Anh còn nợ em
Bình chọn: 342
Bình chọn: 342
Tháng ngày ấy đã qua thật rồi, Nhớ đến da diết, cồn cào, miền ký ức còn thoảng hương tóc em, nụ cười em, giọng nói nhí nhảnh trong sáng của em...
Ngày ban đầu quen em, em vẫn là cô nhóc mới lớn, vô tư và hồn nhiên. Em đến bên anh nhẹ nhàng, thuần khiết và bình yên lạ. 12 năm quen và yêu em anh đem lại cho em bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc để đong đầy, khỏa lấp lại những giây phúc em buồn và khóc?
Nhớ ngày nào khi còn học chung trường, mỗi giờ tan học, len lén nhờ cậu bạn cùng lớp trao tận tay em những đóa hoa ngọc lan trắng muốt và thơm ngát kèm lá thư học trò vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi vu vơ bày tỏ tình cảm. Ngày ấy trong anh, em là duy nhất, những tưởng tình yêu đậm sâu này sẽ không bao giờ xóa nhòa dù cuộc đời ngoài kia có xoay vần ra sao, vậy mà...
Ta quen nhau được mấy chiều hò hẹn đúng nghĩa? Những vất vả, gian khó của cuộc đời cứ mải miết cuốn anh đi từng ngày. Thấm thoắt em đã bên anh một chặng đường dài đầy duyên nợ. Vậy mà anh vô tâm chẳng mấy khi ngó ngàng đến em, tuổi xuân em trôi nhanh vì anh? Nhan sắc một thời làm bao nhiêu cậu bạn khối trên lớp dưới chao đảo, để khi là người yêu của anh, em mải mê với những lo toan ngày thường không có thời gian chăm sóc cho bản thân. Anh cũng hiếm khi giành tặng em được những lời khen ngợi, chẳng có thời gian ngắm nhìn gương mặt em. Những lần hiếm hoi em cùng anh ra ngoài ăn tối, mải miết chọn đồ, ủi đồ cho anh, em không còn thời gian diện cho mình. Sát giờ đi nghe tiếng anh giục ở cuối cầu than em tô vội chút son, chải nhanh mái tóc tất tả chạy xuống để kịp giờ hẹn. Thương em rất nhiều. Niềm thương này chỉ đến bây giờ anh mới cảm nhận một cách trọn vẹn, còn ngày ấy thì không?
Những tháng ngày đen tối, u ám nhất của cuộc đời, đôi khi muốn buông xuôi mọi thứ, những lúc tận đáy vực thẳm chợt thấy ánh sáng le lói trước mắt, còn có em ở đây, nghị lực sống của anh. Nhưng cuộc sống xa hoa làm con người ta thay đổi, anh cũng không nằm ngoài số ấy, chính anh cũng đổi thay.
Xa xưa, ngày anh còn là cậu học trò cấp III trường huyện, không có tiền mời em một bữa ăn ngon trong lần đầu hẹn hò, em vẫn vui vẻ đi cùng anh. Không so sánh không than vãn nửa lời.
Mới mấy năm trước thôi, anh còn là chàng sinh viên nghèo, chân ướt chân ráo lên Thủ đô nhập học, chiều hôm tiễn anh đi, em giúp anh thu từng vật dụng cá nhân cần thiết từ chai nước gội đầu, bàn chải đánh răng, chiếc khăn mặt, em cẩn thận gấp nếp phẳng phiu chiếc áo trắng sơ mi cho anh.Những lần em lặn lội từ quê lên HN thăm anh, những bữa ăn đạm bạc nhưng ấm cúng cùng anh em anh, tiếng em cười giòn tan vang trong bữa ăn. Quên hết những khó khăn của cuộc sống bận rộn và thiếu thốn. Thật tình cả đời này vào thời điểm ấy anh không bao giờ nghĩ sau này cuộc sống của anh khá giả anh sẽ phụ bạc em. Bởi vì vào những lúc khó khăn nhất như vậy em ở cạnh anh, không than thở, không trách móc thì lẽ nào anh lại là kẻ bội bạc như vậy. Nhưng mà sau này, anh đã trở thành con người mà trước đây không bao giờ, dù trong mơ anh nghĩ tới.
Những năm đầu tiên xa nhà nếu không có tình thương, nỗi nhớ yên bình em giành cho anh, chẳng biết anh có được như bây giờ không?
Ngày anh vất vả những bước chân đầu tiên vào đời từ hai bàn tay trắng những ý tưởng kinh doanh cứ len lỏi trong đầu óc anh, em vẫn luôn ở bên anh cùng anh gây dựng từ con số 0 tròn trĩnh.Hàng ngày vẫn đôi bàn tay ấy tận tụy lo cho anh từng miếng ăn giấc ngủ, cuộc sống của anh lúc đó chỉ có em, riêng em thôi. Thực tình, ý nghĩ của anh lúc đấy chỉ là ngoài Mẹ ra thì người phụ nữ duy nhất tốt và yêu thương anh chân thành chỉ có em. Anh vẫn tin là như thế.Từ tận sâu trong tâm khảm mình, anh đã bao lần đánh vần rành rọt từng chữ: Sau này, nếu có cơ hội nhất định anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, sẽ đưa em đi tới những nhà hàng sang trọng một chút, mua tặng em cái áo mới hơn, đôi giày đẹp hơn... Đấy là nếu như...
Và cho đến ngày hôm nay anh đã thật sự lỗi hẹn với em thật rồi. Cho anh xin lỗi em nhé cô bé! Anh tự cười vào mặt mình, ngày ấy đến rồi đây, thật sự đã đến rồi đây khi tài khoản ngân hàng của anh luôn có nhiều hơn 8 con số 0, chiếc đồng hồ Tissot anh mua có giá vài trăm USD, cái áo anh diện bằng cả tháng lương em kiếm được. Mỗi bữa ăn cuối tuần của anh cùng cô bạn gái mới được đong đếm bằng nhà hàng sang trọng, hoa hồng và rượu vang. Thì em đang ở đâu, em đang ăn món gì, có ai tặng hoa cho em vào những ngày lễ không?
Xin lỗi em, xin lỗi vì những ngày nắng cũng như những chiều mưa đều đặn em vẫn đến bên anh, nhẫn nại ngồi xuống lắng nghe anh nói, giúp đỡ những việc anh làm, để anh có được như ngày hôm nay.
Xin lỗi em vì sự ngố

Dạo này tôi thấy em mệt mỏi, thời gian cùng như công việc đang thao túng em. Tôi hỏi em có sợ không? Em cười khờ khạo bảo rằng nếu không buồn phiền em chẳng thể lớn lên được... Một ngày nón[…]
Tâm Sự
Tôi phải đối diện với cậu ấy như thế nào
Đúng, tôi không có lòng tự trọng đấy, đúng vậy đấy. Tôi thấy ê chề quá. Mai lại lên lớp, kì này tôi cố tình đăng kí trùng toàn bộ lớp tín chỉ của cậu ấy. Tôi phải làm sao đây, tôi chẳng còn[…]
Tâm Sự
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi[…]
Tâm Sự
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước […]
Truyện ngắn

"Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi..." Em nhoẻn cười và nói bâng quơ, như cách em vẫn thường tỏ vẻ bông đùa để che đi những nỗi buồn vô cớ. Chú[…]
Truyện Blog
Nhiều người cho rằng tình yêu vốn dĩ phải rất cao thượng, phải hy sinh cái này, đánh đổi cái kia. Nhưng thực ra yêu là một thứ cảm tình hết sức đơn giản. Một hành động nhỏ bé đôi lúc có ý ng[…]
Truyện ngắn

Bim mười lăm tuổi, người lép kẹp như con cá măng, mùa lạnh thì mũi lúc nào cũng ướt. Vậy mà cô Hạnh cứ làm như con cô là tiên. Mỗi lần tôi đến, cô lại trách: "Vì mày mà sau này em Bim không[…]
Truyện ngắn