Gửi "người yêu bé" của chị
Bình chọn: 267
Bình chọn: 267
Tháng 9
Lá vàng và những cơn gió nhè nhẹ.
Trang đi lang thang qua từng con phố Hà Nội. Sáng sớm nên đường vẫn còn thưa người và không khí trong lành lúc mặt trời chưa mọc quả là khiến con người ta thích thú.
6 giờ sáng !
Lẽ ra lúc này đây, Trang phải đang ở bến xe bus để bắt xe đi học. Nhưng hôm nay Trang thấy hơi bất thường, nên quyết định đi bộ. Suốt dọc đường, Trang chỉ nghỉ về tin nhắn tối qua của cậu.
"Bạn ấy đồng ý rồi, chị ơi!"
Đọc lại dòng tin nhắn ấy, có gì đó cay cay nơi sống mũi.
Trang và cậu quen nhau trên một nhóm học tập trên Facebook. Hồi ấy cậu đang ôn thi Đại Học, còn Trang đã là sinh viên năm hai. Còn bây giờ đây. Hai con người đó, một tân sinh viên năm nhất, và một sinh viên năm ba của cùng một trường Đại Học.
Cũng chưa một lần gặp mặt.
Tất cả chỉ là những tin nhắn vu vơ lúc 22giờ khi cậu tắt máy tính chuẩn bị ngủ và khi cậu tỉnh dậy vào 7 giờ sáng hôm sau. Nhưng Trang lại nhớ nhung, cái sự đúng giờ đến ngốc nghếch của cậu. Cậu bảo "Chị năm ba rồi mà chưa có người yêu, chị không sợ ế sao?" Câu hỏi ngờ nghệch làm con tim Trang đập nhanh hơn. "Chị sợ ế chứ, sợ lắm, nhưng nếu yêu chị chỉ yêu một người thôi, đó là..." Chỉ dám nghỉ trong đầu. Trang chưa từng nói ra tình cảm của mình. Nó quá vu vơ, vì ai lại đi thích một người nhỏ tuổi hơn mình, chưa từng gặp mặt, và nhất là...đã có người yêu...
6 giờ 45 phút! Trường Đại Học Kinh tế Quốc dân.
Trang đến lớp sớm, ngồi một mình một giảng đường vắng người. Tác phong của sinh viên bây giờ thật tệ. 7 giờ vào lớp nhưng có khi lúc ấy họ mới đi tới cổng trường, hoặc còn đang trên đường, hoặc còn đang ngủ. Luôn là như vậy.
Bỏ điện thoại ra nghịch, màn hình vừa sáng lên, một nụ cười ngây ngô hiện ra. Trang để hình cậu làm nền, như vậy, mỗi ngày người Trang nhìn thấy đầu tiên là cậu, cuối cùng cũng là cậu.
Như vậy có phải là yêu không? Trang tự hỏi mình, nhớ nhung, mong mỏi và đau khổ? Trang vò tóc, mái tóc đã bao lần chịu cực hình mỗi lần Trang thấy căng thẳng.
7 giờ sáng!
Sao chẳng có ai thế này, Trang bắt đầu hoang mang. Buổi trước dậy muộn thế là bùng học luôn, không ngờ hôm nay lại ra cơ sự này... Vội nhắn tin hỏi nhỏ bạn. Thì ra hôm nay cô bận nên được nghỉ. Lớp trưởng đã gửi thông báo vào mail lớp từ tối qua rồi. Nhưng...vì chuyện gì đó mà ai đó đã không nhớ phải check mail trước khi đi ngủ... Gom lại sách vở. Trang bỏ lại giảng đường trống, chậm chạp bước xuống từng bậc, từng bậc cầu thang. Một, hai, ba, bốn... Lạ thật. Hai năm đi học mà phải đến năm thứ ba Trang mới nhận ra mình không hề biết cầu nhịp cầu thang của giảng đường có bao nhiêu bậc.
Bảy, tám... Bất ngờ điện thoại rung. Là tin nhắn của cậu. " Chị dậy đi học chưa thế, chị không được bỏ bữa sáng đâu đấy ". Vẫn là cậu, 7 giờ mỗi sáng...
Vội trả lời tin nhắn với những từ dễ thương nhất có thể. Và thế là cô sinh viên năm ba lại quên mất rằng mình đang đếm bạc cầu thang. Nụ cười đầu tiên của ngày mới, Trang dành cho cậu.
...
22 giờ 10 phút!
"Chị, mai mình gặp nhau nhé"
Trang bị giật mình vì tin nhắn ấy. Ngày mai ư? Ngày mai, bao chờ đợi, nhớ nhung, tất cả sẽ được trút xuống vào ngày mai. Trang thở thật nhẹ, như thể sợ rằng nếu thở mạnh thì cậu ở bên kia có thế biết được mình đang bất thường. " Ừ mai gặp nhé". "Chị làm sao thế L". Cái icon nhăn mặt của cậu. Nó làm Trang thấy mình bất lực. "Chị không sao, em ngủ đi, có quen thức khuya đâu, chị buồn ngủ rồi". Giục cậu đi ngủ và nói rằng mình buồn ngủ, nhưng Trang không thể ngủ nổi vì Trang biết, cậu và người ấy, có lẽ đang nhắn tin...
Mãi 3 giờ Trang mới ngủ được, Trang nhớ cậu, Trang hồi hộp vì ngày mai được gặp cậu...
Mặc dù không phải học tiết một, nhưng Trang vẫn tỉnh dậy lúc 6 giờ, cảm giác bất an còn hơn đi thi hết học phần. Sửa soạn thật kĩ càng. Nhìn cô gái sắp 20 tuổi trong gương, không son phấn, da ngăm và đôi mắt ướt. "Liệu em có thích một người nhạt nhòa như thế ?"
Hẹn nhau 8 giờ ở cổng trường, nhưng Trang đến từ 7 giờ. Con tim mách bảo cô phải đến sớm, không thể để cậu phải chờ lâu, chí ít cũng phải ra dáng một sinh viên năm ba chứ. 7 giờ 15 phút, 7 giờ 30 phút... 7h 35 phút. Trang không ngờ cái sự chờ đợi lại tốn nhiều năng lượng đến thế.
Đúng 8 giờ, điện thoại đổ chuông.
"Chị đến chưa, em đang ở cổng trường rồi này" ."Ơ....". Lại giật mình, đang ngồi trên cầu đi bộ, Trang đứng bật dậy. Dưới cổng trường là một cậu sinh viên, dáng người cao ráo, mặt mũi sáng sủa với cặp kính trắng." Chị...chị đang trên cầu...chị xuống đây..."
Cái nhìn đầu tiên, nụ cười đầu tiên... Nhớ nhung, chờ đợi... Trang biết chúng là gì rồi...
Giữ đúng lời hứa, cậu chở Trang trên chiếc xe đạp đi lòng vòng qua các con phố mà cậu cũng
Chúng mình đã làm bạn với nhau mười mấy năm rồi, ngần ấy năm mối quan hệ của chúng ta không quá vồn vã cũng không quá hờ hững, đủ để chúng ta ngồi lại với nhau kể cho nhau nghe biết bao kỉ n[…]
Tâm Sự
Và sẽ có một ngày những giọt nước mắt không còn lăng dài trên má mỗi đêm.Đó là ngày tôi quên được anh! Một buổi chiều, nắng nóng rồi bất chợt mưa, tôi thấy anh giữa đám đông xa lạ. Hình ảnh[…]
Tâm Sự
Bạn tôi yêu một con đĩ.... Nói câu này chắc bạn tôi có dùng facebook chắc cũng xót xa và ghét tôi lắm. Thực ra em nó chỉ là gái mát xa thôi! Tôi vẫn nhớ trước khi nó đến với con bé kia, nó […]
Tâm Sự

Chiều một mình lang thang trên phố trong lòng nó có một cảm giác đau, day dứt về một người lạ mà nó từng quen. Nó tự hỏi: Tại sao anh lại đánh giá về nó như vậy? "Em có cái Tôi lớn quá, anh […]
Tâm Sự
Không, vấn đề là ở đấy người đàn ông kia lập tức quát lên Vợ tôi đang ở nhà. Người mà tôi đi cùng là bạn gái tôi. Cho nên tôi cần phải nhanh lên thôi. Đưa trả con gà đây! Một buổi sáng đ[…]
Truyện ngắn

Chị ngồi thụp xuống rồi khóc rấm rứt, những giọt nước mắt như bị dồn nén quá lâu, cho những nỗi đau tích tụ lại quá lâu nay có dịp chực trào. Hạnh phúc của chị! Cái Hạnh phúc mà chị nâng ni[…]
Truyện ngắn
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường. Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa.[…]
Truyện ngắn