Xách ba lô lên và đi (Tập 2): Đừng chết ở Châu Phi – Huyền Chip
Bình chọn: 224
Bình chọn: 224
Với cuốn sách này, Huyền Chip không ngừng thổi đam mê và ước mơ khám phá thế giới cho nhiều bạn trẻ. Câu chuyện của cô là nguồn cảm hứng cho những ai luôn khao khát muốn được cảm nhận thế giới bằng chính đôi mắt của mình.
***
"Tiếp tục cuộc hành trình vòng quanh thế giới, ở tập 2 "Xách ba lô lên và đi", Huyền Chip dấn thân đến châu Phi xa xôi. Cô bạn 23 tuổi trải vượt qua con đường nguy hiểm nhất châu Phi, những làng mạc nghèo đói, những thành phố đổ nát, cướp biển, khủng bố và chiến tranh. Qua cách kể háo hức và đầy say mê của Huyền Chip, châu Phi hiện vừa đẹp đẽ lại vừa khắc nghiệt, vừa yên bình lại ẩn chứa những nguy hiểm bất ngờ.
Với cuốn sách này, Huyền Chip không ngừng thổi đam mê và ước mơ khám phá thế giới cho nhiều bạn trẻ. Câu chuyện của cô là nguồn cảm hứng cho những ai luôn khao khát muốn được cảm nhận thế giới bằng chính đôi mắt của mình."
Lời tác giả:
"Châu Phi với tôi là một châu lục của những cảm xúc vô cùng mãnh liệt. Chưa bao giờ tôi thấy yếu đuối như ở châu Phi: cô đơn đến cùng cực, thể chất suy sụp, bị đói, bị bỏ rơi, ám ảnh với căn bệnh thế kỷ. Chưa bao giờ tôi thấy đơn độc như khi bị sáu thanh niên cầm dao dí vào cổ cướp mà xung quanh mọi người chỉ giương mắt nhìn. Chưa bao giờ tôi thấy tức giận như khi những hủ tục trọng nam khinh nữ vẫn đầy rẫy khắp nơi, quan niệm cho rằng người nước ngoài nào cũng là túi tiền di động luôn thường trực trong suy nghĩ của họ. Cũng chưa bao giờ tôi thấy muốn đấm vào mặt ai nhiều như khi người ta cứ khăng khăng bảo tôi là người Trung Quốc, khi đám đàn ông hỏi tôi giá bao nhiêu để cưới tôi làm vợ. Nhưng cũng chưa bao giờ trái tim tôi rung động mạnh như khi những anh chàng mặc áo rách nửa lưng rón rén xin được chạm vào tóc tôi vì lần đầu tiên được thấy tóc dài; những cô bé không nói được tiếng Anh, ú ớ chỉ vào đôi dép rách tôi đang đi, không ngần ngại ngồi bệt xuống đất giúp tôi khâu lại; những người dân làng gầy gò, ăn chẳng đủ no nhưng khi thấy tôi đói phải ăn lạc sống đã hốt hoảng chạy về nhà tìm xem có gì ăn được để mang hết ra cho tôi."
Huyền Chip sinh ngày: 19/9/1990
Mười bảy tuổi, Huyền Chip tổ chức chiến dịch Free Hugs lớn nhất Việt Nam.
Mười chín tuổi, cô trở thành điều phối viên tại Việt Nam của chiến dịch SEAChange 2009.
Hai mươi tuổi, Huyền Chip bỏ công việc trong mơ đang có ở Malaysia để theo đuổi khát vọng "đi để trải nghiệm".
Hai mươi hai tuổi, xuất bản cuốn sách "Xách ba lô lên và đi" và trở thành hiện tượng trong giới trẻ.
Các tác phẩm đã xuất bản:
- "Xách ba lô lên và Đi" – Tập 1: "Châu Á là nhà. Đừng khóc !"
Thông tin xuất bản:
Tên tác phẩm: Xách ba lô lên và Đi (Tập 2)
Tác giả: Huyền Chip
Số trang: 336
Khổ sách: 13,5 x 20,5
Nhà xuất bản: Văn học
Đơn vị phát hành: Quảng Văn
Giá bìa: 99.000 VNĐ
Hình thức phát hành: Sách giấy
Ngày phát hành: 19/9/2013 tại Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh

Sự đan xen giữa tình bạn, tình yêu và biết bao lộn xộn nơi công sở được thể hiện qua những bức email giữa các nhân vật... Tóm tắt nội dung: Khi Holly, bạn thân nhất của cô họa sĩ vẽ tranh […]
Sách Hay

"Bạn cho rằng cái chết của Yuriko sẽ làm tôi ngạc nhiên, sửng sốt? Không hề. Rằng tôi căm thù kẻ đã sát hại nó? Cũng không." Ngay từ đầu truyện, tác giả đã "ngửa bài" về cách nhìn và giọng […]
Sách Hay

Chẩm thượng thư - Đường Thất Công Tử
Duyên phận rốt cuộc là thế nào? Đông Hoa Đế Quân năm ấy chỉ là tiện tay cứu nàng.Nhưng từ đó, trong tim nàng, trong mắt nàng chỉ có bóng hình Đế Quân tài hoa anh tuấn. Nàng thân là nữ vư[…]
Sách Hay

Chúa ơi chàng muốn lấy con - Agnès Abécassis
"Nếu bạn muốn đổi sự ngưỡng mộ của nhiều anh chàng lấy những lời chỉ trích của một gã duy nhất thì cứ việc kết hôn nhé." Siêu sao màn bạc Katharine Hepburn chắc phải chắt bóp cho mình nhiều[…]
Sách Hay
Cũng như rất nhiều cô gái khác, Tiến Phương có một thói xấu mà dù chết vạn lần vẫn không thể bỏ được, đó là mê trai đẹp. Dù bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hễ cứ thấy trai đẹp là[…]
Sách Hay

Bà mẹ quê, ngày tháng không ao ước gì
Mẹ mình, dù có quê kiểu làng thôn hay thị trấn, dù có quê xìtin này hay quê xìtin kia, thì đó là cái quê luôn đáng được thứ tha và kính trọng. Hôm rồi tôi đi chợ Dalat, thấy có hai bà mẹ[…]
Truyện ngắn

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì! Trước đây, tôi là một đứa tr[…]
Truyện ngắn
Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi. 16 nă[…]
Truyện Blog