Bước về phía nụ cười
Bình chọn: 312
Bình chọn: 312
Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời mình tôi vẫn luôn bước về phía trước, không đợi chờ, không nuối tiếc một điều gì ở phía sau lưng mình. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn luôn khao khát một lần được nhìn lại phía sau con đường của mình và biết rằng tôi thực sự muốn sống nhiều hơn dù chỉ là một chút.
***
Ngày còn bé tôi vẫn còn nhớ mình là một đứa rất ham chơi, đặc biệt đam mê những trò chơi điện tử. Tôi hay bỏ học trốn đi chơi cùng bạn bè hay ngồi trong những quán điện tử để vùi mình trong thế giới ảo. Tôi cũng không biết mình đến với cái thế giới ấy từ bao giờ và cũng không biết rằng vì sao tôi lại thích nó đến vậy! Có lẽ rằng đó là nơi duy nhất tôi luôn là chính mình, được làm những gì mình nghĩ.
Lúc còn bé tôi luôn cô đơn, tôi cô độc trong chính gia đình mình. Nhà tôi có rất nhiều anh chị em, một gia đình với rất nhiều giáo lý về học vấn và địa vị. Tôi luôn được nhồi nhét vào đầu của mình là phải học đại học, phải trở thành ông nọ hay bà kia. Họ muốn tôi trở thành một con người nào đó mà khi ấy tôi cũng chả hiểu họ là ai, họ có thể làm gì. Nhưng họ cũng nhận ra rằng tôi không có khả năng làm điều đó khi tôi không hứng thú với học hành. Tôi vẫn còn nhớ những trận đòn đau khi tôi bị điểm kém, khi tôi bỏ học, khi họ bắt gặp tôi chơi điện tử. Tôi dần dần trở nên cô đơn và lạc lõng trong cuộc đời.
Tôi đã sống qua quãng thời gian đó bằng nhiều cách nhưng thật sự khi nghĩ lại tôi thấy sợ vô cùng, tôi luôn nghĩ rằng đó là một giấc mơ. Không phải! Đó thật sự là một cơn ác mộng trong cuộc đời tôi. Khi một đứa trẻ phải học cách sống cô đơn một mình, học cách chấp nhận những nỗi đau khi mà chính bản thân nó cũng không biết phải làm như thế nào? Ra sao? Thật hạnh phúc cho những ai có thể khóc có thể bực bội hay dỗi hờn vì đơn giản họ được thể hiện những cảm xúc và tâm trạng của bản thân, còn tôi chỉ biết lặng im trước chính những xúc cảm của mình. Cho đến khi trưởng thành tôi nhận ra nỗi đau lớn nhất trong cuộc sống này chính là vô cảm với chính những đau buồn của bản thân!
Khi cô đơn không có ai nói chuyện tôi thường lấy tay trái nắm lấy tay phải và tự nhủ rằng mình không cô độc, vẫn còn có một cánh tay nắm lấy tay mình. Khi muốn khóc tôi vẫn hay ngước mắt lên trời, để cho nước mắt không rơi. Khi đau quá thì ngồi một mình trong bóng tối và tự mỉm cười an ủi lấy bản thân, khi nhìn thấy những đứa trẻ khác được chiều chuộng tôi vẫn mỉm cười nhưng trong lòng thật ghen tị... Một đứa trẻ phải tập mạnh mẽ như vậy khi còn chưa hiểu gì, khi phải chịu những lời cay nghiệt từ những người thân: "Mày- Tôi không phải là con hay người thân của họ; Nhà có nhiều anh chị em lắm không sinh ra mày có lẽ tốt hơn- Tôi là nỗi đau, sự sỉ nhục khi xuất hiện trong gia đình họ; Thiếu một đứa cũng chẳng sao- Sự tồn tại của tôi vốn không có giá trị nào cả;... ". Những nỗi đau mà khi trưởng thành tôi vẫn còn bị ám ảnh về nó.
Nhưng rồi mọi thứ cũng qua, tôi vẫn "tồn tại" qua những tháng ngày u tối đó. Chỉ là bị đau một chút thôi- mọi thứ vẫn ổn mà! Khi mọi thứ trong cuộc đời thật u ám, khi tất cả những con đường bỗng trở nên xa vời, khi cả thế giới như quay lưng lại với tôi và cả cái bóng của bản thân cũng biến mất trong bóng tối thì tôi thật may mắn khi đã gặp được một người con gái tuyệt vời. Cô ấy đã xuất hiện khi tất cả đã ra đi, nhẹ nhàng và hạnh phúc. Dậy tôi biết yêu, biết sống với tất cả niềm tin vào chính mình, biết tới cảm giác "thèm" được sống là như thế nào. Cô ấy đã đến để tôi nhận ra rằng cái gọi là cả thế giới ấy thực sự có quan trọng với tôi hay không? Cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể hiểu tại sao cô ấy có thể chấp nhận được cái con người không ra gì lúc ấy của tôi. Tôi nhận ra rằng ngọt ngào là cảm giác chứ không phải vị giác như những gì tôi cảm nhận được. Những tháng ngày đó là những quãng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi!
Những tưởng rằng tôi đã mơ về một cuộc sống gia đình hạnh phúc nhưng một người đàn ông yếu đuối, với bản thân họ đó là một nỗi đau lớn nhất. Tôi không thể làm được những điều mình hứa, những thứ mình muốn. Thật đau đớn khi tôi nhận ra rằng mình không thể nào nắm giữ được hạnh phúc của mình và rồi chạy trốn nó. Tôi đã ra đi để lại một lời hứa không trọn vẹn. Và trong suốt cuộc đời mình tôi không thể nào giữ được trọn vẹn một lời hứa với một người con gái bé nhỏ!
Có lẽ rằng với những người đang sống trong hạnh phúc, họ có một gia đình, một điểm tựa để nhìn lại, để dựa vào trong cuộc đời này thì hạnh phúc gia đình của họ không giống tôi. Tôi chỉ có thể vượt qua những nỗi đau trong quá khứ và cố gắng viết lên những ước mơ về gia đình chứ không thể nghĩ về nó. Tôi không biết hạnh phúc gia đình thật sự là gì, nhưng tôi có thể cảm nhận rằng đó là nơi dù buồn đau hay hạnh phúc, dù ngọt ngào hay cay đắng thì mỗi chúng ta đều luôn mong mỏi và cố gắng mang tới cho nhau những điều tốt đẹp nhất. Là một nơi không phải lúc nào cũng có những nụ cười m
Trời ơi, quen nhau hơn năm nay mà cô ấy không hiểu tính tôi à. Tôi mà có cái tính ngoại tình thì đã ngoại tình từ lâu lắm rồi chứ chẳng đợi đến ngày hôm nay. Tôi giải thích rồi, cũng nhờ mấy[…]
Tâm Sự
Chị luôn cướp tất cả, phá hỏng tất cả những gì em đang có. Chị dành lấy tình yêu thương của bố,chị giả vờ nịnh nọt trong khi sau lưng ông chị luôn gọi ông là lão già chết tiệt. Chị đối xử tử[…]
Tâm Sự

Anh à! Chiều nay em lại nhìn thấy anh bên cô ấy. Anh hạnh phúc lắm đúng không anh?Hai người bên nhau thật đẹp đôi.Em đã thấy em mỉm cười,một nụ cười của hạnh phúc.Nụ cười mà khi bên em anh k[…]
Tâm Sự
Bắt đầu từ quá khứ..... Hồi đó Nó học lớp 5. Đó chính là lúc Nó biết yêu. Nó yêu một con nhỏ cùng lớp, và Nó cũng có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ. Năm học lớp 2, người chủ nhiệm lớp Nó là m[…]
Tâm Sự

Vì cậu là bà già Noel của riêng mình tớ!
Có những hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp khi tình yêu chợt hé nở, có những xót xa và tiếc nuối khi mùa đông đang khẽ ùa về, có cả những kỉ niệm về một mùa Giáng sinh cũ, có cả những món quà còn[…]
Sách Hay
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự

Hết tuổi con nít tinh nghịch, vô tư nhưng cậu chàng tuổi teen vẫn chưa đủ "tiêu chuẩn" để làm người lớn. Các cậu dần nhận ra rằng thế giới lớn hơn vòng tay của cha mẹ, lớn hơn các cậu vẫn tư[…]
Sách Hay