Hai ngả
Bình chọn: 410
Bình chọn: 410
- ...
Tôi đã không kịp nhận ra rằng nước mắt tôi đã ngừng rơi.
- Em có thể kể cho anh nghe mọi chuyện mà.
Tôi lắc đầu:
- Em không sao. Cảm ơn anh. Đúng là em hay gặp anh trong hoàn cảnh éo le thật.
Anh cười tươi, nụ cười như ánh mặt trời giữa ngày đông soi sáng bầu trời u ám trong tôi.
- Vậy em cầm ô anh về này, mai đến trường trả anh cũng được, về đi, 5h hơn rồi nhóc ạ.
- Dạ.
Anh nói, dúi ô vào tay tôi rồi đẩy tôi đi. Tôi đành về nhà, tâm trạng đã khá hơn đôi chút. Nhờ anh sao? Tôi tự hỏi chính bản thân mình.
Hôm sau, tôi gặp anh ở trường, trả ô cho anh:
- Cảm ơn anh vì chiếc ô.
Từ đấy, tôi với anh thân thiết hơn, thay Huy, anh chỉ tôi những bài tập khó, quan tâm tôi.
Một hôm tôi đang nói chuyện với anh, tiếng Huy từ xa làm tôi giật nảy:
- Vy à...
Huy chạy lại phía tôi đứng, nhìn Minh đứng sau tôi, thắc mắc:
- Ra cậu ở đây. Cậu đi với tớ qua đây một lát, tớ có chuyện cần nói.
Tôi đứng đờ người, khuôn mặt tối sầm. Thấy biểu hiện của tôi, anh Minh nhanh chóng nói ngay:
- Xin lỗi em, Vy với anh đang nói chuyện, em để lúc khác tìm Vy vậy.
Nói rồi, anh kéo tay tôi đi bỏ lại Huy đang ngẩn người đứng đó.
- ...
- Anh cũng không biết mình làm vậy có đúng hay không, chỉ là thấy em khó xử quá. Cậu ấy là người đã làm em khóc sao ?
- ...
- Anh xin lỗi, anh lại thắc mắc nữa rồi.
- Em đã rất thích cậu ấy...Nhưng...An biết điều đó....nhưng...cậu ấy vẫn bị đánh gục bởi An....em không biết phải đối mặt với hai cậu ấy như thế nào...
- ... Em đã thôi khóc chưa ?
- Dạ, em không thể khóc được nữa.
- Vậy cười đi. Em cười lên xinh hơn hẳn đấy.
Tôi nhìn anh ngạc nhiên, lâu nay anh chưa bao giờ khen tôi xinh, cũng chỉ gọi tôi là nhóc, cũng không hay nói chuyện thân mật quá. Nhiều lúc anh nhìn tôi khóc mà không nói được gì, đành bật dậy pha trò hề cho tôi xem. Tôi cười thật. Nhưng hôm nay anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Anh đưa tôi về nhà.
Tối hôm đó, anh gọi điện cho tôi:
- Vy à, anh thích em.
Tôi vô cùng ngạc nhiên, nghĩ rằng anh chỉ đùa. Nhưng không, anh đã làm tôi hoàn toàn tin tưởng:
- Vy à, em đừng khóc nữa nhé, có anh ở đây.
- Vậy anh phải đưa em đi ăn kem hai lần một tuần nhá, không thì đi uống capuchino cũng được.
- ...
Anh im lặng. Tôi không biết mình nói gì sai.
- Thật chứ ?_Anh đột ngột lên tiếng.
- Anh à, em biết rồi, người yêu em luôn ở bên em, luôn làm cho em cười, còn Huy, mãi chỉ là người em đã từng yêu, người luôn làm cho em khóc.
Em cũng thích anh...
Tôi với anh không chính thức nhưng ai cũng ngầm hiểu tình cảm của nhau. Anh vẫn vậy, vẫn quan tâm tôi, vẫn lo lắng cho tôi, vẫn kèm tôi học. Còn tôi, tôi đã nói hết ra cho Huy và An biết mọi chuyện chỉ trừ câu chuyện giữa tôi và anh.
Tôi hai mươi. Ngủ nướng một ngày nghỉ có vẻ như bình thường với tất cả những sinh viên. Tôi không ngoại lệ và càng có nhiều thời gian chiêm nghiệm cuộc sống. Khi tôi mười tám. Tôi đã ngh[…]
Tâm Sự
Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất […]
Tâm Sự
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...
Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. Lúc […]
Tâm Sự
Bạn tôi yêu một con đĩ.... Nói câu này chắc bạn tôi có dùng facebook chắc cũng xót xa và ghét tôi lắm. Thực ra em nó chỉ là gái mát xa thôi! Tôi vẫn nhớ trước khi nó đến với con bé kia, nó […]
Tâm Sự

Đã biết tương tư - Nhiều tác giả- 2013
Tương tư!Tương tư!Tương tư! Cảm giác tương tư là thế nào? Hãy để tập 2 của bộ sách NGƯỜI TRẺ VIỆT trả lời điều đó bằng 17 truyện ngắn HOÀN TOÀN MỚI từ các cây bút đang được mến mộ bậc nhất h[…]
Sách Hay

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi... vài phút. Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra […]
Truyện ngắn
Sự ngỡ như đó khiến em bước vào cuộc tình với anh như một điền dĩ nhiên. Và rồi thời gian trôi đi thật nhanh, mới đó mà một năm rồi anh nhỉ, có phải sự nhận ra về tình yêu của em đối với an[…]
Tâm Sự

Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ, con lúc nào cũng là của mẹ. Không thuộc về một ai khác. Chiến tranh đi qua, mẹ tôi trở về làng khi […]
Truyện ngắn