Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Con trai - BlogRadio.Yn.Lt
Con trai

Con trai

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 398

Con trai

22:40 - 15/09/2015

(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi có ba đứa con. Nhưng từ trước đến nay, bên cạnh tôi luôn có hai đứa hoặc chỉ có một đứa. Đó là nỗi đau mất mát lớn nhất đối với tôi. Nỗi đau đớn đã ăn mòn vào tận trong tâm can, xương tủy khiến mỗi lần nhìn thấy bức ảnh của con là nước mắt của tôi lại rơi lã chã. Dằn vặt, day dứt và ám ảnh triền miên. Tôi đã sống trong những ngày tháng như thế chẳng khác gì địa ngục...


***


Khi con còn nằm trong bụng mẹ, tôi đã mong con sớm ra đời biết bao. Từng đứa, từng đứa một, rồi mẹ sẽ chăm con, sẽ yêu con, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi không kìm được vui sướng, hạnh phúc. Cho nên, khi trời cho tôi hai đứa con, một trai, một gái, tôi và bố chúng nó suốt ngày quấn lấy con, chúng tôi dành hết tình yêu và thời gian cho hai đứa nó. Mỗi ngày, chỉ cần ngồi bên bàn may may áo quần cho khách để kiếm tiền nuôi con và áo quần cho con yêu, vừa chờ đứa lớn đi học về vừa nhìn đứa nhỏ ngồi chơi ở bên cạnh, lòng tôi không còn cầu mong gì hơn nữa.


Con trai


Đứa đầu của tôi là con gái, tôi đặt tên nó là Ánh Nhật. Nó không đẹp nhưng ngoan, còn nhỏ nhưng biết làm nhiều việc phụ mẹ. Đứa sau tất nhiên là con trai, tên Huy Chương. Huy Chương nhỏ hơn chị bảy tuổi nhưng đẹp và khôn lanh hơn chị. Huy Chương hiền lành và thông minh. Huy Chương rất lễ phép và luôn biết nghe lời. Nhưng có lần đó, Huy Chương đã cãi lại lời tôi và chửi cả người lớn. Huy Chương làm chúng tôi sững sốt đến mức tận bây giờ chúng tôi vẫn không thể tin con mình có thể hành xử với người khác như vậy. Nhưng chúng tôi vẫn tin, nó chính là con của chúng tôi, do tôi đã đứt ruột đẻ ra. Nó vẫn luôn yêu tôi. Chỉ có điều, nó đã không còn trên cõi đời này nữa.


***


Ba năm trước...


Khi ấy Huy Chương được năm tuổi. Con trai tôi khỏe mạnh, nó vẫn rất khỏe mạnh. Vậy mà đùng một cái, nó đã phải vào viện, mặc đồ của bệnh nhân, nằm trên giường không được chạy nhảy, không được lăng xăng phụ bố những công việc lặt vặt. Bước vào phòng riêng của bác sĩ, tôi đau lòng, quả tim tan nát.


Bác sĩ ngồi trên ghế, ông trầm ngâm một lúc rồi mới chậm rãi nói với tôi:


- Thành thật xin lỗi chị! Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng bệnh thận của cháu không có cách gì để chữa khỏi. Chúng tôi chỉ có một lời duy nhất có thể nói với chị là hãy ở bên cạnh yêu thương, an ủi và chăm sóc cháu trong những ngày cuối đời. Tuy nhiên, chuyện này cũng đừng nên cho con chị biết, thì tốt hơn.


Tôi đứng dậy, đầu óc quay cuồng, người hơi nghiêng như muốn đổ xuống. Vị bác sĩ lo lắng, đưa tay ra định đỡ lấy tôi:


- Chị không bị sao chứ?


Tôi vội ngăn ông lại:


- Tôi không sao...


Tôi cố gượng người dậy, gắng đi tiếp, những bước chân xiêu vẹo. Giọt nước mắt tràn mi rồi ướt đẫm cả mặt, chảy dài xuống hai gò má tôi. Khó chịu lắm. Đau đớn lắm. Tôi bắt đầu nấc nghẹn từng tiếng không còn kìm nén được nữa.


Bỗng... tôi nhìn thấy Huy Chương, nó đang đứng ngay trước mặt tôi. Phía sau tôi, vẫn là vị bác sĩ, có lẽ vì ông sợ cho tôi... Huy Chương nắm lấy tay tôi hỏi:


- Mẹ! Tại sao mẹ khóc vậy?


Tôi cúi xuống ôm con vào lòng, ôm thật chặt, người không ngừng run rẩy. Chỉ sợ nới lỏng tay là con sẽ biến mất. Nước mắt tôi chan hòa, tôi vuốt tóc và xoa đầu nó:


- Không có gì con à.


- Mẹ nói dối!


- Không - Tôi lắc đầu - Mẹ không nói dối con, mẹ không làm sao cả.


Huy Chương đưa tay lên lau nước mắt cho tôi, rồi chợt nó đẩy người tôi ra, quát lớn lên:


- Ông bác sĩ kia!


Tôi hốt hoảng nhìn lại phía sau, vị bác sĩ tái mặt. Huy Chương đưa tay lên chỉ thẳng vào mặt ông ấy trước sự ngỡ ngàng của mọi người, nó chửi:


- Việc đéo gì đến ông! Tôi sống hay chết là kệ tôi, tôi chẳng sợ, cớ gì ông lại làm cho mẹ tôi khóc? Tôi nói cho ông biết, tôi không sợ gì đâu... Chết thì chết, ghê gớm lắm sao! Mẹ kiếp!


Vị bác sĩ im lặng, cả người ông cứng đơ. Những cô y tá và bệnh nhân đi qua lại trên hành lang, ai nấy đều tròn mắt đứng lại nhòm ngó. Bố Huy Chương đứng trước cửa phòng của con mà nước mắt lưng tròng. Tôi cũng chỉ biết khóc không nói được gì nữa.


- Mẹ đừng có khóc nữa, con vẫn ở bên cạnh mẹ mà! - Huy Chương dỗ dành tôi.


Thực ngược đời! Người lớn người ta thường dỗ dành con nít khi nó bướng bỉnh và khóc vạ. Còn tôi, con tôi đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo mà mặt nó ráo hoảnh, khô rang, nó còn an ủi tôi khi tôi khóc vì nó. Con trai tôi chỉ mới năm tuổi. Ôi con trai của tôi, đứa con mà tôi hằng mong ước đây sao? Con của tôi, con ơi! Có ai ngờ con lại hiểu biết và ăn nói khôn thế. Nhưng như thế, mới là con của tôi.


***


- Anh ơi! Giờ mình phải làm sao hả anh? Em biết sống thế nào đây anh? - Tôi khóc nấc lên khi gặp bố Huy Chương trong lúc đang ở nhà nấu món súp thịt bò Huy Chương thích nhất để mang vào viện cho con.


Bố Huy Chương ôm tôi, anh lặng thinh, hồi lâu mới lên tiếng an ủi:


- Mình vẫn còn Ánh Nhật. Mình sẽ yêu thương Ánh Nhật nhiều hơn để bù đắp cho cả ph

[1]23
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Một nửa của lời hứa

Một nửa của lời hứa

Tôi đã đi và mang theo những ước mơ, những kỷ niệm và một lời hứa với em. Và trong cuộc đời này tôi vẫn chưa bao giờ giữ được lời hứa của mình. Thời gian qua, có biết bao điều đến và đi. C[…]

Tâm Sự

Nhân tình

Nhân tình

Tôi gọi anh là nhân tình. Còn anh, anh thường gọi tôi là người yêu bé nhỏ. Tôi không biết anh yêu tôi nhiều đến như thế nào, nhưng tôi biết tình yêu đó chưa đủ lớn, chưa đủ nồng nhiệt, chư[…]

Tâm Sự

Em không thể quên được hình bóng anh

Em không thể quên được hình bóng anh

Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]

Tâm Sự

Cô đơn thì sao?

Cô đơn thì sao?

Tôi một mình nhưng tôi cô đơn, sợ nhất là cảm giác sống giữa ngàn người mà mình lại cô đơn, lạc lõng giữa chính dòng người đó. 01. Sau ba năm cấp ba lao đầu vào học tập cần mẫn như một c[…]

Tâm Sự

Vượt qua nỗi nhớ anh

Vượt qua nỗi nhớ anh

Em tự trách em là kẻ dại khờ, cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, cứ mãi nhớ đến anh – người không thuộc về em nữa. Em cười, cười đắng chát, nước mắt tràn bờ mi. Tình yêu mà, có phải nói quên là[…]

Tâm Sự

Bố

Bố

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]

Truyện ngắn

Mại

Mại

Không nên thế. Hưng hư quá! Mại khe khẽ nói. Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? Và Hưng bế bổng Mại lên bằng đôi tay của một chàng trai hai mươi tám tuổi. ... Mại im lìm nhìn trần nhà. Tư[…]

Truyện ngắn

Tha thứ

Tha thứ

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]

Truyện ngắn

Ở trọ

Ở trọ

Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo! Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức. Mười tám tuổi nó[…]

Truyện ngắn

Chiếc hộp kí ức

Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Insane