Em vẫn sẽ yêu anh vào mỗi sáng
Bình chọn: 269
Bình chọn: 269
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không")
Gió luồn qua kẽ tay
Gió luồn qua tóc
Mơn trớn...!
Mưa lất phất vương vấn bên tai...
Hà Nội chuyển mình từ hạ sang thu bằng những ngày nắng oi ả có những cơn mưa bất chợt đi qua. Vậy là sang thu rồi... Tháng 8 - mùa bão. Những cơn gió lạnh có khi ùa về, kéo theo những cơn mưa mà xô nắng vào một bên, chiếm giữ cả đất trời. Mưa có khi dai dẳng, có khi vội vàng. Chỉ riêng em vẫn thế, vẫn giữ trong lòng một tình yêu mãi không ngủ yên. Dù trải qua một thời gian rất dài, thi cô gái của tôi, hôm nay đôi mắt vẫn nặng trĩu vì chờ đợi...
***
"...Anh biết không, những dòng chữ em viết cho anh ngày càng nhiều, những chồng thư cứ thế dày lên. Nhớ anh đến quay cuồng, điên dại... Mà em chẳng thể làm gì, chẳng thể làm gì để thay đổi được hiện thực nghiệt ngã. Vô vọng lắm anh ơi..."
Em buông bút, gục đầu trên trang giấy. Mai tóc lòa xòa phủ kín đôi vai, chốc lát lại bay bay theo gió lùa từ ô cửa nhỏ. Đôi vai em dường như muốn run lên, có lẽ em muốn khóc... Nhưng em cứ ngồi im như vậy, cho tới khi em ngước đầu lên, đôi mắt em ráo hoảnh. Em không khóc! Đúng hơn là không khóc được. Nhìn em, có ai thấy xót xa... Em còn trẻ, em còn trẻ lắm. Em vẫn luôn miệng nói như vậy. Thực sự thì em chẳng khác gì một đứa trẻ, cứ vô tư cười nói khi trong lòng thấy vui vẻ, bật khóc ngon lành vì những lí do nhỏ nhặt. Nhưng có lẽ chính vì quá giống một đứa trẻ, nên lòng tốt của em lớn quá, lớn tới mức dại khờ. Có lẽ nào em nghĩ cuộc sống này đơn giản tới mức, chỉ cần tốt là sống và tồn tại được?
Mối tình đầu dại dột, tưởng chừng tim em sẽ chẳng thể nào lành lại những vết thương sâu hoắm ấy. Niềm tin lúc ấy của em chỉ là con số 0 tròn trĩnh. 2 năm trôi đi em chẳng hề yêu một ai... Rồi có người khác đến vỗ về an ủi em, em đẩy ra, nhưng men say tình khiến em lại tin. Giá như có ai xuất hiện và nói với em rằng: "Đừng tin nó, nó là thằng đểu!"... Thì em đã không lại một lần nữa đánh mất mình, ngã vào vòng tay của những kẻ xa lạ. Để rồi em trở thành một bà mẹ trẻ... Mang trong mình một sinh linh bé bỏng, em biết đứa trẻ không có tội, nó còn chưa thành hình hài hoàn chình, nhưng em vẫn từ bỏ nó. Em bỏ nó trong tất cả sự lạnh lùng của em. Đã có khi em khóc, em từng ôm bụng mình mà hỏi, sao có thằng chó chết thế??? Câu trả lời của em chỉ ngập tràn trong nước mắt, vì tại em ngu em dại, chứ tại ai... Qua bao thời gian trôi đi, đất trời cũng thay đổi ít nhiều. Nỗi đau chôn chặt dần dần cũng dịu đi theo năm tháng. Quá khứ ấy em vùi chôn thật chặt, em đứng lên mạnh mẽ và bước đi. Đến bây giờ em có thể tự hào mà nói, em là một người đàng hoàng và có chỗ đứng. Em cũng có chút nhan sắc và tài lẻ, hạnh phúc lại là thứ ai cũng xứng đáng có được. Thế nên em cũng xứng đáng được hạnh phúc. Dù trước đây em có là kẻ có quá khứ xấu xa và nhẫn tâm như thế nào, thì em cũng đã biết nhìn lại, sửa lỗi và đứng dậy. Em xứng đáng được hạnh phúc. Đánh kẻ chạy đi chứ có đánh người chạy lại đâu.
Em gặp anh trong ngày thu lặng lẽ, mọi thứ êm đềm trên những bước chân của cả hai đứa. Anh nắm tay em thật chặt, ánh mắt anh đầy sự tin tưởng, em chắc chắn anh là một người tuyệt vời. Nhưng quá khứ kia anh chấp nhận nổi không? Em dằn vặt trong nhưng câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí. Cảm xúc bên anh cứ lớn dần lên, ôm ấp và che chở em. Anh sẽ là chỗ dựa của em, chỗ dựa vững chắc và bình yên. Khi em quyết định nói ra với anh, là lúc sự tin tưởng em trao anh đạt tuyệt đối. Em đã chấp nhận mọi tình huống xảy ra, cả khi anh quay lưng đi không vương vấn gì em nữa. Vậy mà anh vẫn ôm em thật chặt, mắt anh như trực khóc, rồi anh nói rằng "Em là của anh nhé..." Em khóc òa như đứa trẻ, ôm lấy anh thật chặt, tự hứa sẽ không bao giờ đánh mất anh cả. Lần đầu tiên, nước mắt em rơi vì hạnh phúc...
Những ngày tháng bên anh bình yên và ngập tràn hạnh phúc. Hạnh phúc từ những điều giản đơn nhất..!
Là được ngồi bên anh, anh đàn em hát...
Là những cái nắm tay giữa chốn đông người.
Là sự quan tâm chăm sóc từ những điều nhỏ nhặt.
Là những cái ôm thật nhẹ nhàng mà thật chặt từ đằng sau...
Chúng ta cứ thế đi qua những ngày xuân - hạ - thu - đông. Trải qua những ngày khó khăn nhất, anh ôm lấy em mà nói: "Anh không muốn làm em khổ.." Vậy mà chúng ta vẫn cùng nhau vượt qua, vẫn nắm lấy tay nhau thật chặt mà không rời. Anh là người em muốn đi cùng đên cuối cuộc đời...
Thế nhưng, những gì bình yên quá cũng dễ thay đổi. Chỉ là sóng gió đến bất ngờ quá em chưa kịp sẵn sàng.
Những gì thuộc về quá khứ, em và anh cùng cất kĩ lắm rồi. Cứ ngỡ rằng chỉ việc vun đắp và giữ gìn hạnh phúc thôi, rồi sẽ là một đám cưới nho nhỏ, sẽ là những đứa trẻ bi bô tập nói. Những con người trong quá khứ không quay lại tìm em, nhưng những gì quá khứ để lại là điều ngăn cản chúng ta hạnh phúc. Gia
Những ngày mùa đông ủ rũ. K à, em thực sự thấy mình đơn độc quá chừng! Giờ này, K đang ở đâu ? K đang làm gì? Có đang đọc sách không, hay K ngồi một mình hút thuốc và uống café nhỉ? Em v[…]
Tâm Sự
Tha thứ có quan trọng bằng việc có còn muốn nắm tay nhau nữa hay không?
Thực ra việc tha thứ hay không tha thứ, chấp nhận hay không chấp nhận có thực sự quan trọng bằng sau ngần ấy tổn thương mà chúng ta tạo ra cho nhau, có còn muốn nắm tay nhau nữa hay không? […]
Tâm Sự
Nắng đã mờ và tình cũng đã nhạt
Hoàng hôn thật là đẹp. Đã bao lâu rồi tôi không được ngắm nhìn khung trời yên bình như thế này cơ chứ. Ừ thì cũng đã lâu rồi tôi chưa về quê. Dường như mỗi khi mệt mỏi quá với cuộc sống nơi […]
Tâm Sự
Dòng status trên facebook thật rõ ràng và ngắn gọn: "Mưa đi mà". Đơn giản mà lại khiến tim mình hơi phấn khích mà trong 1 giây phút đã lệnh nhịp... Cậu biết không? Mình yêu những cơn mưa nhè[…]
Tâm Sự

Con người ta dù có mạnh mẽ đến đâu thì cũng sẽ có lúc yếu lòng, nhưng nước mắt đó lại chảy ngược vào trong hay chảy ra theo khóe mắt. Con người ta nếu càng biểu hiện ở bên ngoài là sự mạnh m[…]
Truyện Blog

Em à, em chưa biết gì về cuộc đời đâu. Đời đáng buồn như vậy, nhưng cũng đẹp lắm. Nó làm tôi nhớ câu nói trong một bộ phim rằng "Only through pain will you find beauty": Tình yêu chỉ được […]
Truyện Blog

Nghĩ tới những câu chuyện tình yêu sau đám cưới, Vy mỉm cười, khe khẽ nói trong lòng : sẽ ổn thôi, chị à, tất cả chỉ là những câu chuyện của nhân duyên. Lúc này, màn đêm dày đặc và sương đô[…]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn