Gửi cho anh
Bình chọn: 639
Bình chọn: 639
Những status em treo trên tường facebook, anh cũng chẳng còn like hay comment. Bởi trong mắt anh, em chỉ là hạt cát mỏng manh. Lặng im, em đứng đằng sau, nhìn anh sánh vai cùng ai. Cứ thế bao ngày trôi qua, niềm đau kia không thể xóa nhòa. Biết là yêu anh sẽ đau, sẽ khóc nhưng sao em vẫn muốn được ở gần anh. Khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau sẽ sớm trở thành kỷ niệm thôi. Cuộc tình dù đúng dù sai thì sau khi chia tay, người đau khổ nhất vẫn là người con gái. Lúc mới yêu thì ngọt ngào, còn khi đã hết yêu rồi thì lại trao cho nhau những câu vô tình, ánh mắt dửng dưng cùng thái độ thờ ơ. Mỗi khi gặp anh, tim em lại nhói lên nhưng không mong anh quay về. Vì yêu anh là em hạnh phúc khi thấy anh cười, anh luôn yên vui. Chỉ thế thôi.
Người ấy tốt hơn em.
Người ấy sẽ thế vai em yêu anh.
Người ấy sẽ chăm lo, quan tâm anh mỗi ngày.
Như vậy em còn chần chừ gì nữa mà không cất bước ra đi. Mỗi một bước chân là một giọt nước mắt rơi. Cố nén chặt thương đau, bờ môi em vẫn cười.
Nhiều khi đắm chìm trong giấc mộng ngắn ngủi và những cơn đau là dày vò. Điện thoại kề bên, nằm im lìm. Muốn gọi cho anh, muốn nghe giọng nói anh nhưng sợ anh không nghe máy hoặc tắt máy, em lại thôi. Em không biết vì lý do gì khiến anh ghét em, không còn muốn nhìn mặt em nữa. Chẳng lẽ hết yêu rồi, nghĩa cũng chẳng còn? Anh tươi cười với những người khác chỉ trừ em. Anh vui vẻ bên ai đâu biết em thế nào. Con đường em đi sẽ không có anh đi cùng, em phải tự mình bước đi một cách nặng nhọc và đôi chút sợ hãi. Em còn nhớ anh nói với em rằng "Em là tài sản lớn nhất của anh." Đến tận hôm nay, em không biết đó là lời nói thật hay đùa. Có lẽ em đã đặt quá nhiều niềm tin vào một người.
Trong căn phòng lạnh lẽo, dù mặt trời có rọi tới cũng chẳng có chút ánh sáng nào. Đêm qua, đêm nay và đêm mai, em nhớ một người không nhớ em. Dù em có nhận bao yêu thương từ những người khác thì em cũng không thể cảm nhận hơi ấm đó thêm một lần nữa. Em đã gần như mất hết bao cảm xúc khi bước qua cuộc tình này. Từ sau khi anh đi, em chẳng buồn, chẳng vui, lạnh lùng như người vô cảm. Nhờ anh mà em đã khác trước rất nhiều. Chẳng còn vô tư, không còn nói cười nữa. Em cuộn mình trong góc phòng. Em phải vờ như chấp nhận tất cả sao? Bên ngoài cửa sổ là một thế giới tươi sáng. Với bàn tay nhỏ bé này, em còn có thể chạm vào người anh, còn có thể níu giữ lấy anh? Ngồi xếp ngàn hạc giấy, em chỉ mong một điều thôi. Mong rằng ở nơi xa, anh sống vui và bình an. Sự dịu dàng và ấm áp, liệu em còn có thể có từ nơi anh?
Giữa muôn ngàn lối rẽ, có khi nào anh tìm thấy em? Những ngày tháng đẹp đẽ ấy, những câu chuyện kể bất tận. Em ở bên anh mà không vướng bận điều gì. Đôi mắt luôn nhìn thẳng. Em cứ nghĩ sẽ cùng anh nhìn về tương lai. Nhưng giữa anh và em luôn có một khoảng cách. Điều đó đã làm cho chúng ta không thể xích lại gần nhau thêm được nữa. Xin hãy để những điều ấy tồn tại mãi mãi. Thành phố thay đổi từng ngày. Những âm thanh ồn ã. Những bước chân vội vã. Nơi mà em đã đem lòng yêu cùng với ngọn gió mát lành là anh. Cũng có những lúc nhớ anh mà nước mắt em rơi. Em lại mở những tin nhắn cũ ra đọc. Để an ủi trái tim đang cô đơn vì anh không còn bên em nữa. Những tin nhắn em không nỡ xóa. Em không muốn xóa đi bất kỳ mảnh hồi ức nào về anh. Em biết mình phải sống cho tương lai chứ không phải sống cho quá khứ. Nhưng quá khứ êm đẹp đó, em luôn mang theo trong trí nhớ, để cố gắng mà bước về đằng trước.Dù bàn chân mỏi nhừ, dù có lúc em ngã quỵ nhưng em vẫn sẽ đứng dậy mà không cần anh đỡ. Ngã chắc chắn sẽ rất đau nhưng vết thương đó làm sao sâu bằng vết thương trong tâm hồn. Con đường nào rồi cũng rẽ đôi nếu như không nắm chặt tay nhau. Nhưng em ao ước những gì đã qua sẽ đọng lại trong tim anh, chỉ một chút thôi.
Luôn nhắc nhở bản thân mình rằng, dù thế nào cũng không được khóc. Em nở một nụ cười gượng, khóe mi lấp lánh. Anh không bao giờ biết được những suy tư của em. Nếu ở cùng một thế giới, cùng đặt chân đến một nơi, em sẽ sánh bước bên anh mà không hối hận. Điều sự thật ngược lại. Anh bảo em rằng em vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ. Những gì anh làm đều là muốn tốt cho em. Em biết chứ. Anh hãy hiểu rằng những suy nghĩ này không phải là thiếu chín chắn. Không có gì có thể ngăn cản hay lay chuyển cảm xúc nơi em. Nếu anh nói hãy đi cùng anh, em sẽ đi với anh cho tới tận cùng thế giới. Thật ra chúng ta không hề xa nhau. Chúng ta vẫn học cùng một trường, sống chung một thành phố đó thôi chỉ tiếc là không thể bước về phía nhau. Vì
Tôi không sợ miệng đời dị nghị
Tuy không nói thẳng ra nhưng nhìn vào mắt mẹ, tôi biết tình xưa nghĩa cũ vẫn còn đọng lại ít nhiều. Tôi biết nhiều người không tin rằng trên đời lại có người phụ nữ vô liêm sĩ như người đàn […]
Tâm Sự
Giờ đây tôi mới nhận ra rằng bấy lâu nay sự quan tâm của em dành cho tôi chỉ đơn thuần là tình bạn. Em tốt với tôi và tốt với tất cả mọi người khác nữa. Chỉ tiếc là tôi không nhận ra sớm hơn[…]
Tâm Sự
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Em Người con gái bé nhỏ, với mái tóc đuôi gà thật ngịch ngợm. Em luôn luôn mỉm cười thật tươi mỗi khi nhìn thấy tôi. Em có một đôi mắt rất đẹp nhưng mang nỗi buồn miên man. Tôi thực sự rất t[…]
Tâm Sự
Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé. Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay m[…]
Truyện ngắn
Em thấy hổ thẹn quá! Người con út rơm rớm nước mắt. Chính chúng ta đã ép bố phải hành xử như vậy, bởi vì chẳng ai thèm nhớ đến những lời dạy bảo cùa bố thời thơ ấu. Ngày xửa ngày xưa, có[…]
Truyện ngắn
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: […]
Truyện ngắn

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài mãi... Dạo này đi làm về tôi hay vất balo lên ghế rồi lang thang ra đầu ngõ ngồi làm cốc trà đá. Một phần vì […]
Truyện ngắn