Biết đến khi nào...
Bình chọn: 205
Bình chọn: 205
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi. Để khi mà trong cái cuộc đời số "con mực" đen đủi đủ đường của em, trong cái chuỗi ngày cô đơn mà chẳng biết nó còn dài đến chừng nào, em vẫn có một động lực để đi tiếp. Phải rồi, em vẫn có anh mà, có bóng hình anh, trong cả con tim và lý trí. Đôi khi, có những tình cảm mà cả đời con người ta không nói ra, chính xác hơn là không thể nói ra...
Em thích anh cũng đại loại kiểu như vậy đấy. Xem nào, em cũng thích nhiều nhiều người rồi, cơ mà hình như lần này có khác hơn một tí. Khác ở chỗ cả đời này chắc em chẳng thể nói ra.Khó chịu quá đi, cái cảm giác đó. Em đến phát điên lên khi mà có chỗ này chỗ nọ nói rằng thấy anh đi ăn với chị ABC, rồi thì anh nắm tay cô nàng XYZ rong ruổi trên phố, hay là một ngày anh up lên trang cá nhân cả chục cái ảnh của em EFG, ... Mà chết nỗi chẳng nhân vật nào trong số đấy là em, thế em mới tức chứ.
Anh ạ! Mình cách biệt nhau quá nhiều, mọi thứ. Vây quanh anh là không biết bao nhiêu cô mà em nghĩ nhìn thấy em thì người ta sẽ phải thốt lên rằng : "Ôi, con nào kia mà trong xấu thế " . Vậy đấy, đánh trận phải biết người biết ta. May thay em luyện truyện chưởng từ nhỏ nên cũng hiểu cái "nguyên tắc vàng" ấy. Em im lặng thôi anh.
Đường đời này cứ mình em bước. Mà nếu mai này em có bước cùng ai thì chắc cũng chẳng được là anh. Thôi thì em cứ coi như anh là một thần tượng gì đấy của em đi, ái mộ thôi, chứ chẳng dám gọi là yêu hay thích. Nhưng mà em cứ tự nói thế thôi, chứ đời có phải ai nói cái gì cũng làm được đâu anh. Ngày ngày em cứ nghĩ đến anh, rồi lại tự ảo tưởng là sẽ có một ngày mình là một "cúp pồ" tuyệt vời. Và em biết giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi. Hạnh phúc vào anh nhé, để em sẽ không tự trách mình lực bất tòng tâm để anh rơi vào tay người khác.
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi. Để khi mà trong cái cuộc đời số "con mực" đen đủi đủ đường của em, trong cái chuỗi ngày cô đơn mà chẳng biết nó còn dài đến chừng nào, em vẫn có một động lực để đi tiếp. Phải rồi, em vẫn có anh mà, có bóng hình anh, trong cả con tim và lý trí. Đôi khi, có những tình cảm mà cả đời con người ta không nói ra, chính xác hơn là không thể nói ra...
Chồng à, chúng ta cưới nhau gần 2 năm rồi nhỉ? nhưng sao càng lúc chúng ta càng hay cãi nhau? Nhìn vợ chồng nhà người ta vui vẻ hạnh phúc vợ thấy nhớ thời gian đầu của chúng ta. Lúc nào cũn[…]
Tâm Sự
Dành tặng cho những ai đang yêu, chưa yêu, thất tình và cả đơn phương yêu một người nào đó. Hãy luôn tin rằng cuộc sống rất công bằng, mở lòng và yêu đi... Tình yêu có vị gì? Sẽ thật khó để[…]
Tâm Sự
Có lẽ anh cũng hiểu tôi không hề cảm nhận được những gì anh làm, anh cũng quá mệt mỏi vì sự vô cảm của tôi trước mọi nỗ lực của anh. Anh đã từ bỏ tôi cũng vào một ngày mưa tầm tã. Mưa, là […]
Tâm Sự

Như hôm nay chẳng hạn tao lại thấy khó chịu trong người nhưng mày không có ở đây nữa rồi. Ai chở tao về đây... Lý do tại sao tao gọi mày là thằng osin mày biết không vì cái nick facebook củ[…]
Tâm Sự
Mẹ tôi ngoại tình, tôi phải làm sao ?
Từ trước tới nay việc tôi kinh tởm nhất là ngoại tình, năm nay tôi cũng đã 23t, không như những người bạn khác đã có người yêu, tôi vẫn chưa có. Tôi chưa có vì tính tôi cầu kỳ, gia trưởng, c[…]
Tâm Sự

Những lời khen chứa một phần xấu xí
Hỡi một nửa nhân loại, hãy cảnh giác với lời khen! Năm 1859, một phụ nữ bỗng ngã lăn ra chết hai ngày sau đêm khiêu vũ. Trong đêm này bà ta được ca tụng là người có tấm lưng ong đẹp nhất. […]
Truyện Blog
" Hoan, bạn luôn tìm cách làm người khác bị tổn thương! Nhưng rồi bạn sẽ là người bị thương nhiều nhất!" Một hồi chuông ngắn, rụt rè. Cánh cổng hé mở. Sau cổng sắt, hiện ra một vòm lá thẫm […]
Truyện ngắn
Người yêu hỡi, Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Một lần chia tay, Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây... Cuộc sống đưa người ta đến với nhau rồi cũng chính cuộc sống đẩy người ta rời khỏ[…]
Truyện Blog