Hãy mỉm cười
Bình chọn: 401
Bình chọn: 401
(BlogRadio.Yn.Lt) Đã từ quá lâu rồi tôi vẫn thường hay dằn vặt chính bản thân mình. Về những lỗi lầm trong quá khứ, về những tháng ngày đã quá xa, về biết bao điều con chưa làm được hay làm chưa đúng. Sống mãi trong cô đơn, trong tiếc nuối tôi thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi và cô đơn.
***
Nhiều lúc tôi tự hỏi sao người khác lại có nhiều hạnh phúc và vui vẻ đến vậy? Tại sao mà mình lúc nào cũng sống trong u sầu? Không biết vì sao bao tháng ngày đã qua dù đã cố gắng, cố gắng thật nhiều tôi cũng không thể tìm ra cho mình một lối thoát.
Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu được một điều rằng tôi không thể hạnh phúc, không thể vui vẻ như biết bao người khác là vì chính bản thân tôi. Đã từng có lúc tôi coi nỗi buồn là động lực, là sức mạnh để vượt qua khó khăn và rồi tôi cũng đã vượt qua được những khó khăn nhờ nguồn động lực ấy. Vượt lên trên những nỗi đau tôi đã tìm thấy được cho mình cái cảm giác không còn biết sợ hãi hay bận tâm về một việc gì đấy. Trái tim đã trở nên chai đá đến không còn cảm giác yêu thương. Nhưng hằng đêm trước khi đi ngủ thì biết bao tâm trạng về quá khứ, biết bao điều còn dang dở, biết bao nhiêu thứ phải suy nghĩ trong đầu tôi và khi đó thì cô đơn lại trở về bao kín lấy tâm hồn. Đi qua thời gian tôi không hề tìm thấy cho mình một phút giây thật sự hạnh phúc cho dù là chốc lát. Nụ cười dù có xuất hiện cũng không thể thật sự thoải mái và trọn vẹn. Vì tôi hiểu rằng để có được một phút giây hạnh phúc thì phải trải qua quá nhiều những khoảnh khắc buồn đau. Tôi không trốn tránh những nỗi sợ hãi vì tôi biết ai cũng có nỗi sợ hãi, nếu không có thì đó chỉ là trốn tránh. Có người thì sợ hãi, có người chạy trốn, cũng có người gắng vượt qua nó. Nhưng cái gì phải đến thì có muốn tránh cũng không thể nào được!Cảm nhận nó, coi nó là một phần cuộc sống, đối mặt và tìm cách vượt qua đó mới là cách giải quyết.
Có lẽ trong những từ mà tôi nói đến nhiều nhất trong cuộc đời là "cô đơn" và "đau buồn". Tôi biết mình là một người yếu đuối nhưng vì yếu đuối tôi mới nhận ra mình vẫn còn là một con người. Nhưng từ phút giây này tôi mới chợt nhận ra rằng mình phải "Thay Đổi"!. Cuộc đời thay đổi khi chính bản thân chúng ta muốn thay đổi, không ai có thể thay đổi cuộc đời mà chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình sao cho phù hợp với nó mà thôi.
Từ ngày hôm nay tôi sẽ không còn sống trong những nuối tiếc về quá khứ nữa, tôi sẽ gắng để quên đi những lỗi lầm đã khiến cho cuộc đời mình phải tiếc nuối. Một triết lí đơn giản: "Quá khứ sẽ mãi mãi chỉ là quá khứ mà thôi!". Đúng thế chúng ta không có một cách nào để thay đổi điều đó. Có nhiều người đã từng ước muốn thời gian quay trở lại. Để làm gì ư! Để thay đổi! Để sửa chữa những sai lầm đó! Dù rất muốn nhưng điều đó là không thể! Dù cho thời gian có ngược trở lại nhưng chúng ta cũng có nên chăng níu kéo những điều vốn đã khiến cho chúng ta phải nuối tiếc. Khi nhìn những đợt sóng biển xô bờ tôi mới chợt nhận ra nhiều điều. Khi tôi ngồi xây những lâu đài cát, đắp những ngôi nhà thật đẹp thì bỗng một cơn sóng thật mạnh xô bờ khiến cho lâu đài ấy bị tan nát, bị đổ vỡ. Tôi cứ mãi cố gắng, cố gắng sửa chữa, bù đắp trên cái đống đổ nát ấy.
Và rồi lại thêm một đợt sóng cao nữa cuốn phăng đi tất cả. Tôi ngẩn ngơ, tiếc nuối và trách những cơn sóng kia vô tình. Cứ mãi nhìn đống nhà không ra nhà, cửa không ra cửa ấy mà tôi không biết rằng đó mới thật sự là cuộc sống. Tôi nhìn những đứa trẻ vừa mới xây những ngôi nhà cạnh tôi. Chúng đang rất vui vẻ vì đã xây được những ngôi nhà đẹp. Khi những con sóng xô bờ làm cho những thành quả của tôi và những đứa bé bị tan biến mất thì thay vì gắng sửa chữa, rồi tiếc nuối như tôi thì bọn trẻ lại mỉm cười nhìn những đợt sóng xô bờ và rồi đi tìm một chỗ khác và bắt đầu lại từ đầu. Có lẽ chúng hiểu được một điều rằng: "Cát vốn thuộc về nơi dành cho nó!". Chúng xây những tòa lâu đài mới với một niềm hi vọng mới trên một địa điểm mới.
Tôi không hiểu được rằng chỗ mà tôi chọn xây lâu đài cát có quá nhiều con sóng lớn thường hay ghé qua, dù cho lâu đài ấy có
Là khi tình yêu thì căng đầy nhưng người đó lại không ở cạnh bên để cả hai cùng nhau chia sẻ. Vậy mà vẫn hẹn hứa, nhủ lòng mình sẽ kiên tâm... Yêu một người đã là dốc hết lòng, trút hết tâm[…]
Truyện Blog
Tôi có nên chấp nhận tình yêu này
Nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có đủ can đảm để tin và yêu cậu ấy không ? Tôi và cậu ấy quen vào một buổi chiều gió bắc về lành lạnh – một chàng trai nhỏ tuổi hơn tôi nhưng có vẻ ngoài lịch[…]
Tâm Sự
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự
Nằm bên anh nhưng không còn cảm giác yêu thương của ngày nào. Tôi cố gắng sống vì con gái còn quá nhỏ, cũng không thể nói những suy nghĩ của mình với anh vì công việc anh khá nhiều, tôi khôn[…]
Tâm Sự
Cậu - Người mãi xem tớ là bạn thân
Nhưng có lẽ số phận đã ghép nhầm sự gặp gỡ để đến bây giờ tớ vẫn không hiểu tình đến từ đâu bất chấp chờ. Cậu à! Tình yêu này tớ giữ cho riêng mình tớ thôi nhé, bạn thân! Tớ 1 đứa con gái […]
Truyện ngắn
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn

Em là em, anh là anh, chúng mình đâu cần phải là của nhau, đúng không anh? Anh là một ông anh trai quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho em mỗi khi em ốm, anh là một cô bạn gái có thể ngồi hàng g[…]
Truyện Blog

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn