Hai ngả
Bình chọn: 396
Bình chọn: 396
Trái tim tôi đang đứng trước 2 con đường, một là tôi chọn vẫn tiếp tục thích cậu, hai là tôi sẽ đồng ý anh.
***
Tôi với cậu học cùng nhau 5 năm tiểu học và đến bây giờ vẫn còn học cùng nhau.Tôi luôn nghĩ rằng: thích một ai đó thì sao, không ảnh hưởng đến gia đình, đến học tập thì có làm sao đâu chứ. Vì vậy, tôi vẫn tiếp tục thích cậu. Tôi với cậu đã trở thành bạn thân của nhau, tôi giữ kín những tâm sự của mình, không nói cho bất kì ai, trừ An – con bạn thân chí cốt. Tôi có khá nhiều sở thích giống cậu: đọc sách, ngủ, thích mưa và cùng thích capuchino.
Thấy chúng tôi như vậy, tụi bạn trên lớp cũng cứ gán ghép tôi với cậu. Tôi chỉ im lặng. Cậu cũng vậy. Cậu học rất giỏi, còn tôi chỉ học đều các môn. Và kém nhất của tôi chính là Toán. Đợt thi cuối kì, cậu đã kèm tôi rất nhiều tôi mới có thể lên được 8,0 môn Toán cuối kì.
Tan học
- Vy à, cậu vẫn buồn vì điểm môn Toán à ?
- Ủa, Huy. Ừm, cũng bình thường. May la còn được 8,0.
- Vậy...cậu lên đi, tớ đưa cậu về.
- Được.
Tôi đáp rồi nhanh nhẹn trèo lên sau xe Huy.
- Cậu định đưa tớ đi đâu hả Huy ?_Tôi gặng hỏi.
- The Book Coffee.
- ...
Tôi im lặng không nói nữa. Ngồi sau xe Huy tôi thấy thật an toàn. Cảm xúc hỗn độn lại trào dâng. Đã lâu rồi tôi muốn nói tình cảm của mình cho Huy nhưng lại sợ bị từ chối.
Đến nơi, Huy dẫn tôi vào trong. Chọn một bàn gần cửa sổ, Huy nói tôi có thể chọn sách để đọc và chờ cậu ấy đi lấy nước uống. Tôi chỉ ngồi im nhìn ra ngoài cửa sổ. Kết thúc kì thi cuối kì, trời vẫn lạnh. Nhìn bầu trời u ám, tôi thở dài.
- Làm gì mà thở dài vậy tiểu thư ?
Huy đã ngồi xuống đối diện tôi từ lúc nào.
- Không có gì. Mà....
Đang định hỏi cậu ấy gọi nước gì cho tôi thì ngay trước mặt đã là cốc capuchino rồi. Đành cười cười ngoảnh mặt đi, chắc Huy không để ý khuôn mặt hơi đỏ lên của tôi.
- Cậu cứ thư giãn và ổn định tâm trạng đi. Tớ nghĩ đây là nơi thích hợp cho một người ít nói như cậu đấy, Vy ạ.
Huy lên tiếng, lại gần kệ sách và chọn cho mình một cuốn sách.
- Cậu đọc cái này đi.
Huy đưa ra cho tôi một cuốn sách. Ngước nhìn Huy. Như đoán được câu hỏi của tôi, Huy đáp ngay:
- Truyện ngắn tâm sự đấy, cậu không nên đọc nhiều tiểu thuyết đâu.
Tôi mỉm cười, lật từng trang sách và dần chìm trong không gian của các nhân vật trong truyện. Nghe tiếng đồng hồ điểm 5h, tôi lay tay Huy:
- Chúng ta về thôi, 5h rồi đấy.
- Ừ, bữa sau chúng ta lại đến chứ ?_Huy hỏi tôi khi đứng dậy.
- Được thôi.
Huy đưa tôi về tận nhà.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại không biết làm sao để nói tình cảm của mình cho Huy, đành ngồi vào bàn học vậy.
Hôm sau, Huy lại đưa tôi đến The Book Coffee. Và rồi dần dần chúng tôi trở thành khách quen của quán. Cứ mỗi lần chúng tôi đến là sẽ có ngay 2 cốc capuchino.
Nhưng một hôm, tôi chỉ đi một mình, Huy nói là có việc bận.
- A, hôm nay em chỉ gọi 1 cốc thôi chị ơi.
Tôi phải thông báo ngay cho chị ở quầy lễ tân. Chị nhìn tôi hơi thắc mắc nhưng không mở lời. Vẫn chỗ ngồi quen thuộc, tôi lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay trời mưa. Và rồi, ngạc nhiên thay, tôi thấy Huy đang đi cùng An. Từng cử chỉ, hành động của Huy với An thật quá thân thiết như kiểu...hai người là một cặp vậy. Hả ! Một cặp ? Tôi theo dõi họ không bỏ sót một chi tiết nào hết. Chắc họ không nhìn thấy tôi. Rồi chợt, tiếng họ lọt vào tai tôi:
- Huy này, khi nào thì chúng ta cho Vy biết đây ?
- Tớ cũng không biết. Tớ với cậu bắt đầu đã lâu, Vy cũng chưa biết. Hay để cuối năm học.
- Ừm, vậy cũng được.
Ngoảnh mặt đi, trái tim tôi đau thắt. Trả tiền cốc capuchino, tôi chạy ào ra khỏi quán, còn chẳng biết mình chạy đi đâu, cứ thế chạy một mạch. Tôi dừng lại. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đứng dựa vào hàng rào trắng bện cạnh, tôi ngẩng mặt lên, như muốn để nước mắt chảy ngược vào trong, để cơn mưa kia xóa nhòa đi nước mắt, để tôi không còn nhận ra đâu là nước mắt của mình.
Đinh ninh sẽ không ai nhìn thấy tôi ở đây nhưng chợt, một chiếc ô xuất hiện ra che đi những hạt mưa lạnh lẽo. Tôi giật mình nhìn sang bên, một chàng trai tuấn tú đang đứng bên cạnh tôi, tay cầm chiếc ô, mắt anh nhìn xa xăm. Đột nhiên, anh lên tiếng:
- Anh xin lỗi, anh nghĩ có lẽ em đang rất buồn, nhưng đứng dưới mưa như vậy dễ cảm lắm đấy.
- ...
- Anh thấy em đứng đây đã lâu mà không về nên định hỏi thì nghe tiếng em khóc...Anh là Minh, học lớp 9A1.
- ...
- Em im lặng như vậy làm anh hơi sợ đấy. Em với anh đã gặp nhau rồi mà.
- ...
Tôi cố nhớ lại và....đúng, tôi đã gặp anh rồi. Anh là người đã giải nguy cho tôi khi tôi bị bắt nạt trên đường đi học về. Lúc đó tôi chỉ biết cảm ơn anh mà không biết làm thế nào để trả ơn. Hôm nay tôi lại gặp anh ở đây, trong tình trạng tồi tệ.
- Em nhớ ra rồi chứ gì. Anh hay gặp em trong hoàn cả
Bấy giờ tiết trời đang độ cuối thu, những con phố dài im lìm bắt đầu khẽ cựa mình chuyển giấc trong cái lạnh se se của mùa. Tôi đã chẳng nhận ra được chuyển biến nhẹ nhàng tinh tế ấy của đấ[…]
Tâm Sự
Tôi là một đứa con gái mạnh mẽ cho nên việc tôi âm thầm thích một người mà không bị phát hiện kể cả anh chàng kia là điều hiển nhiên như trong một năm vẫn có bốn mùa. Tôi thường bắt đầu ngà[…]
Tâm Sự

Đừng để tính ích kỉ và lời nói làm mất đi tình bạn. Bởi lẽ có thể chỉ một câu chuyện, một chút ích kỷ làm mất đi tình bạn vì có thể mãi mãi ta không còn cái diễm phúc để một lần làm bạn với […]
Tâm Sự

Nắng sắp tắt rồi, hoàng hôn lại chìm vào bóng tối. Hoàng hôn có còn đến nữa không? Ngày mai nó lại đến chứ? Tôi có một cô bạn, không thân lắm nhưng cũng hay nói chuyện hỏi thăm nhau. Cô ấy […]
Tâm Sự
"Thầy" phán cưới nhau về thì mình sẽ chết sớm!!!
Ông thầy nghe xong nhảy dựng lên dưới lốt "ông nội" của mình, run cầm cập rồi chỉ thẳng mặt người yêu mình quát "Con này không được, con này sẽ hại chết cháu tao " rồi nằm vật ra im không n[…]
Tâm Sự
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông[…]
Truyện ngắn

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, kh[…]
Truyện ngắn

Quá khứ sẽ chẳng bao giờ ngủ yên được nếu như một trong hai ta cứ cố tình đánh thức nó dậy. Đi qua bao nhiêu sóng gió của yêu thương, giờ đây em chọn cách lặng yên để đương đầu với tất cả. […]
Truyện Blog

Ngày trước, tôi luôn có suy nghĩ rằng thất bại và thành công là hai thứ đối lập nhau, cũng như đúng và sai không thể nào cùng gán cho một điều gì đó.Đã thất bại nghĩa là không thể nào chạm đ[…]
Truyện ngắn
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn