không được, chiều nay đi thi rồi". Vậy là hắn nói "vậy thôi" rồi cúp máy. Đó là lần thứ 4 suýt gặp nhau. Tôi chẳng hiểu chính mình. Lúc đó thực sự tôi muốn chạy ra gặp hắn lắm...nhưng có gì đó ngăn tôi lại.
Từ đó đến giờ hầu như hắn chẳng còn liên lạc gì với tôi. Còn tôi thỉnh thoảng có chủ động nhắn tin hỏi thăm hắn và đã có lần do không kiềm chế được cảm xúc tôi đã nói với hắn "ê, hẹn hò đi". Hắn kêu tôi "đừng có đùa bà". Ừ, với hắn chắc những lời tôi nói chỉ là trò đùa thôi. Tôi cười trừ cho qua "ừ, chọc chơi đó hehe". Đến lúc này, tôi mới biết, mình thích hắn thật rồi.Tôi vấn ấm thầm theo dõi hắn trên facebook hoặc qua những người bạn của hắn. Có đôi lần tôi bóng gió về tình cảm của mình dành cho hắn, nhưng hình như hắn không hiểu được thì phải, hắn cứ cười cười với vẻ không nghiêm túc khiến tôi bực mình. Thế là hết nói chuyện. Lần gần đây nhất, tôi đã thẳng thắn nói với hắn rằng: tao thích mi đó. Đợi lúc sau, hắn trả lời "t không xứng đáng với tình cảm đó đâu". Vậy là hết. Tôi còn gì để nói. Có những ngày mưa tôi nhớ hắn cồn cào, muốn gọi để nghe hắn nói, nhưng không dám. Có những đêm một mình tôi lại nghĩ về hắn và thấy muốn khóc biết bao. Những lần tôi thấy cô đơn, bực bội hay buồn chuyện gì đó đều muốn gọi ngay cho hắn để giải tỏa...nhưng tôi đâu thể làm thế chứ.
Tôi là đứa không biết trân trọng nên giờ hãy ráng mà chịu thôi. Tôi đã hứa với hắn sẽ ngừng thích hắn nên tôi phải cố gắng thực hiện lời hứa đó. Tôi đã nói sẽ coi hắn như những người bạn bình thường nên tôi phải làm được điều đó. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!!!
Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mìn[…]
Tâm Sự
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự
Trả lại anh những ngày bình yên
Yêu một người không yêu bạn, giống như ôm một cây xương rồng, càng xiết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu "Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi pha mà[…]
Tâm Sự
Sẽ có thiên sứ thay em yêu anh
Em không định lượng được em yêu anh bao nhiêu chỉ biết rằng từ khi anh đi em đã phải một mình mò mẫm kiếm tìm rồi chấp nối lại những yêu thương bằng tất cả niềm tin đã vỡ, chỉ để mong tìm lạ[…]
Tâm Sự
Sự ngỡ như đó khiến em bước vào cuộc tình với anh như một điền dĩ nhiên. Và rồi thời gian trôi đi thật nhanh, mới đó mà một năm rồi anh nhỉ, có phải sự nhận ra về tình yêu của em đối với an[…]
Tâm Sự

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả m[…]
Truyện ngắn

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn

Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái bàn nhỏ bày mấy gọi kẹo và vài thứ đồ ăn của trẻ con mẫu giáo. Ấy vậy mà quán Bà tớ đắt hàng lắm, một phần vì ngay gần t[…]
Truyện ngắn