Anh….họ
Bình chọn: 401
Bình chọn: 401
Tại sao hai tính cách trái ngược nhau hoàn toàn. Vậy mà ta lại yêu nhau. Bất chấp yêu nhau. Cố chấp yêu nhau..giữa vô số người qua lại, vô số người xa lạ trong cái thành phố cô đơn ấy...
***
Chẳng biết từ bao giờ bỗng quen với sự có mặt của anh trong đời. Anh đến bên đời mang theo bao nhiêu thứ cảm xúc lẫn lộn. Ghét. Nhớ. Rồi yêu. Mọi thứ đến tự nhiên, êm đềm, một chút chông gai và một chút cảm xúc chênh vênh. Cứ vô tư nhận từ anh những quan tâm nhẹ nhàng mà quên mất rằng anh cũng cần những sự quan tâm như vậy. Anh người lớn và từng trải. Em khó tính nhưng lại ngây ngô và vô tư như một đứa trẻ trong cái ô hình trái tim tình yêu của anh, Khác với một con người lúc nào cũng khó đăm đăm, lầm lỳ và khó gần.
Từ ngày anh chính thức bước vào những mớ hỗn độn trong trái tim em, mọi thứ có vẻ dễ chịu hơn. Là những ngày anh chăm chỉ gọi điện và nhắn tin lúc nửa đêm. Bao giờ cũng khoảng thời gian đó, những câu chuyện, những lời yêu...hình như chỉ từ phía anh. Có lẽ là do em còn hoài nghi và sợ những nỗi sợ vô hình nào đó đã từng làm em phải khóc, phải nhớ. Và em sợ. Rồi một ngày nhận ra mình đã yêu anh. Yêu từ bao giờ chẳng biết. Chỉ biết rằng tim đã biết nhớ và mắt đã biết rơi lệ khi phải đối mặt với những sự im lặng khó hiểu từ bản thân. Sự im lặng vì anh, vì nỗi dằn vặt trong tim rằng liệu tình yêu của mình có vượt qua được những khó khăn như cả hai cùng hứa.
Những cuộc hẹn, những cái nắm tay ấm áp. Nụ hôn đầu vụng về và ngượng ngùng cứ tự nhiên đến. Em cũng thôi sự im lặng cố hữu trong tim từ lâu. Lần đầu tiên nói nhớ một người con trai. Lần đầu tiên có thể nói em yêu anh một cách tự nhiên. Mọi thứ cứ êm đềm như thế...
Yêu là nhớ. Nhớ rất nhiều.
Nhớ cái nắm tay siết chặt của anh. Nhớ cái cách anh hay hỏi "sao tay em hay lạnh thế nhỉ" rồi đưa áp lên má anh.
Nhớ cái ôm thật chặt từ phía trước. Như thế em có thể dụi mặt vào ngực anh để cho những tiếng thở dài kia bị nhịp tim anh làm tan biến mất. Em vẫn hay so chiều cao với anh, anh thích thú cười. Dù sao thì em vẫn thấp hơn anh, nhưng giả bộ đo vậy thôi để thấy anh cười rồi ôm em thật chặt đến khi em chịu thua mới thôi.
Em thích nhất là chọt eo anh bất ngờ. Nhìn anh ngạc nhiên ngố ngố. Nhớ những lúc anh nghiêm túc, mỗi khi như vậy em dụi dụi mắt xem có phải là anh hay không. Chẳng bù cho những lúc anh nhí nhắng làm em phát bực.
Nhớ anh, nhớ nhiều thứ lắm. Nhớ những con đường, những ký ức khi mình còn yêu nhau. Em cũng nhớ, nhớ tất cả...kể từ ngày mình quyết định thôi nắm tay.
Hôm qua Sài Gòn mưa một trận thật lớn, thật lâu. Mưa tới nỗi ngập cả đường em về. Ướt nhẹp và lạnh. Bất chợt em thấy mình giống như một con chuột đáng thương. Xung quanh là ô dù, là che chắn. Chỉ em là lạc lõng giữa dòng người đội mưa chiều hôm ấy. Cũng lại chỉ em lạnh run lên bần bật. Trời hôm qua như trút những nức nở kìm nén đã lâu. Xối xả. Lạnh ngắt. Chiếc xe bus thả em xuống trạm. Mưa ào tới. Trời đang nắng cơ mà, sao lại chuyển mưa nhanh thế? Em không hiểu nổi. Hay tại mình thấy nhau cười gượng gạo mà chẳng nói câu nào. Ừ thì đã xa nhau nhưng mình vẫn thấy nhau cơ mà?
Imus, cái tên ấy em vẫn chỉ giữ cho riêng anh. Trong danh bạ, trong những dòng ngắn ngủi mỗi cuối ngày, trong cả những yêu ghét giận hờn của mình em. Hôm rồi tự nhiên có người nhắc tên anh làm em lúng túng. Đã lâu chính miệng em cũng không gọi tên anh. Vì trốn tránh? Vì sợ luống cuống hay vì sợ chính cái con người yếu đuối bên trong chính mình mà em đã chẳng dám gọi tên anh? Anh bảo duyên phận tồn tại. Em thì chẳng tin. Em cũng chẳng tin vào có kiếp sau. Kiếp này sống làm thân phù du, yêu đương trong tay đấy còn chẳng giữ thì kiếp sau, biết mình sẽ làm hạt bụi hay tàn tro mà hẹn hay ước.
Em cũng nhớ những lần mình tiễn nhau. Cảm giác khác dần, khác dần rồi khác. Ngày anh đưa em ra xe về Tết. Anh chăm chút, anh lưu luyến chẳng muốn xa. Em nửa muốn ở nửa muốn về. Lúc ấy em cảm nhận được mình như muốn nói với nhau nhiều lắm nhưng chỉ cần một nụ cười thôi như cũng hiểu nhau hết rồi. Ánh mắt anh luyến lưu làm em cũng trực khóc. Yêu nhau thế xa sao đành. Vậy mà rồi cũng phải đành xa xôi. Em nhớ lần cuối anh đưa em ra xe, hình như anh muốn nói điều gì đó. Em dự cảm được điều chẳng vui. Em bảo anh về đi, sao anh không về? Sao anh để cái ánh mắt ngập ngừng ấy theo em lên xe, theo em đến tận bây giờ. Đúng là vì em sợ nghe thứ chẳng nên nghe nên em đã đuổi anh về, cũng do em sợ khoảng cách xa xôi bất ngờ nên em đã vội cảm ơn anh. Là lần cuối. Thực sự là cuối. Chắc lời cảm ơn ấy khiến chúng ta thành người xa lạ nhanh hơn. Em đau. Còn anh?
Em đang cố gắng cười. Cười thật nhiều...nhưng hình như em lại không vui.
Lúc nào em cũng tự nhủ rằng dù sao thì mình vẫn chung một thành phố, thở cùng một bầu không khí, đi trùng nhau một vài đoạn đường đã từng đưa đón, nhìn cùng một hướng mặt trời rồi thi thoảng chung một vài cơn mưa của Sài Gòn. Chỉ là mình k
Xin lỗi vì đã không yêu em ngay từ lúc em nói yêu anh
Đây là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh. Không có em bên cạnh mỗi ngày là cảm giác đáng sợ nhất mà anh từng biết. Cái cách em im lặng không một lời giải thích đơn giản và tự nhiên […]
Tâm Sự
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự
Ông trời không công bằng một chút nào. Vợ chồng chúng tôi hiếm muộn, chữa trị bao nhiêu năm trời mới sinh được một mụn con gái. Gia đình chúng tôi sống rất hạnh phúc khi con gái còn là một đ[…]
Tâm Sự
Trái tim em dường như nó luôn có một sự chuẩn bị, chuẩn bị cho 1 ngày nào đó anh sẽ rời xa, nó biết rằng với tính cách của anh thì điều đó nhất định sẽ xảy ra. Anh đã không cho nó thời gian […]
Tâm Sự

Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn

Đừng nói yêu em như một thói quen
Đừng chỉ nói yêu em như một thói quen và nhớ em như là trách nhiệm. Đừng chỉ biết cần em mà chẳng học cách để níu giữ em... Có những ngày dẫu được gần cạnh anh nhưng em chẳng thể giấu cho r[…]
Truyện Blog

Nói về hôn nhân, người xưa có câu "Nhất gái lớn hai, nhì trai lớn một". Tôi từng nghĩ thậm chí gái lớn hai thì cũng không ổn. Người phụ nữ trưởng thành sớm và thường trông già dặn hơn ngay c[…]
Truyện Blog

Hân à, tại sao em lại... chép một bài hát vào trong bảng tự thuật của mình vậy? 1. Nếu để tả về bản thân mình, nó sẽ nói rất ngắn gọn và tẻ nhạt rằng: "Ngoài những thứ nổi bật ra thì chẳng […]
Truyện ngắn