Cô đơn với mối tình đầu
Bình chọn: 284
Bình chọn: 284
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện :"Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Anh ơi, đã bước sang năm thứ 10 rồi anh nhỉ? Từ lúc chúng ta lần đầu gặp mặt đến bây giờ, ngay trong lúc này mối quan hệ của chúng ta đã bước sang năm thứ 10 rồi? chúng ta có nên mua bánh sinh nhật về để kỉ niệm không anh, để chúc mừng sau bao thăng trầm, sau những giọt nước mắt, đau khổ, tổn thương thì anh với em vẫn ở bên nhau như- những – người – bạn – thân- đúng- nghĩa.
***
Tớ vẫn nhớ lần đầu tiên tớ nhìn và chú ý đến cậu là khi tớ trả lời sai câu toán kia mà lúc đó cậu lại là người duy nhất trong lớp lại xung phong trả lời đúng câu hỏi đó. Cậu có biết là đối với một con bé ương ngạnh, lì lợm, hiếu thắng, từ nhỏ đến giờ được ca tụng là học giỏi, chưa từng gặp thất bại với môn nào như tớ thì đó là điều sỉ nhục thế nào không? Thế là từ đó tớ đã coi cậu là đối thủ để mà cố gắng học tốt hơn nữa. Cũng chính từ thời điểm đó, cậu đã dần bước vào thế giới của tớ, cậu đã làm cho trái tim nhỏ bé của tớ phải có những giây phút xao xuyến.
Và rung động đầu đời, mối tình đầu của tớ là cậu.
Từ thời điểm tớ chú ý đến cậu, vì cậu mà nỗ lực học hành thì cậu đã thành công đi vào trong tâm trí tớ.
Cậu- người con trai đầu tiên và duy nhất đối xử tốt với tớ trong khi có nhiều người khác nói tớ là xấu xí, xa lánh tớ. Cậu- người con trai đầu tiên bước vào trái tim tớ, rất đặc biệt, rất quan trọng nhưng không phải là tình yêu.
Tớ- một cô nhóc xấu xí, háo thắng, ương ngạnh, mang trong mình một trái tim tổn thương vì gia đình không hạnh phúc, từ khi quen cậu lại lẽo đẽo theo cậu như hình với bóng, lúc ấy tớ đã từng hỏi tớ có phải là người con gái đầu tiên bước vào trái tim cậu không? Nhưng chúng ta lúc ấy không phải là tình yêu.
Tớ với cậu- 1 nam 1 nữ nhưng giữa chúng ta không phải là tình yêu.
Tớ với cậu.
1 ương ngạnh, 1 dịu dàng.
Chúng ta là bạn.
Đúng, chúng ta là bạn. vậy mà phải mất đến gần 10 năm tớ mới chứng minh được tình cảm giữa chúng ta là bạn.
Cậu đẹp trai, cậu học giỏi, cậu tốt bụng với tớ, cậu chỉ nói nhiều khi ở bên tớ. Cậu quan tâm tớ và chỉ có cậu mới tốt với tớ. Lúc ấy, tớ rất vui và hạnh phúc, vì cậu đã lấp đầu những khoảng trống cô đơn, lạnh lẽo trong tâm hồn của tớ, cậu là ánh sáng cho cuộc đời của tớ, cậu giúp tớ hiểu được thế nào là yêu thương và được yêu thương.
Và rồi tớ đã có những cảm xúc lạ lẫm với cậu, nhưng tớ nhát gan lắm, tớ cứ giữ trong lòng những cảm xúc rung động trong lòng mà thôi. Khi đến năm thứ 7, tớ mới có can đảm thổ lộ với cậu nhưng cậu đã từ chối. Tớ đau, đau lắm, chắc cậu không biết đâu nhỉ. Tớ tự hành hạ bản thân, ra biển đêm khuya uống bia, tớ thậm chí có thể khóc lúc nào và bất cứ nơi đâu dù là đang xem phim hài, tớ lao đầu vào học tập để bớt nghĩ về cậu nhưng tớ lại cô đơn về đêm với đầy ắp tình cảm về cậu. Nhưng tớ cố kìm nén những cảm giác đau đớn đó để tiếp tục được ở bên cậu dưới các mác"bạn thân". Tớ chịu đủ mọi loại trách móc những người bạn, người thân quan tâm tớ nhưng tớ vẫn không thể buông tay được, thậm chí cả người chị thân thiết đã từ tớ vì chị ấy không đành lòng nhìn thấy tớ phải đau khổ vì cậu trong khi chị ấy đã khuyên tớ rất nhiều lần.
7 năm rồi 8 năm rồi 9 năm và bây giờ là gần 10 năm rồi ấy nhỉ. Từ ngày tớ và cậu biết nhau, 10 năm- con số tròn trịa quá đó khiến người ta cảm thấy lớn hơn cái thuở 7 năm nhiều lắm. nhiều lúc tớ muốn hỏi cậu:" 7 năm ấy bên tớ cậu có mệt mỏi không?"Nhưng việc tớ muốn không phải là tớ có thể đứng ở trước mặt cậu hay nhắn tin để hỏi.
Vì bây giờ, tớ và cậu đã không còn thuộc về 7 năm trước nữa. Tớ và cậu- chúng ta là bạn thân – 10 năm. Con số càng lớn, khoảng cách càng xa dần, những kỷ niệm cũng lùi về xa xăm ở 1 nơi nào đó.
Tớ lẩn tránh xúc cảm của bản thân, lẩn tránh cả hình ảnh cậu ở bên.Tạo ra 1 khoảng trống an toàn cho cả 2 và tớ nghĩ tớ làm đúng. Cứ như vậy, cậu tiến về phía tớ 1 bước tớ sẽ lùi 1 bước, thậm chí là xa hơn.Nhưng thật may cậu vẫn ở đó, vẫn kiên trì ở bên tớ để chứng minh giữa chúng ta là mối quan hệ bạn thân đúng nghĩa.
Chúng ta học đại học ở 2 tỉnh khác nhau, lúc đầu mới nhập học tớ với cậu nhắn tin với nhau cứ như người yêu, lúc nào điện tớ cũng đầy tin nhắn của cậu, lúc ấy tớ thấy thật hạnh phúc, càng về sau số tin nhắn càng ít đi, thậm chí cả tháng mà chúng ta không nói chuyện với nhau, nhưng tớ biết cậu luôn theo dõi tớ trên facebook, cậu theo dõi từng status, từng lời bình luận của tớ, khi biết điều này tớ thật sự rất cảm động, cậu biết không? Cậu lại là người không hay về nhà nhưng mỗi lần cậu về nhà là lại gọi tớ để cậu dẫn tớ đi ăn. Tớ thì rất vui mừng khi được đi ăn cùng cậu vì lúc đó tớ tha hồ được "bóc lột" tiền của cậu, tiền học bổng mà cậu đã nhận được vì học giỏi.
Tớ và cậu đã có 1 lời hẹn ước khi chúng ta 40 tuổi, cái này là bí mật tớ sẽ không nói với ai đâu, lúc đó có lẽ chún
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự
Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ng[…]
Tâm Sự

Thuở còn yêu nhau vào những buổi chiều thu trời trong xanh không một gợn mây ấy, em tựa vào vai anh ngây ngô hỏi: Vĩnh viễn có xa không hả anh? Vĩnh viễn vô tận em ạ, vì anh yêu em vĩnh vi[…]
Tâm Sự
Em dù nói chia tay nhưng thật lòng chỉ mong 1 câu từ anh rằng "Anh không muốn mất em, anh không tưởng tượng ra cuộc sống của anh sẽ thế nào nếu mất em..." Anh à, Em ghét anh lắm. Vì anh […]
Tâm Sự

Bây giờ anh mới biết phụ nữ có cho riêng mình một giới hạn.Mỗi lần cô đều tha thứ cho anh vì anh chưa ép cô đến giới hạn đó. Phụ nữ họ sẽ không nói cho đàn ông biết giới hạn đó đến đâu. Giới[…]
Truyện Blog

Tâm tự lực thi vào công ty ấy, do chính giám đốc tuyển từ vòng thi viết đến vòng phỏng vấn. Chị kế toán trưởng có vẻ không hài lòng khi Tâm là người giành mất tấm vé vào công ty mà em họ chị[…]
Truyện ngắn

"Không sao đâu con, đôi khi con trai cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả". Cha tôi là một người lái xe giao bánh mì. Ngày bé, mỗi khi đi chơi, tôi thường nắm lấy ngón tay út của ô[…]
Truyện ngắn