Hãy cứ là em, cô gái dũng cảm
Bình chọn: 312
Bình chọn: 312
Viết tặng em, và cho những cô gái dám đơn phương ^_^
***
Em nói em thích anh, nhưng anh không tin em. Vậy nên em đợi, đợi để anh có thời gian để thích em vừa đủ như em đã thích anh.
Đơn phương là thứ tình cảm chỉ có từ một phía, em biết đơn phương là ngốc lắm, là cứ đợi, cứ chờ một ánh mắt không bao giờ hướng về phía mình. Vậy mà em lại đơn phương thích anh. Ngày gặp anh, em đã tin, em tin em với anh nhất định là một đôi, em thấy em hợp với anh. Thật đấy.
Vậy mà chúng mình lại chẳng có duyên.
Duyên số là do trời định, hay do con người tạo ra hả anh? Em cũng chẳng biết nữa, nhưng nếu là do trời định, em thấy ông trời thật bất công với em. Để em đơn phương thích anh như vậy, mà chẳng đành lòng để ánh mắt anh nhìn về phía em, dù chỉ một lần. Còn nếu theo suy nghĩ của em, duyên số là do con người tạo ra thì trăm phần trăm anh không muốn tạo cái duyên ấy với em. (-_-)
Quen nhau lâu, thân nhau lâu, đùa nhau lâu lâu, em nửa đùa nửa thật nói thích anh, nhưng em nghiêm túc mà nói "anh ơi, có đứa con gái nào lại đi tỏ tình trước không hả anh?" Em cũng sợ mất "giá" mà... -_- , anh cười toe toe, anh nói "cá tính mà em".
Nói với anh, em vui, nói với anh, em càng hy vọng.
Em lúc nào cũng vậy, cũng muốn sống thật với chính mình, mà chính em cũng biết em có đang đi nhanh quá không?
Em đang sợ tình cảm của em dành cho anh ngày một lớn, nhỡ rồi không bắt nhịp được cảm xúc của anh, sợ tình cảm của em lớn quá nhanh, "già" trước cả tình cảm của anh, như thế đến bảo giờ để anh bắt kịp, như thế đến bao giờ anh mới thích em?????
Em không chịu, nhất định không chịu như thế!
Anh chỉ cười, mà chẳng nói gì với em, không cho em lấy một lời khuyên để em bớt thích anh đi được, nhưng anh càng cười, em lại càng thích, thích đến đau lòng!
Vì anh không hiểu, không hiểu cảm giác của em, em phải làm thế nào đây?!(phải em đang ôm 1 cây sương rồng ko anh, khi thích anh, cây xương rồng càng lớn, cái ôm thật hẹp, càng ôm càng đau...)
Em đã nghĩ về anh, không hẳn là quá nhiều, nhưng cũng đủ lấp những khoảng thời gian trống, tình cảm của em chưa được qua thử thách, em không thể biết nó có đủ lớn để vượt qua khó khăn không, nhưng em đã từng nghĩ, từng muốn nắm tay anh đứng giữa phố đông người mà hét lớn: "đây là chàng trai tôi thích!"
Hì ^_^ . Em đã từng trách bản thân lắm, đọc ít tiểu thuyết thôi, tính em vốn đã rất điên rồ, truyện ngắn kết thúc có hậu lại càng khiến em tin, tin về một nơi có anh.
Ngày hôm qua, mạng xã hội dẫn em đến với cái note, một câu nói, một hình ảnh, em vốn chẳng tin, có tham gia nhưng không hẳn mê muội, em không có quá nhiều bạn bè để có thể chém gió về chuyện đời, chuyện người trên facebook. Nhưng hôm nay, nó làm em phì cười và lại nhớ về anh, cái note ấy ghi rằng "nếu mỗi phút nhớ anh em được thêm 10k thì có lẽ đến giờ em đã giàu hơn Billgate rồi". Buồn cười anh nhỉ? Em đang nghĩ, lúc đó em sẽ xui anh sáng chế ra 1 chiếc máy đo nỗi nhớ, à không, sẽ cùng anh sáng chế, khi chiếc máy được sáng chế thành công, em sẽ đặt tên máy là tên gộp giữa tên em và tên anh. Tên mình viết tắt cũng được, miễn là ghép tên hai đứa mình. Anh nhỉ? Ngay khi việc sáng chế chiếc máy thành công, mình sẽ bán. Khi đó các cô gái đơn phương thích ai đó (như em) sẽ mua để nhận những gì mình xứng đáng nhận, còn các chàng trai sẽ tặng nó cho người yêu của mình, để hiểu giá trị của nỗi nhớ mà người yêu mình đã dành cho họ.
Và như thế, hai đứa mình đều giàu, mà nếu giàu như thế thật, em có phải cám ơn anh không? Mà anh cũng muốn cảm ơn em thì sao nhỉ? Hehe. Với em, cảm ơn anh sẽ rất khó đây, để cảm ơn anh, đền bù 1 trái tim anh cũng không nhận, nên biết làm gì? Với em trái tim lớn nhất, haha. Còn nếu anh muốn cảm ơn em, em sẽ đòi cả con người anh, vì em thích anh mà. Anh nhỉ.
***
Anh gạt phăng em ra khỏi cuộc sống của anh rồi. Tàn nhẫn là mọi thứ liên quan đến anh em đều biết, qua bạn bè, qua em gái anh (em đã từng trách nó, giá mà nó đừng là em gái anh, giá mà em đừng quen nó, giá mà, giá mà...>"
Thật ra, nó không biết...đó lại là niềm mơ ước của em...
Em nhớ anh.
Nhớ cái dáng cao cao của anh.
Thật đấy.
Em thích anh.
Cũng thật nốt.
(_ _!)
Anh đồng ý với em, đồng ý để em là người yêu anh, như vậy cũng đồng nghĩa với việc em được quan tâm anh. Nhớ ngày đó, khi em tỏ tình, anh- là người kịch liệt phản đối. Anh nói anh xấu lắm, đủ thứ trên trời, anh không tốt lắm, gì về anh cũng xấu hết. Em không nghe, em ngang bướng gạt ý kiến của anh, anh đành lòng chấp nhận em với anh yêu nhau.
Chuyện em làm người yêu anh, chẳng ai biết, con bé bạn thân em- là em gái anh, nó cũng chẳng biết. Con bé vốn ngốc thế anh, toàn linh tinh hàn huyên đủ chuyện, chuyện gì xa xôi cũng biết, nhưng gần mà nó chả biết, vậy mà em cũng quý nó được, cũng giống như em đang thích điên cuồng ông anh tr
Dành niềm tin cho những gì chắc chắn
Từng ngày cuộc sống vẫn đi ngang qua đây nhà mình.Nhiều thứ đang dần bị lãng quên, mình là một trong những điều đó... cơ mà cũng chả sao lắm, quen rồi! :> Khi đối mặt với những điều khô[…]
Tâm Sự
Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.Mệt mỏi vì thích cậu âm thầm,mệt mỏi vì ghen,vì buồn,vì mình chả là gì cả.Nhiều khi tôi rất muốn nói rằng tôi thích cậu,nhưng rồi tôi lại sợ rằng khi nói ra sẽ m[…]
Tâm Sự
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự
Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]
Tâm Sự
Anh vẫn thường trêu em là anh mong em ế chắc em hiểu điều này> nhưng sự thật anh chẳng muốn điều đó xảy ra, sẽ tốt nếu anh có thể mang hạnh phúc cho em sau những tháng ngày mong chờ, nhưng […]
Tâm Sự
Thỉnh thoảng chúng tôi quay lại cái thời trẻ trung nghịch ngợm. Mới hôm qua, trong siêu thị, khách mua hàng tròn mắt khi thấy hai ông bà già hùng hổ mua hàng như ăn cướp. Chẳng là chúng tôi[…]
Truyện ngắn
Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé. Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay m[…]
Truyện ngắn

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian, quên đi cách sử dụng những đồ vật quen thuộc, thậm chí có thể quên sự vật, con người xung quanh, suy giảm chấ[…]
Truyện ngắn