Biết đến khi nào...
Bình chọn: 196
Bình chọn: 196
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi. Để khi mà trong cái cuộc đời số "con mực" đen đủi đủ đường của em, trong cái chuỗi ngày cô đơn mà chẳng biết nó còn dài đến chừng nào, em vẫn có một động lực để đi tiếp. Phải rồi, em vẫn có anh mà, có bóng hình anh, trong cả con tim và lý trí. Đôi khi, có những tình cảm mà cả đời con người ta không nói ra, chính xác hơn là không thể nói ra...
Em thích anh cũng đại loại kiểu như vậy đấy. Xem nào, em cũng thích nhiều nhiều người rồi, cơ mà hình như lần này có khác hơn một tí. Khác ở chỗ cả đời này chắc em chẳng thể nói ra.Khó chịu quá đi, cái cảm giác đó. Em đến phát điên lên khi mà có chỗ này chỗ nọ nói rằng thấy anh đi ăn với chị ABC, rồi thì anh nắm tay cô nàng XYZ rong ruổi trên phố, hay là một ngày anh up lên trang cá nhân cả chục cái ảnh của em EFG, ... Mà chết nỗi chẳng nhân vật nào trong số đấy là em, thế em mới tức chứ.
Anh ạ! Mình cách biệt nhau quá nhiều, mọi thứ. Vây quanh anh là không biết bao nhiêu cô mà em nghĩ nhìn thấy em thì người ta sẽ phải thốt lên rằng : "Ôi, con nào kia mà trong xấu thế " . Vậy đấy, đánh trận phải biết người biết ta. May thay em luyện truyện chưởng từ nhỏ nên cũng hiểu cái "nguyên tắc vàng" ấy. Em im lặng thôi anh.
Đường đời này cứ mình em bước. Mà nếu mai này em có bước cùng ai thì chắc cũng chẳng được là anh. Thôi thì em cứ coi như anh là một thần tượng gì đấy của em đi, ái mộ thôi, chứ chẳng dám gọi là yêu hay thích. Nhưng mà em cứ tự nói thế thôi, chứ đời có phải ai nói cái gì cũng làm được đâu anh. Ngày ngày em cứ nghĩ đến anh, rồi lại tự ảo tưởng là sẽ có một ngày mình là một "cúp pồ" tuyệt vời. Và em biết giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi. Hạnh phúc vào anh nhé, để em sẽ không tự trách mình lực bất tòng tâm để anh rơi vào tay người khác.
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi. Để khi mà trong cái cuộc đời số "con mực" đen đủi đủ đường của em, trong cái chuỗi ngày cô đơn mà chẳng biết nó còn dài đến chừng nào, em vẫn có một động lực để đi tiếp. Phải rồi, em vẫn có anh mà, có bóng hình anh, trong cả con tim và lý trí. Đôi khi, có những tình cảm mà cả đời con người ta không nói ra, chính xác hơn là không thể nói ra...
Bạn gái cũ là chị dâu tương lai của tôi
Thế là tôi đợi đến cái ngày mai của ổng. Đúng hẹn, ổng đưa bạn gái về nhà, ổng vảo trước, rồi kéo cô bạn gái còn đang e thẹn của ổng vào sau. Và tôi thấy có gì nhói nhói trong tim, tôi đứng[…]
Tâm Sự
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự

Lần này tôi khóc thật khóc từ trong đáy tim mình khóc cho tình yêu của mình bị anh chà đạp.Khóc cho những nuối tiếc ray rứt bấy lâu nay chỉ là thừa thãi.Khóc cho chính mình khi cứ luôn bị xe[…]
Tâm Sự

Cuộc gặp gỡ mang tên định mệnh
Đủ nắng, hoa sẽ nở Đủ gió, mây sẽ bay Và, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy. Nhưng yêu thương đối với nó đã bao giờ là đủ? Vì vậy nên cuộc đời nó chưa bao giờ đong đầy hạnh phúc. Nó một c[…]
Tâm Sự
Ký ức màu gì. Ký ức trôi vèo như một tiếng chuông xa. Tuần sau thì Phiên đi Tôi đưa Phiên lòng vòng quanh những con đường nhỏ xíu của thị trấn. Những ngày này chẳng có nhiều nữa. Tôi nhì[…]
Truyện ngắn

Trưởng thành mường tượng như cơn gió đông lạnh giá, một ngày không hẹn trước tràn vào cuộc sống của mỗi người. Rồi mỗi ngày qua đi, cơn gió ấy càng mạnh mẽ hơn, len lỏi qua từng lớp áo khoá[…]
Truyện Blog
Bằng này giờ chiều chắc cu Sứt đang bò ra nền nhà bậm môi viết chính tả. Nhà cu Sứt có cu Sứt, có dì và có cha. Nhà tôi chỉ có 2 mẹ con, vì cha đã ở bên nhà cu Sứt. Tôi ngồi thõng chân trê[…]
Truyện ngắn

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải trở về, cho một bắt đầu khác... Bà già ngồi im lìm sau những đống cải khô, cái miệng thèm nhai trầu mà c[…]
Truyện ngắn