“Anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!”
Bình chọn: 296
Bình chọn: 296
Em có còn nhớ vào năm anh học lớp 11, anh đã thay mặt lớp đi thi văn nghệ nhưng rồi đã không ai đến cổ vũ anh? Nếu chúng không thảy trách nhiệm cho anh, anh cũng không tha thiết gì trổ tài nơi học đường tạp nham ấy. Chúng không đến, anh vẫn hát và đạt giải nhất. Chiều hôm đó, cầm tiền thưởng trong tay, anh đã kéo em ra phố và tiêu số tiền đó trong chớp nhoáng. Không thể làm bạn với lũ dở dở ương ương, nhưng với người nằm ở "cực đại" hoặc "cực tiểu" – như em chẳng hạn – anh lại có thể mở lòng.
Ấy vậy mà ngày hôm sau, anh bị cả lớp (trong đó có cả thầy chủ nhiệm) khiển trách vì đã tự ý xài hết số tiền thưởng "của lớp". Anh đã đứng lì mặt ra, chấp nhận bị hạ hạnh kiểm trong học kì. Ra đó là cách ăn cướp công sức lao động của người ta sao? Hay đơn giản chỉ là nhờ có cái trường này, nhờ có cái lớp này mà cậu mới có vinh dự đi thi, mới có tiền thưởng, lấy quyền gì mà tự tung tự tác?
Làm học sinh gương mẫu thì bị ganh ghét, trở thành học sinh cá biệt cũng gặp đố kị chê trách, anh bắt đầu sống cuộc sống mới cho riêng mình, không quan tâm cảm xúc của người xung quanh, cũng không mảy may chú ý đến lời nói của thiên hạ. Anh sống một cuộc sống giàu sang, anh trang bị cho mình tất cả những gì thuộc về phạm trù vật chất – những thứ mà lũ chúng nó sẽ thèm nhỏ dãi vì không đủ khả năng sở hữu. Anh vẫn đứng nhất trường, vẫn chơi đàn và sáng tác nhạc lúc rảnh rỗi, vẫn vẽ tranh mỗi khi có hứng thú. Mỗi sáng, anh soi mình trong gương, mỉm cười với cậu bạn đẹp trai ở phía bên kia cuộc đời rồi bước ra đường bằng những bước chân của kẻ hơn người.
Trong lúc đó, em – một con người dưới đáy xã hội – bị phân biệt và hất ra bằng những cú đạp đau điếng, vẫn giữ cho mình một nét mặt giống hệt anh. Dù sao, anh vẫn phải thừa nhận rằng, cô độc trên đỉnh cao vẫn hơn là cô độc dưới tận cùng.
Anh tốt nghiệp Đại học loại ưu, còn em cầm tấm bằng trung bình của một trường Đại học tư nhân không có tên tuổi, và cả hai đều chưa có việc làm. Người ta nói anh đẹp quá, giỏi quá, lại con nhà giàu, lại nghệ sĩ như thế, tuyển vào làm gì? Em thì khác, em xấu xí, em chả có năng lực, trông lại nghèo hèn thế kia, người ta tống cổ em là lẽ đương nhiên!
Cha mẹ nói anh phải mỉm cười nhiều hơn, hoạt ngôn hơn nữa để tạo thiện cảm với nhà tuyển dụng. Anh lẳng lặng nhận vẽ chân dung miễn phí cho người đi đường suốt 6 tháng trời, rồi đột ngột nộp đơn xin việc vào một công ty bé xíu không tên tuổi. Ngày đi phỏng vấn, anh cười như một thằng hề. Anh không trình bằng Đại học, anh nói anh sẽ làm thử việc không lương trong 3 ngày để họ đánh giá. Họ đồng ý. Anh đi làm, mặc chiếc quần jean cũ với cái áo thun cá sấu mà mẹ anh định vứt. Mọi người nhìn anh, cười nửa miệng. Anh ngồi làm việc rất siêng năng, mọi người cười thì anh cười, mọi người nói thì anh nói. Anh bỏ ra chưa đến một phần tư năng lực của mình để hoàn thành tốt công việc trong ngày, đủ để nhà tuyển dụng hài lòng mà người xung quanh không quá cảnh giác. Anh ăn cơm bụi, nói rằng mình ở trọ, đi xe máy cũ với chiếc nón bảo hiểm trầy trụa. Mọi người yêu mến anh, bảo anh hãy cố gắng và họ tin rằng trong vài tháng nữa anh sẽ quen việc thôi!
Anh trở về nhà, lột bỏ thân xác của một con người tầm thường. Anh đến một nhà hàng sang trọng, ăn tối và chơi đàn ở đó. Anh cũng vẽ tặng chân dung cho một bà già cô đơn. Thế rồi anh thấy em, ở phía bên kia đường, đang đeo khẩu trang và phát tờ rơi. Băng qua xe cộ, anh chào em và em đáp lại anh bằng tiếng hét căm thù.
Anh hơi bất ngờ, nhưng cuối cùng cũng nhếch miệng cười. Em ơi, anh chỉ đang thử nghiệm một trò chơi lạ lẫm, tại sao em lại phản ứng dữ dội như thế? Sao em cứ hét đi hét lại bằng thứ ngôn từ đau lòng và làm anh bị tổn thương thế này?
"Đồ khốn, anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!".
MÈO ĐEN
Nó nhớ Phong.... Dẫu rằng nó với Phong chia tay đã được gần hai năm, nhưng nó cảm giác như mới chỉ là ngày hôm qua vậy. Chia tay, nó mới cảm nhận được tình yêu mà nó dành cho Phong lớn dườn[…]
Tâm Sự
Anh à, có khi nào anh đọc những dòng tâm sự này không nhỉ. Em nghĩ là khó lắm, à, chắc chắn là không! Nốt hôm nay thôi, em hứa là sẽ không nhớ về anh nữa anh ạ. Đầu tiên, em sẽ cố gắng quên […]
Tâm Sự
Hôm nay Tôm theo ông bà ngoại về Việt Nam. Mới hai tuổi rưỡi thôi, bé tí xíu mà đã phải xa mẹ. Lần đầu tiên từ khi có khái niệm làm mẹ mới phải xa con lâu thế này. Một tháng mẹ nhỡ mất cơ hộ[…]
Tâm Sự
Anh lạc mất em rồi, anh có biết không?
Có một ngày đột nhiên em muốn mình ở một nơi thật xa, khi mọi người xung quanh đều là người lạ, khi cảnh vật xung quanh đều lạ lẫm. Một mình bơ vơ, một mình lạc lõng. Khi ấy em có thể biết đ[…]
Tâm Sự

Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất trong căn phòng, tờ giấy ố vàng dường như càng bạc màu hơn. Chắc nó đã được in lâu lắm rồi. Chừng […]
Truyện ngắn

Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông? […]
Truyện Blog
Gửi cậu, Nếu gặp nhau giữa đời, có lẽ tôi với cậu sẽ khách sáo mà gọi nhau anh – tôi. Nhưng bởi vì tôi biết, cậu kém tôi một tuổi, cho nên xin phép cho tôi gọi cậu là cậu như nãy giờ. Ch[…]
Tâm Sự
Chúng tớ tạm biệt cậu. Cậu như cánh chim trắng sượt qua ánh mắt rồi biến mất vào rặng cây. Cuộc đời của con người mỏng manh và ngắn ngủi đến nhường ấy. Nhưng tớ biết, lòng yêu đời đã một lần[…]
Truyện ngắn