Hãy mỉm cười
Bình chọn: 398
Bình chọn: 398
(BlogRadio.Yn.Lt) Đã từ quá lâu rồi tôi vẫn thường hay dằn vặt chính bản thân mình. Về những lỗi lầm trong quá khứ, về những tháng ngày đã quá xa, về biết bao điều con chưa làm được hay làm chưa đúng. Sống mãi trong cô đơn, trong tiếc nuối tôi thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi và cô đơn.
***
Nhiều lúc tôi tự hỏi sao người khác lại có nhiều hạnh phúc và vui vẻ đến vậy? Tại sao mà mình lúc nào cũng sống trong u sầu? Không biết vì sao bao tháng ngày đã qua dù đã cố gắng, cố gắng thật nhiều tôi cũng không thể tìm ra cho mình một lối thoát.
Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu được một điều rằng tôi không thể hạnh phúc, không thể vui vẻ như biết bao người khác là vì chính bản thân tôi. Đã từng có lúc tôi coi nỗi buồn là động lực, là sức mạnh để vượt qua khó khăn và rồi tôi cũng đã vượt qua được những khó khăn nhờ nguồn động lực ấy. Vượt lên trên những nỗi đau tôi đã tìm thấy được cho mình cái cảm giác không còn biết sợ hãi hay bận tâm về một việc gì đấy. Trái tim đã trở nên chai đá đến không còn cảm giác yêu thương. Nhưng hằng đêm trước khi đi ngủ thì biết bao tâm trạng về quá khứ, biết bao điều còn dang dở, biết bao nhiêu thứ phải suy nghĩ trong đầu tôi và khi đó thì cô đơn lại trở về bao kín lấy tâm hồn. Đi qua thời gian tôi không hề tìm thấy cho mình một phút giây thật sự hạnh phúc cho dù là chốc lát. Nụ cười dù có xuất hiện cũng không thể thật sự thoải mái và trọn vẹn. Vì tôi hiểu rằng để có được một phút giây hạnh phúc thì phải trải qua quá nhiều những khoảnh khắc buồn đau. Tôi không trốn tránh những nỗi sợ hãi vì tôi biết ai cũng có nỗi sợ hãi, nếu không có thì đó chỉ là trốn tránh. Có người thì sợ hãi, có người chạy trốn, cũng có người gắng vượt qua nó. Nhưng cái gì phải đến thì có muốn tránh cũng không thể nào được!Cảm nhận nó, coi nó là một phần cuộc sống, đối mặt và tìm cách vượt qua đó mới là cách giải quyết.
Có lẽ trong những từ mà tôi nói đến nhiều nhất trong cuộc đời là "cô đơn" và "đau buồn". Tôi biết mình là một người yếu đuối nhưng vì yếu đuối tôi mới nhận ra mình vẫn còn là một con người. Nhưng từ phút giây này tôi mới chợt nhận ra rằng mình phải "Thay Đổi"!. Cuộc đời thay đổi khi chính bản thân chúng ta muốn thay đổi, không ai có thể thay đổi cuộc đời mà chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình sao cho phù hợp với nó mà thôi.
Từ ngày hôm nay tôi sẽ không còn sống trong những nuối tiếc về quá khứ nữa, tôi sẽ gắng để quên đi những lỗi lầm đã khiến cho cuộc đời mình phải tiếc nuối. Một triết lí đơn giản: "Quá khứ sẽ mãi mãi chỉ là quá khứ mà thôi!". Đúng thế chúng ta không có một cách nào để thay đổi điều đó. Có nhiều người đã từng ước muốn thời gian quay trở lại. Để làm gì ư! Để thay đổi! Để sửa chữa những sai lầm đó! Dù rất muốn nhưng điều đó là không thể! Dù cho thời gian có ngược trở lại nhưng chúng ta cũng có nên chăng níu kéo những điều vốn đã khiến cho chúng ta phải nuối tiếc. Khi nhìn những đợt sóng biển xô bờ tôi mới chợt nhận ra nhiều điều. Khi tôi ngồi xây những lâu đài cát, đắp những ngôi nhà thật đẹp thì bỗng một cơn sóng thật mạnh xô bờ khiến cho lâu đài ấy bị tan nát, bị đổ vỡ. Tôi cứ mãi cố gắng, cố gắng sửa chữa, bù đắp trên cái đống đổ nát ấy.
Và rồi lại thêm một đợt sóng cao nữa cuốn phăng đi tất cả. Tôi ngẩn ngơ, tiếc nuối và trách những cơn sóng kia vô tình. Cứ mãi nhìn đống nhà không ra nhà, cửa không ra cửa ấy mà tôi không biết rằng đó mới thật sự là cuộc sống. Tôi nhìn những đứa trẻ vừa mới xây những ngôi nhà cạnh tôi. Chúng đang rất vui vẻ vì đã xây được những ngôi nhà đẹp. Khi những con sóng xô bờ làm cho những thành quả của tôi và những đứa bé bị tan biến mất thì thay vì gắng sửa chữa, rồi tiếc nuối như tôi thì bọn trẻ lại mỉm cười nhìn những đợt sóng xô bờ và rồi đi tìm một chỗ khác và bắt đầu lại từ đầu. Có lẽ chúng hiểu được một điều rằng: "Cát vốn thuộc về nơi dành cho nó!". Chúng xây những tòa lâu đài mới với một niềm hi vọng mới trên một địa điểm mới.
Tôi không hiểu được rằng chỗ mà tôi chọn xây lâu đài cát có quá nhiều con sóng lớn thường hay ghé qua, dù cho lâu đài ấy có
Đêm 1 giờ 45 phút, nằm đọc lại những dòng tin chat ta gửi cho nhau lúc còn mặn nồng. Thứ Sáu, 24 tháng 6 năm 2013 Hai ta đều đang buồn vì chuyện em phải sang Mỹ định cư. Anh buồn nhiều l[…]
Tâm Sự
Vậy là cô ả ăn một trận đòn nhừ tử, cho dù đã là sinh viên nhưng nên nhớ vẫn có những thành phần không có ý định tốt nghiệp. Nhà văn thì nói mưa đẹp, nhà thơ thì nói mưa là nỗi nhớ trong ai[…]
Tâm Sự
Gió rít mạnh, cơn mưa nặng hạt thét gào giật tung hai cánh cửa sổ. Cún hốt hoảng khóc gọi mẹ, tôi chạy lại đóng của, ôm Cún gọn vào lòng. Cả căn phòng tối om, hun hút, tôi lần tìm trên kệ b[…]
Tâm Sự
Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp.Thời gian[…]
Tâm Sự
Cậu biết không, mình ghét cậu lắm! Cậu đã đi ba năm rồi, đã ba năm rồi và không có lấy một chút liên lạc. Ngày nào mình cũng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, chỉ mong khi điện thoại reo,[…]
Tâm Sự

Nhớ quá Thầy Thư ơi! Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có giáo viên mới về thưc tập, Thầy tên Thư, giáo viên dạy Ngữ Văn là một trong số những giáo viên về thực tập năm ấy. Thầy được phân […]
Truyện ngắn
Hoá ra em chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của tôi
Mỗi lần ăn cơm tôi rất sợ rớt cơm hay thức ăn xuống nền vì như thế em sẽ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi chỉ có thể giúp em rửa chén mà thôi. Quả thật, tôi rất là sợ em y như một đứ[…]
Tâm Sự

Trong một bữa tối gây quỹ do trường Chush tổ chức, người cha một học sinh đang theo học tại đây đã có những lời phát biểu mà bất cứ ai tham dự hôm đó đều không thể quên được. Tại Brooklyn, […]
Truyện ngắn