Đơn phương - Tình đầu
Bình chọn: 378
Bình chọn: 378
Trái tim chỉ còn lại nhớ và đau....
Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương không nhỉ?
Có ai yêu thương ai đó mà không cần hồi đáp, chẳng qua là yêu thương không đúng chỗ, hay không đủ duyên nợ để được yêu...
***
Tuổi học trò thật đẹp, thật nhẹ nhàng và trong sáng. Ngày ấy, tớ là cô gái luôn tươi cười, luôn tràn đầy sức sống. Cậu - im lìm trong lớp - tưởng chừng như đã từng không tồn tại, ít ra là đối với cuộc đời tớ. Những kỉ niệm cuối cấp hồn nhiên, trong veo và tràn ngập màu của nắng.
Năm lớp mười hai, vào cái ngày định mệnh, cậu và tớ, lần đầu tiên đi cùng nhau trên chiếc xe của cậu, nói cho nhau những câu chuyện còn bỡ ngỡ...Tớ, vô tình mang hình dáng cậu vào khung trời mơ mộng, thầm mỉm cười cho những xúc cảm ban đầu nhẹ nhàng, tinh khôi ấy...Tớ và cậu quen nhau, nhanh chóng, bất ngờ và thật nhiều cảm xúc!
Ngày trôi nhanh, tớ hân hoan trong niềm vui được cậu quan tâm, lo lắng. Ừ thì tớ đã ước rằng, giá như, giá như tớ quen cậu sớm hơn....Để bây giờ, khi đã sắp chia xa rồi, lại vu vơ nói với nhau những câu chuyện chỉ như mới bắt đầu. Cậu gọi tớ là "Hột mít", là "Hoa hậu mũm mĩm". Cậu thích hoa phong lan, thích ăn thạch trái cây. Cậu hát hay, đàn giỏi, có mái tóc lãng tử và đôi mắt cười. Cậu cũng thích đọc truyện ngắn, thích nghe nhạc không lời và thích những giai điệu của mưa.
Trường tổ chức cắm trại, cả lớp hăng hái tham gia. Cậu lúc nào cũng là tâm điểm chú ý của tụi con gái. Cậu ngồi đó, đàn guitar, cả đám hát hò theo, mặc kệ lũ con trai còn lại không mấy hứng thú và có chút gì đó ganh ghét! Thầy chủ nhiệm bảo tớ hát tặng lớp một bài. Ừ thì trước giờ cũng hay hát, mà sao hôm đó lại hồi hộp đến lạ. Không phải vì sợ đám đông đâu. Bởi vì...nhìn thấy đôi mắt cười của cậu, long lanh nhìn tớ, tớ đã từng....có cảm giác hạnh phúc biết bao. Tưởng chừng như không gian lúc đó chỉ có cậu và tớ. Những cảm xúc đầu đời, tớ đã thích cậu như vậy đấy!
Hai đứa để mặc cho thời gian trôi, nhẹ nhàng gởi cho nhau những quan tâm không thành lời. Học kì hai, đứa nào cũng quay cuồng trong thi cử, rồi những dự định cho tương lai. Tớ thì không. Tớ sợ ngày tháng trôi, sợ một ngày nào đó phải xa cậu, như chưa từng quen. Dù không ai nói gì với ai, nhưng ánh mắt đã mang nặng những yêu thương trìu mến. Có những tình cảm không tên gọi, cũng không cần thể hiện ra bên ngoài, chỉ cần biết trái tim đang hướng về đâu, hạnh phúc đã ngỡ như thật gần.
Ngày cậu lên xe đi học ở Sài Gòn, tớ buồn lắm. Ừ thì vài ngày nữa thôi tớ cũng vào Sài Gòn mà. Nhưng cảm giác đó thật khó diễn tả. Người ta đưa tiễn nhau ở sân bay còn có thể ôm chầm lấy nhau mà khóc. Tớ biết lấy lí do gì để buồn hả cậu. Hai đứa nhắn tin chọc ghẹo nhau. Và trong cái khoảnh khắc không ai ngờ tới, tớ đã nói với cậu rằng "Tớ thích cậu"! Cậu cũng đã nói thích tớ mà đúng không? Cậu bảo cậu thích tớ ngay từ lần đầu tiên hai đứa đi chung. Cậu bảo lúc cắm trại cậu hay để ý đến tớ. Cậu bảo rằng cậu đã thật lòng với tớ suốt thời gian qua. Cậu bảo rằng sẽ yêu thương tớ thật nhiều...
Đã ba năm trôi qua, tớ chưa bao giờ ân hận vì đã nói ra điều đó. Mặc dù không lâu sau, cô gái ngây thơ ngày nào đã vĩnh viễn chôn vùi đi mối tình đầu đẹp nhất của đời mình....
Ngày ấy, tớ phân vân quá nhiều. Tớ lo lắng cho tương lai. Tớ cảm thấy hoang mang lo sợ. Tớ đã tự mình gạt hết những suy nghĩ về hạnh phúc, nói với cậu đó là một trò đùa...
Cậu - một thằng con trai đa cảm - chắc chắn đã rất sốc khi nghe thấy điều đó.
Cậu - nói rằng không muốn nhìn mặt tớ một lần nào nữa trong đời...
Cuộc đời tớ cũng bước sang một trang mới, giày vò, đau khổ, tan nát...
Sài Gòn rộng lớn, phồn hoa nhưng vô tình. Trái tim của một cô gái mười tám tuổi đầy những tổn thương co ro thu mình nơi phố hội. Nói sao cho hết những đớn đau khi yêu thương bị chối bỏ. Tớ đã rất nhiều lần liên lạc với cậu, để rồi nhận lại những hờ hững, những tin nhắn vô hồn không xúc cảm. Xót xa hơn nữa khi biết cậu chuyển hướng theo đuổi cô bạn thân ở cùng phòng với tớ. Ngày ngày chứng kiến những cuộc gọi, nghe những câu chuyện yêu đương của hai người, hỏi trên đời này còn gì tàn khốc hơn thế. Tớ sống trong đau khổ, tuyệt vọng, nỗi đau bị kìm nén tưởng chừng không thở nổi. Cuộc sống quá ư phức tạp, tớ không biết bấu víu vào đâu để sống tiếp những ngày dài đau khổ đó. Tuổi đẹp nhất của đời mình. Tình yêu trong sáng nhất của đời mình. Là tớ đã tự đánh mất, không thể một lần nữa tìm thấy.
Tuổi hai mươi, tớ dày vò, hành hạ mình từng giây phút trôi qua. Đi nhà sách cũng nhớ đến cậu. Xem phim cũng nhớ đến cậu. Làm bất cứ việc gì, quen biết ai, tớ đều nghĩ đến cậu. Cả thành phố này tớ không nhìn thấy ai ngoài hình bóng của cậu. Nước mắt vẫn rơi theo mưa nhạt nhòa, theo những bản guitar buồn không còn là của tớ. Chuyện học hành, bạn bè, rồi nhà trọ, cuốn tớ vào một vòng quay xô bồ, càng làm
Trong mắt câụ, rốt cuộc tớ là gì?
Yêu hay thích một ai đó không có gì sai cả, đối với tớ lúc này cũng tốt, như thứ cảm xúc quý giá có được sau chuỗi ngày không hề biết rung động trước một ai. Lần đầu tiên trong đời tớ cảm th[…]
Tâm Sự
Điều gì đến rồi cũng sẽ đến, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra. Đó là tôi bị mắc một bệnh khó chữabệnh ung thư dạ dày. Tôi vẫn chưa khỏi bàng hoàng trước các kết luận của bác sĩ về tình trạng b[…]
Tâm Sự
Mỗi khi nhìn thấy cô ấy cười, bất chợt tôi cũng cười theo mà không biết vì sao... Tôi, một anh chàng dưới mắt của mọi người thì khá là đẹp trai và vui tính. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qu[…]
Tâm Sự
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh con chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ[…]
Truyện ngắn

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học. Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ng[…]
Truyện ngắn

Có nhiều lúc chúng ta nhìn nhau chán ngán. Những hân hoan của sự bắt đầu đã qua, bỏ lại hai kẻ trơ trọi với sự ngám ngẩm bắt đầu dâng lên tận cổ. Cách đây vài tháng anh ấy kể chuyện cười sa[…]
Truyện Blog
Hạnh phúc luôn rất mong manh và khó nắm giữ. Điều nhỏ bé duy nhất đưa mỗi cặp vợ chồng vượt qua những gian khó là sợi dây tình cảm. Giá như trong mọi hoàn cảnh họ luôn kiên nhẫn giữ lấy sợi […]
Truyện ngắn

Em đang đánh mất những chiếc gai...
Giá mà anh hiểu điều đó, rằng em đã từ bỏ bản thân như thế nào để yêu anh.... Có một lần em nói với tôi rằng, em giống như một con nhím xù lông với những chiếc gai sắc nhọn. Trước kia, em v[…]
Truyện Blog